Rống.
Một tiếng gào thét vang vọng từ hố sâu, khiến tất cả mọi người biến sắc. Những kẻ tu vi yếu kém nghe tiếng gầm lập tức đứng không vững, như bị sét đánh, mặt mày tái nhợt, mất hết huyết sắc. Ngay cả các thiếu chủ của ngũ đại gia tộc cũng đỏ mặt tía tai, tâm trí suýt chút nữa thất thủ.
"Chuyện gì vậy? Tiếng rống gì kinh khủng vậy?"
"Thanh âm này quá đáng sợ, trực tiếp trùng kích thần hồn của ta, khiến ta cơ hồ mất đi thần trí."
"Ta cảm nhận được một cỗ khí tức kinh khủng từ bên trong truyền ra, khí tức này khiến ta không tự chủ được run rẩy!"
Ngũ đại gia tộc hoảng loạn thành một đoàn. Từ xưa đến nay chưa từng ai nghe thấy âm thanh nào có thể gây tổn thương nặng nề đến thần hồn như vậy.
"Xảy ra chuyện gì?!"
Ngay cả các tôn chủ của ngũ đại gia tộc trên không trung cũng chau mày. Tiếng gầm tuy chưa đến mức gây ảnh hưởng trực tiếp đến họ, nhưng uy năng ẩn chứa bên trong khiến thú linh trong cơ thể họ không tự chủ được run rẩy.
Ầm...
Khi mọi người còn đang suy đoán chuyện gì xảy ra trong hầm, một tiếng động trầm vang vọng giữa trời đất. Tiếng bước chân vang lên, tựa nhịp tim rung động thế gian.
Sau đó, mọi người thấy ở mép hố sâu do lôi điện tạo ra, đột nhiên xuất hiện một cái tay. không, chính xác hơn là một cái lợi trảo. Trên móng vuốt thô to mọc đầy lông đen, những móng vuốt sắc bén tản ra ánh sáng lạnh lẽo.
Tiếp theo đó, một cái đầu khổng lồ từ trong hầm nhô lên, đó là đầu của một con Viên Hầu; sau đó, từ bờ hố lộ ra một đôi mắt đỏ tươi, như hai viên hồng ngọc, tản ra ánh sáng khiến người ta kinh sợ.
Chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy, phàm là ai nhìn thấy đều trừng lớn mắt, cứng đờ cả thân thể. Cái nhìn đó, tựa như bị ai đó bóp nghẹt trái tim.
Sát khí bức người!
Ngay sau đó, thân thể Viên Hầu hoàn toàn hiện ra từ trong hầm. Đó là một con Thần Viên cao tới năm trượng, toàn thân đen kịt, cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi.
Vừa bước ra khỏi hầm, cỗ sát khí nồng đậm trên người nó không thể kiềm chế được nữa, trong nháy mắt tràn ngập cả không gian.
Rống...
Nó rít lên một tiếng, khiến mây đen tan tác, cuồng phong gào thét giữa trời đất cũng lập tức ngừng lại.
Trên không trung, Quý Phụng Thiên hơi co rút con ngươi, nhìn con cự viên đột ngột xuất hiện, trong lòng không khỏi cảm thấy kinh hãi: "Chuyện gì thế này? Con Viên Hầu này từ đâu ra?"
Ngay sau đó, đôi mắt đỏ tươi của Viên Hầu khóa chặt Quý Phụng Thiên, một cỗ sát khí lạnh lẽo trực tiếp khiến hắn toàn thân phát lạnh.
"Là hăn, con Viên Hầu này là hẳn!”
Quý Phụng Thiên nhìn vào đôi mắt kia, đột nhiên bừng tỉnh, kêu lớn: "Không thể nào, làm sao có thể, thú linh của hắn không phải Bạch Hổ sao? Sao hắn còn có thể... Không, song sinh thú linh?!"
Nghĩ đến đây, Quý Phụng Thiên không thể tin nổi nhìn xuống con cự viên, da đầu tê dại. Đại lục từ trước đến nay chưa từng xuất hiện bất kỳ ai có được song sinh thú linh. Bởi vì thú linh đều có tôn nghiêm của riêng mình, không cho phép thú linh khác cùng tồn tại trong cơ thể một chủ nhân. Ngay cả khi ban đầu xuất hiện, thú linh huyết mạch mạnh mẽ cũng sẽ trực tiếp thôn phệ huyết mạch yếu hơn để lớn mạnh bản thân. Nhưng hiện tại, hắn tận mắt chứng kiến một người có được song sinh thú linh.
Lúc này, các tôn chủ gia tộc khác cũng tỉnh ngộ, sắc mặt đại biến.
"Song sinh thú linh?!"
"Làm sao hắn có thể có được song sinh thú linh?!”
"Không thể nào!"
Tất cả gia chủ đều không thể ngồi yên.
Tinh Tông có lẽ biết Tô Tranh sở hữu song sinh thú linh, nhưng họ không biết rằng đại lục chưa từng xuất hiện trường hợp nào như vậy, cũng không biết nguyên do. Ban đầu họ chỉ cho rằng Tô Tranh có thiên phú kinh người. Nhưng giờ thấy phản ứng của các tôn chủ, các đệ tử Tinh Tông mới giật mình nhận ra: "Hóa ra song sinh thú linh hiếm thấy đến vậy?!"
...
Phía dưới, Tô Tranh bộc phát Thần Viên thú linh, thực lực đã đột phá cánh cửa Vân Hải bát cảnh, bước vào định phong Vân Hải cửu cảnh. Sức mạnh cường đại tràn ngập toàn thân, hắn cảm giác chỉ cần nhấc tay cũng có thể phá trời xé đất.
Nhưng, khi bộc phát Thần Viên thú linh, trong đầu hắn tràn ngập một cỗ sát ý nồng đậm. Đây là bản tính huyết mạch của Thần Viên thú linh, đặc biệt khi tiến vào trạng thái hóa thú, bản năng giết chóc của dã thú sẽ hoàn toàn được kích phát. Tựa như dã thú mất đi lý trí, tiến vào trạng thái điên cuồng.
Hóa thú của Thần Viên nhất tộc đơn giản là trạng thái bạo chiến, kích phát triệt để toàn bộ tiềm năng của bản thân, và tất nhiên sẽ có di chứng, đó là mất khả năng kiểm soát lý trí. Trong đầu Tô Tranh lúc này chỉ có một ý niệm duy nhất: Giết!
Ánh mắt hắn khóa chặt vào Quý Phụng Thiên, gào thét một tiếng, hai chân dùng lực, dưới chân lập tức vang lên một tiếng nổ, một cỗ lực lượng khổng lồ thúc đẩy hắn, trực tiếp xông lên trời cao, vung tay ném ra một quyền.
Quý Phụng Thiên co rút con ngươi, cảm thấy nguy hiểm. Hắn theo bản năng muốn tránh né, nhưng tốc độ của Tô Tranh quá nhanh, căn bản không cho hắn thời gian. Lập tức, hắn chỉ có thể dốc toàn lực, hai tay lần nữa tuôn ra vô tận lôi điện, ngưng tụ trước người một mặt lôi thuẫn khổng lồ.
Sau một khắc, nắm đấm của Tô Tranh đập vào lôi thuẫn.
Ầm!
Một tiếng nổ vang, cửu thiên kinh lôi oanh minh không ngớt. Thân thể Quý Phụng Thiên chấn động mạnh, cánh tay run lên, suýt chút nữa không chống đỡ nổi. Dù vậy, nắm đấm của Tô Tranh vẫn khiến lôi thuẫn nứt ra vô số lỗ hổng.
Chưa kịp để Quý Phụng Thiên thở, Tô Tranh lại nện thêm một quyền.
Răng rắc...
Lôi thuẫn vỡ vụn tại chỗ, Quý Phụng Thiên bị đánh xuống bầu trời, rơi xuống ngoài trăm dặm.
Rống...
Tô Tranh lúc này ma uy kinh người, hắn gào thét một tiếng, hai tay đấm mạnh vào lồng ngực, sau đó thân ảnh lóe lên, lại lần nữa xuất hiện trước mặt Quý Phụng Thiên, đưa tay nhấc bổng hắn lên.
Quý Phụng Thiên trước mặt Tô Tranh đang hóa thú, như một con gà con, bị nhấc lên không trung. Tô Tranh không chút khách khí vung tay tát mạnh.
Bốp!
Thời khắc mấu chốt, thân thể Quý Phụng Thiên hóa thành một tia chớp, trong nháy mắt thoát khỏi tay Tô Tranh, sau đó lại xuất hiện trong hư không, đầy trời lôi điện bao phủ lấy hắn.
"Tiểu tử, không ngờ ngươi lại là song sinh thú linh, nhưng cho dù ngươi thiên phú có kinh người đến đâu, hôm nay ta cũng phải diệt sát thiên tài! Lôi Công Oanh!"
Răng rắc một tiếng, đầy trời lôi điện lần nữa ngưng tụ trên tay Quý Phụng Thiên. Hắn cũng bị Tô Tranh chọc giận, vì bảo vệ tôn nghiêm Quý gia, hắn liều lên tất cả, hai tay bộc phát ra vô tận thiểm điện, hướng phía Tô Tranh đánh xuống song quyền!
Ầm...
Thiên uy cái thế, lôi điện như thủy triều. Lôi quyền tạo thành một ngọn Ma sơn khổng lồ, từ trên bầu trời trấn áp xuống.
Tô Tranh ngửa mặt lên trời gào thét, tựa hồ muốn cùng trời tranh đấu, hai tay đấm mạnh vào lồng ngực, chăng những không lùi, ngược lại vượt khó tiến lên, vèo một tiếng liền vọt lên bên trên.
"Tạo Hóa Thần Quyền!"
Ầm...
Một quyền kia, vô cùng chói mắt!