Bên trong rừng sâu.
Quý Tử Dạ vừa bước chân vào, liền cảm nhận được khí cơ xung quanh có gì đó bất thường. Hắn lập tức cảnh giác: “Cẩn thận, xung quanh có mai phục!”
“Vâng!”
Hai người đi theo Quý Tử Dạ đều là trưởng lão của Quý gia.
Sau lần bị Tô Tranh mai phục đánh trọng thương ở khu rừng bên ngoài Trung Châu, Quý Tử Dạ không dám chủ quan nữa. Gia chủ Quý gia cũng lo sợ Quý Tử Dạ sẽ đi vào vết xe đổ của Công Tôn Vô Song, bị phế bỏ, nên đã phái hai vị trưởng lão trong tộc đi theo bảo vệ.
Hai vị lão giả, một cao một gầy, tu vi đều là Vân Hải ngũ cảnh giống Quý Tử Dạ, nhưng kinh nghiệm và sức chiến đấu của họ thì Quý Tử Dạ không thể sánh bằng.
Vừa đặt chân vào rừng, hai người liền chia nhau, mỗi người một bên bảo vệ Quý Tử Dạ.
Ba người thận trọng tiến lên lục soát trong rừng. Rừng cây âm u, lại thêm trời nhá nhem tối, tầm nhìn trong núi rừng rất kém.
Nhưng càng đi, họ càng nhận thấy rừng núi dần trở nên sáng sủa, ánh mặt trời chiếu rọi xuyên qua kẽ lá, sưởi ấm cả thân người.
“Trời sáng rồi sao?”
Quý Tử Dạ liếc nhìn, không mấy để ý, tiếp tục tiến bước.
Nhưng dần dà, một lão giả bên cạnh Quý Tử Dạ nhận ra điều bất thường, hô lớn: “Dừng lại!”
“Sao vậy?”
Quý Tử Dạ dù là thiếu chủ, nhưng vẫn luôn tin tưởng những người bên cạnh. Hắn hỏi: “Tiền lão, có chuyện gì?”
“Không ổn!”
Lão giả bên trái, được gọi là Tiền lão, nhíu chặt mày nhìn xung quanh.
Lúc này, Hoàng lão ở bên phải cũng đột nhiên cau mày, nói: “Đúng là không ổn!”
Quý Tử Dạ quan sát kỹ xung quanh, ngoài sự tĩnh lặng đến đáng sợ, dường như không có gì bất thường. Hắn không khỏi hỏi: “Lạ ở chỗ nào?”
Tiền lão nói: “Khi chúng ta chạy từ Ma Thiên Nhai đến đây, trời đã nhá nhem tối, dần chuyển về đêm. Nhưng chúng ta mới đi được bao lâu, sao trời lại sáng nhanh như vậy?”
Nghe nhắc nhở, Quý Tử Dạ bỗng bừng tỉnh.
Thời gian không chính xác! Lúc nãy thấy ánh nắng, họ cứ tưởng là một đêm đã qua, nhưng sự tĩnh mịch của khu rừng đã khiến hai vị lão giả phát hiện ra điều kỳ lạ.
“Trong rừng núi không thể tĩnh lặng đến vậy, không thể nào đến cả tiếng chim hót, côn trùng kêu hay thú gầm cũng không nghe thấy.”
Tiền lão càng cảm thấy khí cơ xung quanh bất thường. Ông lờ mờ nhận ra linh khí bốn phía dường như rất mỏng manh, và một mối nguy hiểm đang đến gần.
Khi họ còn đang suy nghĩ xem có gì đó không đúng, đột nhiên, một con cự lang to lớn, dài đến năm mét, nhảy ra từ trong rừng. Con sói cường tráng vô cùng, lại hung mãnh tột độ, răng nanh dài cả một tấc.
"Phanh!"
Tiền lão tung một quyền, đánh con cự lang ngã xuống đất, sức mạnh khủng khiếp trực tiếp khiến đầu nó nát bét.
“Mọi người cẩn thận, xung quanh có yêu thú!”
Tiếng Tiền lão vừa dứt, hai con cự lang khác lại nhảy ra từ trong rừng. Càng lúc, số lượng sói xuất hiện càng nhiều.
Rất nhanh, họ bị không dưới hai trăm con cự lang bao vây. Những con sói này sát khí nồng đậm, thực lực không thua Vân Hải nhị cảnh.
“Chúng ta bị bao vây rồi!”
Ba người lập tức lưng tựa lưng, co cụm lại với nhau. Quý Tử Dạ cảm nhận được nguy hiểm, vội truyền tin cho Long Giác và những người khác, hy vọng có người đến giúp họ. Nhưng dù hắn cố gắng thế nào, vẫn không nhận được hồi âm.
“Khốn kiếp! Bọn vương bát đản này chắc chắn cố ý làm bộ không nhận được tin, muốn giết ta ở đây! Chờ ta về, nhất định không bỏ qua cho chúng!”
Quý Tử Dạ cho rằng Long Giác cố tình làm lơ.
Lúc này, Hoàng trưởng lão chợt thấy một cảnh tượng quỷ dị, hô lớn với Quý Tử Dạ và người kia: “Mau nhìn!”
Quý Tử Dạ đang tức giận, nghe Hoàng lão nói có điều dị thường, liền nhìn về phía ông. Sau đó, cả ba người đều trợn tròn mắt.
Con sói lớn bị Tiền lão đấm chết lúc nãy đang đần dần hóa thành những mảnh kim quang rồi tan biến.
Thấy cảnh này, Quý Tử Dạ chợt bừng tỉnh: “Phù Văn Trận! Chúng ta đã rơi vào Phù Văn Trận!”
Cùng lúc đó, Công Tôn Vô Cực, Long Giác... và những thiếu chủ cùng người Tinh Tông khác cũng gặp phải tình huống tương tự Quý Tử Dạ. Rất nhanh, họ nhận ra mình đã rơi vào Phù Văn Trận huyễn cảnh.
“Đáng chết, sao Tô Tranh lại nhanh chóng bố trí Phù Văn Trận ở đây như vậy?”
“Hắn chẳng lẽ đã bố trí xong Phù Văn Trận ở đây từ trước khi đến Ma Thiên Nhai, rồi cố ý dẫn dụ chúng ta đến đây?”
“Hừ, Tô Tranh, ngươi tưởng rằng một cái Phù Văn Trận nhỏ bé như vậy có thể vây được lão phu sao?”
Sau khi đám người phát hiện ra đây là Phù Văn huyễn cảnh, mỗi người một hành động.
Tông Ngôn trực tiếp dựa vào thực lực cường đại của mình, bắt đầu đồ sát bầy sói xung quanh. Có người thì bắt đầu chạy trốn, hy vọng thoát khỏi kiếp nạn này... Về phần Hạ Vô Thương, hắn cũng gặp phải tình huống tương tự, bị hơn 200 con cự lang bao vây.
Khi hiểu ra mình đã rơi vào Phù Văn huyễn trận của Tô Tranh, hắn khinh thường cười nói: “Lại là Phù Văn Trận! Huyễn trận này đối phó người khác thì được, nhưng ngươi cho rằng có tác dụng với ta sao!”
Hạ Vô Thương lập tức phát ra kim quang toàn thân, rồi tung một quyền xuống đất, muốn dùng lại chiêu cũ, ép Trận Văn của Phù Văn huyễn trận lộ ra.
Nhưng lần này, khi nắm đấm của hắn nện xuống đất, không giống như ở Ma Thiên Nhai, Trận Văn không bị bức ra, ngược lại, năm đấm của hắn truyền đến một cơn đau nhức dữ dội.
“Ừm?”
Hạ Vô Thương cau mày, cảm nhận cơn đau nhức trên tay. Hắn bỗng nhiên hiểu ra, huyễn trận này không hề tầm thường.
Huyễn trận thông thường chỉ đáng sợ khi người ta không biết mình đã rơi vào trận. Khi đã biết, tất cả mọi thứ xung quanh đều là giả tượng, không cần phải lo lắng.
Nhưng có một điều là hoàn toàn chân thực, đó là mặt đất dưới chân. Dù trong huyễn cảnh, hắn đang đứng trên núi cao hay biển cả, thì trong thực tế, hắn vẫn đang đứng trên mặt đất.
Chỉ cần hắn đứng trên mặt đất, hắn có thể dùng niệm lực của bản thân để bức Trận Văn lộ ra.
Nhưng lần này thì khác. Dù hắn biết tất cả xung quanh là huyễn trận, nhưng nếu không thể vượt qua cửa ải huyễn trận trước mắt, hắn sẽ vĩnh viễn không thể tiếp xúc với mọi thứ trong thực tại, càng đừng nói đến việc vận dụng niệm lực để bức Trận Văn.
“Thú vị đấy, Trận Văn của hắn thế mà đã đạt đến trình độ này sao?”
Hạ Vô Thương không ngờ rằng tạo nghệ Phù Văn của Tô Tranh lại cao thâm đến vậy. Lập tức, sắc mặt hắn trầm xuống, bắt đầu thận trọng đối mặt với khảo nghiệm trước mắt.
Trong khi mọi người đang lo lắng tìm cách phá giải ảo cảnh, thì chỉ có Trần Tùng, Tẩy Tinh Hải, Đào Oánh và Từ Tình là không rơi vào huyễn trận.
Họ đi trong rừng không bao xa, liền chợt thấy một người đứng phía trước.
Khi thấy rõ dung mạo người kia, cả bốn người đều giật nảy mình: “Tô Tranh...”