Sát Tiên Truyện

Lượt đọc: 130575 | 7 Đánh giá: 7,9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 572
Đao bổ Hỏa Sư

❊ ❊ ❊

...

Một tiếng nổ lớn, sư hổ mỗi bên bị đẩy văng ra.

Nhưng cả hai vừa đứng vững, lại lao vào nhau, tiếp tục giao chiến.

"Đông..."

Không gian rung chuyển, uy lực của sư hổ làm trời đất chấn động, khiến người của ngũ đại gia tộc bên dưới đứng không vững, có người bị vạ lây, trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.

Trong đáy mắt Long Hành Không bừng bừng lửa giận, sát khí toàn thân bao phủ, vung tay chụp một trảo sư tử vào lưng Bạch Hổ.

Tô Tranh cũng không hề yếu thế, đáp trả một trảo tương tự.

Trên lưng sư hổ đều xuất hiện năm vết cào sâu hoắm, máu tươi không ngừng tuôn ra.

Trận chiến vô cùng thảm khốc!

Tô Tranh loạng choạng lùi lại, cảm thấy lưng đau rát, hắn cắn răng, Hổ Văn màu vàng sau lưng bỗng nhiên phát sáng, giải phóng một nguồn sức mạnh thần bí, chỉ vài nhịp thở đã khiến vết thương sau lưng ngừng chảy máu.

"Chuyện gì thế này, Hổ Văn của hắn chăng lẽ có tác dụng chữa thương?!”

Người của ngũ đại gia tộc phía dưới kinh hãi không thôi khi chứng kiến cảnh này.

Trên không trung, con ngươi Mạc Bạch Thạch co rút lại, nghiêm nghị nói: "Không đúng, đó là Bạch Hổ Hổ Văn, Bạch Hổ là Thần thú, Hổ Văn trên người mang uy lực quỷ thần khó lường, thảo nào thú linh Bạch Hổ của tiểu tử này chỉ là thượng phẩm Linh thú, mà có thể chống lại Hỏa Sư hạ phẩm Thần thú, hóa ra thú linh của hắn ẩn chứa huyết mạch Thần thú Bạch Hổ!"

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Thú linh Thần thú đều có sức mạnh hủy thiên diệt địa, vượt xa thú linh Linh phẩm.

Không ai ngờ rằng, thú linh của Tô Tranh lại có lai lịch lớn như vậy, còn ẩn chứa huyết mạch Bạch Hổ.

Sắc mặt Long Hành Không cuối cùng cũng trở nên ngưng trọng, vết thương trên người Hỏa Sư của hắn khép miệng không nhanh bằng Tô Tranh, máu tươi vẫn đang chảy, điều này rất bất lợi cho hắn.

Tô Tranh cũng nhận ra điều này, lập tức trong đáy mắt lóe lên một tia sáng, không cho Long Hành Không cơ hội thở dốc chữa thương, há miệng gầm lên một tiếng hổ, lại lao lên.

Móng vuốt hổ khổng lồ giẫm lên không trung, khiến cả không gian khựng lại trong giây lát.

"Cấm Ma Thất Bộ!"

...

Không gian rung động, ngay sau đó Hỏa Sư của Long Hành Không cũng khựng lại một chút.

Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi đó, móng vuốt của Tô Tranh đã giáng xuống thân Hỏa Sư.

"Xoẹt..."

Lưng Hỏa Sư lại bị cào thêm năm vết máu, da thịt rách toạc, máu me be bét.

Long Hành Không cũng bị đánh bay ra, ngã xuống đất.

Khắp nơi chấn động, Long Hành Không vội vàng xoay người đứng dậy, lắc lắc đầu, cảm thấy choáng váng, chưa kịp định thần, Tô Tranh trên bầu trời lại vồ xuống một trảo.

"Lão tổ cẩn thận!"

Người của Long gia hô hoán thất thanh.

Long Hành Không bỗng nhiên tỉnh ngộ, ngẩng đầu lên thì Hổ Trảo của Tô Tranh đã ập xuống.

"Bạch Hổ Toái Thiên Trảo!”

"Oanh..."

Tô Tranh trong trạng thái hóa thú, chiến lực tăng vọt, thêm vào đó Bạch Hổ Trấn Thiên Công vốn được sáng tạo cho thú linh Bạch Hổ, uy lực tự nhiên tăng lên gấp bội.

Một trảo giáng xuống, cả bầu trời đầy những trảo ảnh.

Long Hành Không cảm thấy lạnh sống lưng, ngửa đầu gầm thét, ngọn lửa bùng lên khắp người, thân thể Hỏa Sư phồng to trong nháy mắt, hóa thành một Cự Thú cao gần trăm trượng, che khuất bầu trời, như một ngọn núi lớn.

Hổ Trảo của Tô Tranh giáng xuống Cự Thú, tựa như kiến cắn, chẳng hề hấn gì.

"Đông..."

Hỏa Sư giẫm mạnh xuống đất, khiến cả Tội Ác Chi Thành rung chuyển.

Tất cả mọi người ngước nhìn Cự Thú này, há hốc mồm kinh ngạc.

"Đây là thần thông gì?!"

Độc Cô Kiếm và những người khác con ngươi co lại, ngước nhìn quái vật khổng lồ kia, không thể tin được.

"Thế này thì đánh kiểu gì, to lớn quá vậy?"

Trầm Truyện Tinh lạnh toát sống lưng.

Ngay cả Tần Chiến Không nhìn Cự Thú này cũng phải nhíu mày.

Hỏa Sư khổng lồ, đầu cao vút tận mây, cúi xuống nhìn Bạch Hổ nhỏ bé như chó con trước mặt cự nhân, phì phò hai luồng lửa từ lỗ mũi.

“Tiểu từ, nên nhớ, Thần thú vẫn là Thần thú, dù thú linh của ngươi có xuất sắc đến đâu, cũng chỉ có thể quỳ lạy trước Thần thú. Chết đi!"

Giọng nói tự tin của Long Hành Không vang lên từ miệng Hỏa Sư, ngay sau đó Hỏa Sư nhấc chân trước to lớn như thành trì, gầm thét giáng xuống Bạch Hổ của Tô Tranh.

Tô Tranh nhìn Hỏa Sư kinh người kia, sắc mặt âm trầm khó coi.

"Đây chắc chắn chỉ là một loại thần thông giả tạo, dù thân thể hắn biến lớn, nhưng thực lực không thể nào mạnh lên theo được!"

Nhận ra điều này, mắt Tô Tranh bỗng nhiên sáng lên, thân thể lóe lên, thoát khỏi trạng thái hóa thú, khôi phục hình người, đối mặt với cự trảo đang rơi xuống của Hỏa Sư, hắn thi triển Thiên Bằng Cực Tốc, chợt lóe lên.

...

Sư trảo hụt, giẫm xuống đất, một tiếng nổ vang, cả vùng lập tức nứt ra hơn mười vết lớn, đất đá tung bay, như động đất.

Một kích không trúng, Long Hành Không lại vồ trảo, trấn áp Tô Tranh.

Tô Tranh dựa vào thân hình nhỏ bé, tốc độ nhanh, bắt đầu lao lên, bám sát thân Hỏa Sư, xông thẳng lên trời, cuối cùng đến được vị trí lộ ra, đối diện với con mắt lớn của Hỏa Sư.

Nhìn thấy Tô Tranh trước mắt, ánh mắt Long Hành Không hơi kinh ngạc, cảm thấy một tia bất an.

Trên tay Tô Tranh, không biết từ lúc nào xuất hiện một thanh đao, trên thân đao có một nguồn năng lượng khiến

"Đây... Đây là ngụy Thiên Bảo?!"

Long Hành Không lại giật mình.

Lúc này, Tô Tranh chậm rãi giơ đao trong tay, hai mắt bùng nổ sát khí, nghiến răng nghiến lợi: "Nhất Đao Trảm Tẫn Phù Trầm!"

Trảm Quỷ Thần Đao Quyết!

Tuyệt kỹ bất thế của Tần Chiến Không, có thể xưng là đao quyết mạnh nhất.

"Bá..."

Một đao chém ra, đao mang ngút trời, đao khí trải dài trên trời dưới đất, xé toạc không gian, dường như muốn phá vỡ cả bầu trời.

Long Hành Không thân thể khổng lồ, căn bản không kịp né tránh, lập tức bị một đao chém trúng.

"Phốc..."

Một lượng lớn máu tươi văng tung tóe, rơi xuống đất thành sông.

Hỏa Sư gào thét đau đớn, thân thể cao lớn bị đánh lùi lại không ngừng.

Ngay sau đó, Tô Tranh không ngừng xuất đao, một đao nhanh hơn một đao, một đao mạnh hơn một đao.

Đao mang trong nháy mắt bao phủ cả không gian.

Người phía dưới chỉ thấy đao khí đầy trời bổ vào thân Hỏa Sư, Hỏa Sư gào thét không thôi, thân thể cao lớn không ngừng lùi lại, cùng lúc từng chuỗi máu tươi đỏ rực không ngừng vẩy xuống, rơi xuống đất thành hố, khiến người ta kinh hồn bạt vía.

"Bá."

Cuối cùng, Long Hành Không không chịu nổi nữa, thân ảnh Hỏa Sư khổng lồ lóe lên, trong nháy mắt biến trở về hình người.

Trạng thái hóa thú của Long Hành Không bị Tô Tranh đánh tan.

Long Hành Không khôi phục chân thân, toàn thân máu me đầm đìa, sắc mặt trắng bệch, tóc tai rối bời, không còn dáng vẻ gia chủ Long gia chỉ điểm giang sơn trước đó, chật vật như một tên ăn mày, khí sắc uể oải.

"Bá..."

Lại một đao bổ tới, lô Tranh không định dừng tay, sát ý hắn kiên định, muốn thừa cơ diệt trừ gia chủ Long gia.

Ai bảo bọn chúng trước đó hùng hổ dọa người.

Đến nay Tô Tranh đã nắm được cơ hội, tự nhiên muốn giết được một người thì giết!

"Dừng tay!"

Trong đám người đứng ngoài quan sát, Mạc Bạch Thạch dẫn đầu phát hiện ra sát ý của Tô Tranh, thân thể trong nháy mắt biến mất tại chỗ, theo sau bóng người lóe lên, liền xuất hiện trước mặt Long Hành Không, chỉ thấy hắn vỗ vào bầu rượu, dựng ngược lên, rượu bắn ra, hắn vung tay lên.

Rượu trong nháy mắt ngưng tụ thành một thanh tiểu kiếm, đánh vào đao mang của Tô Tranh.

"Ông..."

Đao kiếm nổ tung, không gian oanh minh.

Cả hai cùng lúc tiêu tán giữa trời đất.

Tiên Hiệp
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2026

« Lùi Tiến »