“Lớn mật!”
"Ngươi dám!"
"Ngươi mà dám giết tôn chủ nhà ta, Quý gia ta nhất định dốc toàn tộc lực lượng, cùng ngươi không chết không thôi!"
Tô Tranh vừa dứt lời, đám người Quý gia lập tức cảm thấy nguy cơ, các trưởng lão nhao nhao nhảy ra, gây áp lực cho Tô Tranh.
Nhưng Tô Tranh căn bản không quan tâm, hắn vẫn ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn Quý Phụng Thiên.
Quý Phụng Thiên hơi co rụt đồng tử, hắn cảm nhận được lời Tô Tranh không phải nói suông, mà thật sự muốn giết hắn.
Nhưng Quý Phụng Thiên rất nhanh bình tĩnh lại, khẳng định: "Ngươi không dám giết ta."
"Vì sao?"
"Bởi vì ngươi biết, một khi ngươi giết ta, Tần gia ta chắc chắn không bỏ qua. Dù ngươi không sợ, nhưng ngươi không thể không cân nhắc cho bạn bè và sư phụ của ngươi. Nếu không, đã chẳng có cuộc đánh cược này, đúng không?"
Quý Phụng Thiên kinh hãi trước sự sát phạt quả đoán của Tô Tranh, nhưng hắn cũng nhìn thấu điểm yếu của Tô Tranh.
Đó chính là trọng tình trọng nghĩa.
Chỉ cần Đao Vương còn đó, Độc Cô Kiếm còn chưa trưởng thành, Tô Tranh không thể không lo lắng cho an nguy của họ.
Thực tế, Quý Phụng Thiên nói không sai, Tô Tranh hoàn toàn muốn giết hắn, nhưng không thể.
Tô Tranh luôn là người sát phạt quyết đoán, diệt cỏ tận gốc, không để lại hậu hoạn. Nếu chỉ có một mình hắn, hắn sẽ không chút do dự vung đao, xử lý Quý Phụng Thiên.
Nhưng hắn còn phải cân nhắc cho Cận Thiên, Mạc Linh Hi.
Chần chừ một lát, Tô Tranh cuối cùng thu liễm sát cơ, thu hồi sát ý, nhìn Quý Phụng Thiên nói: "Hi vọng các ngươi tuân thủ ước định lần này, từ nay về sau đừng chọc vào ta nữa, cũng đừng vọng tưởng dùng tính mạng bạn bè ta để uy hiếp. Nếu không, lần sau ta nhất định khiến ngũ đại gia tộc các ngươi máu chảy thành sông.”
Răng rắc.
Tô Tranh vung tay, chặt đứt xiềng xích trên người Quý Phụng Thiên, rồi ném hắn về phía trận doanh Quý gia.
Ngay khi các trưởng lão Quý gia định đón lấy Quý Phụng Thiên, đột nhiên từ xa trên bầu trời, một chùm kiếm quang nhanh như sao băng lao tới, xé toạc không trung, để lại một vệt kiếm dài.
Đạo kiếm quang đó không chút dấu hiệu nào xuyên thủng lồng ngực Quý Phụng Thiên.
Phốc.
Kiếm quang đâm thủng ngực, mang theo một vòi máu tươi.
Quý Phụng Thiên ngơ ngác há hốc miệng, vừa mới giành lại tự do, còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị kiếm quang xuyên thủng.
Cúi đầu nhìn, ngay ngực hắn xuất hiện một lỗ thủng lớn bằng cánh tay, trước sau thông suốt.
Trong khoảnh khắc, cả thiên địa trợn tròn mắt.
Người của ngũ đại gia tộc cũng trợn tròn mắt.
Cận Thiên cũng trợn tròn mắt.
Ngay cả Tô Tranh cũng không ngờ tới.
"Tôn chủ!"
Sau một hồi lâu, người Quý gia mới hoàn hồn, một trưởng lão vội vàng đỡ lấy thân thể Quý Phụng Thiên. Khi rơi xuống đất, Quý Phụng Thiên đã tắt thở, chỉ còn lại một cỗ thi thể.
Chứng kiến cảnh này, người Quý gia lập tức bị thiết kêu lên: "Tôn chủ!”
Không ai ngờ tới, gia chủ Quý gia lại bị người đâm thủng ngực giết chết ngay trước mắt bao người.
Các tôn chủ tứ đại gia tộc lập tức tâm thần chấn động, quay đầu nhìn ra phía sau lưng. Mạc Bạch Thạch đồng thời đứng lên, hướng phía xa xa hư không quát lớn: "Đi ra! Rốt cuộc là lũ chuột nhắt phương nào, dám ra tay ám toán!"
Ầm ầm.
Tiếng quát của cường giả Vân Hải Cửu Cảnh đỉnh phong vang vọng như sấm rền, nghiền nát thương khung.
Bá.
Chỉ thấy giữa không trung, một đám lửa đột ngột xuất hiện. Ngọn lửa ban đầu chỉ là một điểm, sau đó trong nháy mắt lan rộng, biến thành một vòng lửa.
Giữa vòng lửa xuất hiện một hố đen.
Bá.
Ba bóng người đột ngột bước ra từ trong hố đen.
Sau khi họ xuất hiện, vòng lửa dần tan biến.
Ba người bước ra là hai nam một nữ.
Nam anh tuấn tiêu sái, phong thần như ngọc.
Trên trán hai người đàn ông đều có hình xăm, một người là mặt trăng, một người là ngôi sao. Trên trán người phụ nữ khắc một vầng mặt trời.
Ba người cứ vậy xuất hiện, tựa như xuyên không đến đây.
Nhìn ba người đột ngột xuất hiện, người của ngũ đại gia tộc lập tức căng thắng thần kinh. Ngay cả các tôn chủ cũng nhíu chặt mày, linh lực quanh thân vờn quanh, âm thầm đề phòng.
Bởi vì họ cảm nhận được một áp lực kinh khủng, thậm chí là uy hiếp từ ba người này.
"Các ngươi là ai? Vì sao đột nhiên ra tay giết người?"
Mạc Bạch Thạch cũng cảm thấy khí tức quỷ dị của ba người đối diện, lập tức không vội ra tay, lớn tiếng hỏi.
Ba người cùng cười lạnh một tiếng. Người phụ nữ chậm rãi bước ra.
Cô ta mặc một bộ đồ da bó sát, đáng người bốc lửa, nhưng giữa lông mày lại tản ra sát cơ lạnh lẽo và ngạo khí. Cô ta khinh miệt liếc Mạc Bạch Thạch, nói: "Không vì gì cả, chủ là vì ta thích.”
"Cái gì?"
Nghe được lý do này, Mạc Bạch Thạch run lên.
Người phụ nữ còn muốn nói thêm, nhưng người đàn ông có hình xăm ngôi sao trên trán đột nhiên lên tiếng: "Lạc Vũ, việc gì phải nói nhảm với lũ phàm nhân này? Em thích Lôi Công Giản kia, anh mang đến cho em là được."
Vừa nói, người đàn ông vừa vẫy tay về phía Lôi Công Giản bị đánh rơi phía dưới. Một luồng sức mạnh thần bí trỗi dậy, Lôi Công Giản lập tức từ dưới đất vọt lên, bay về phía tay người đàn ông.
Lúc này, trưởng lão Quý gia tỉnh lại từ trong bi thống, đứng lên giận dữ nhìn ba người trên không trung, quát: "Lớn mật! Lôi Công Giản là bảo vật của Quý gia ta, mau trả lại!”
Nói xong, trưởng lão Quý gia phi thân lên, khí thế bộc phát, một cỗ linh lực Vân Hải Lục Cảnh điên cuồng tuôn ra, đánh về phía người đàn ông có hình xăm ngôi sao trên trán.
Ai ngờ người đàn ông chỉ nhếch mép, khinh thường hừ lạnh một tiếng: "Ánh sáng đom đóm, cũng dám so với trăng sáng, không biết tự lượng sức mình."
Bá.
Người đàn ông chỉ phẩy tay áo, một nguồn sức mạnh mênh mông lập tức giáng xuống, nghiền nát chưởng lực của trưởng lão Quý gia, đồng thời một cỗ trọng lực đánh vào người ông ta.
Thanh.
Phốc.
Trưởng lão Quý gia rơi xuống như sao băng, ầm vang đập xuống đất, toàn thân xương cốt đứt gãy, miệng mũi không ngừng trào máu, mắt thấy là không sống nổi.
"A!"
Thấy cảnh này, cả trường la thất thanh.
Chi phẩy tay, đã giết chết một đại năng Vân Hải Lục Cảnh, thực lực như vậy, ngay cả các tôn chủ cũng không làm được.
Mà người đàn ông kia chỉ phẩy tay một cái.
Thực lực này thật quá kinh khủng.
Các tôn chủ tứ đại gia tộc và Mạc Bạch Thạch nhìn ba người với ánh mắt kinh hãi, ngay cả họ cũng cảm thấy một tia nguy hiểm.
Trên cổng thành, Cận Thiên run rẩy hỏi người bên cạnh: "Ba người này là ai? Sao bọn họ lại lợi hại như vậy?"
Đao Vương và Trầm Truyện Tinh đều lắc đầu.
Lúc này, Tần Chiến Không nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng: "Bọn họ không phải người của đại lục chúng ta, bọn họ đến từ Tiên Vực."
"Cái gì?"
Vạn chúng xôn xao.