Khi hai chữ "Tiên Vực" vừa thốt ra, cả không gian im lặng như tờ, mọi người đều há hốc mồm, mắt trợn tròn.
Tiên Vực, một sự tồn tại trong truyền thuyết. Tu giả trên Trầm Tinh đại lục ai cũng biết đến Tiên Vực, nhưng chẳng ai rõ thực hư, chẳng ai hay Tiên Vực có thật hay không.
Người ta đồn rằng, chỉ khi tu sĩ phá vỡ gông cùm xiềng xích của Thiên Địa, bước lên Thần Kiều, lập địa thành thánh, mới có thể đặt chân đến Tiên Vực. Nhưng lịch sử tu luyện ngàn năm của Trầm Tinh đại lục, chưa từng xuất hiện một vị Thánh Nhân nào.
Thế mà hôm nay, ba kẻ mang dáng vẻ Tiên Vực xuất hiện, bằng xương bằng thịt đứng trước mặt họ, đảo lộn mọi nhận thức bấy lâu nay.
“Tiên Vực thật sự tồn tại ư?”
“Bọn họ thực sự là người từ Tiên Vực đến?”
“Dù họ rất mạnh, nhưng có chắc là đến từ Tiên Vực không?”
Đám đông không khỏi nghi hoặc.
Thực tế, ngay cả ba nam nữ vừa xuất hiện kia cũng đầy vẻ tò mò. Nữ tử trán in đồ đằng mặt trời, giữa đôi mày lộ rõ vẻ ngạo nghễ, khoanh tay liếc nhìn Tần Chiến Không, cất giọng: “Ta cũng rất tò mò, làm sao ngươi biết chúng ta đến từ Tiên Vực? Sao ngươi dám chắc thân phận của chúng ta như vậy?”
Đám đông dỏng tai lắng nghe, họ cũng muốn biết Tần Chiến Không dựa vào đâu mà kết luận như vậy.
Tần Chiến Không sắc mặt không đổi, thản nhiên đáp: “Bởi vì đạo vận trên người các ngươi khác biệt với đạo vận của đại lục chúng ta, còn ẩn chứa một tia bài xích.”
Nghe vậy, nữ tử kia im lặng, ngầm thừa nhận lời Tần Chiến Không.
Nhưng những người khác vẫn chưa hiểu, tiếp tục nghe Tần Chiến Không giải thích: "Mỗi đại lục đều có quy tắc vận hành riêng, có đại đạo thiên địa của riêng mình. Một khi có đạo vận khác xâm nhập, tự nhiên sẽ sinh ra bài xích.
Cũng giống như lửa với nước vậy. Dù đạo vận tỏa ra trên người các ngươi không rõ ràng, có lẽ vì các ngươi đã ở Trầm Tinh đại lục đủ lâu và bắt đầu thích ứng, nhưng ta, kẻ đã bước vào Bán Thánh cảnh giới, vẫn có thể phát giác ra khí cơ đạo vận dị giới từ trên người các ngươi."
Nghe xong lời Tần Chiến Không, mọi người không khỏi kinh ngạc.
Không ngờ rằng ở tầng tu vi cao nhất lại liên quan đến nhiều bí mật đến vậy.
Thảo nào chẳng ai có thể dễ dàng đột phá, lập địa thành thánh.
Còn ba nam nữ kia sau khi nghe Tần Chiến Không giải thích thì bất ngờ gật đầu.
Nam tử trán in đồ đằng mặt trăng bước ra, giọng đầy vẻ thưởng thức: "Không sai, ngươi nói rất đúng. Quả không hổ là người có thiên tư nhất mà ta gặp được trong hai năm ở đại lục này.
Tiếc thay, ngươi sinh nhầm chỗ, sinh ra ở cái Tiểu Thiên giới hẻo lánh này. Nếu sinh ra ở Tiên Vực của chúng ta, thành tựu của ngươi ắt vô hạn. Thật đáng tiếc, đáng tiếc..."
Từ khi xuất hiện đến nay, ba nam nữ luôn thể hiện một vẻ tự cao tự đại và khinh thường người khác.
Ngay cả khi nói chuyện với Tần Chiến Không, họ cũng mang giọng điệu kẻ trên ban phát, chỉ điểm người khác, khiến người của ngũ đại gia tộc khẽ nhíu mày, có chút khó chịu.
Tần Chiến Không không để tâm, lạnh nhạt nhìn ba nam nữ kia, hỏi: "Vậy các ngươi là ai, tại sao lại đến đại lục của chúng ta?"
Nam tử in đồ đằng ngôi sao tiến lên một bước giới thiệu: “Không ngại cho các ngươi biết, chúng ta là Thiếu Tinh Tam Tử của Vô Cực Tinh Không, Tiên Vực. Ta tên Tinh Lạc Tuyệt, hai vị này là sư huynh muội của ta, Tinh Lạc Dương và Tinh Lạc Vũ. Chúng ta đến đại lục này đã hai năm, lần này tới Trầm Tinh đại lục là để tìm kiếm một kiện Phù Văn chí bảo.”
“Phù Văn Nguyên Trang!” Long gia tôn chủ buột miệng thốt lên khi Tinh Lạc Tuyệt chưa kịp nói hết câu.
Khóe miệng Tỉnh Lạc Tuyệt khẽ nhếch lên: "Không sai, chính là Phù Văn Nguyên Trang.”
Lần này, ngũ đại gia tộc càng thêm xôn xao.
Dù họ biết Trận Văn trên Phù Văn Nguyên Trang lợi hại, nhưng họ không ngờ nó lại lợi hại đến mức này, đến nỗi người của Tiên Vực cũng phải đến cướp đoạt.
Nghe nói bọn họ đến vì Phù Văn Nguyên Trang, lòng Tô Tranh lập tức chùng xuống, cảm thấy một điềm chẳng lành.
Vốn dĩ, sau khi đại chiến này kết thúc, hắn tưởng rằng mọi chuyện sẽ êm xuôi, nhưng ai ngờ lại xuất hiện một đám khách đến từ Tiên Vực.
Hơn nữa, bọn họ không hề che giấu mục đích của rmủnh.
Người của Tiên Vực vượt giới đến cướp đoạt Phù Văn Nguyên Trang, vậy có nên cho hay không?
Sau một hồi giằng co kịch liệt trong lòng, Tô Tranh cuối cùng vẫn kiên định ý nghĩ của mình, ngẩng đầu lên với ánh mắt vô cùng kiên định.
Lúc này, sau một hồi im lặng để tìm hiểu thân phận ba người, Quý gia giận tím mặt đứng dậy, một trưởng lão quát lớn: "Nếu các ngươi đến vì Phù Văn Nguyên Trang, vậy tại sao lại giết tôn chủ Quý gia chúng ta, còn cướp đi bảo vật của Quý gia ta? Trả Lôi Công Giản lại cho chúng ta!"
Tinh Lạc Vũ nghe vậy, khinh thường hừ lạnh một tiếng: "Cướp bảo vật của nhà các ngươi là vì coi trọng các ngươi đấy. Còn việc giết người là do bản cô nương thích, muốn giết thì giết, các ngươi làm gì được ta?"
...
Người của Quý gia chỉ tay lên ba người trên không, nhưng lại bất lực.
Thế người mạnh hơn người, ai bảo thực lực đối phương cường đại, địa vị lại kinh người đến vậy.
Đây là lần đầu tiên họ trải nghiệm loại cảm giác uất ức này. Trước đây, họ luôn đối xử với người khác như vậy, chứ có bao giờ bị người khác đối xử như thế đâu.
Quý gia không khỏi cảm thấy vô cùng uất ức.
Người của tứ đại gia tộc khác cũng biến sắc. Họ không ngờ rằng người của Tiên Vực lại vô lý, ỷ thế hiếp người đến vậy.
Nhưng không ai dám lên tiếng bênh vực.
“Hừ, phế vật, như thế này cũng xứng là ngũ đại gia tộc ư?”
Tinh Lạc Vũ thấy Quý gia không dám lên tiếng, lập tức đắc ý hừ lạnh một tiếng, khiến sắc mặt của ngũ đại gia tộc càng thêm khó coi.
Sau đó, ba người Tinh Lạc Vũ dời ánh mắt về phía Tô Tranh, phi thân đến trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống, dùng một giọng điệu cường thế, đương nhiên và không thể nghi ngờ: "Giao đồ ra đây."
Lời nói này như thể nàng đang đòi lại một món đồ vốn thuộc về mình, lại còn mang theo giọng ra lệnh.
Rõ ràng là không hề xem Tô Tranh ra gì.
Trong mắt bọn họ, họ là người đến từ Tiên Vực, thực lực cường đại. Còn Tô Tranh và những người khác chỉ là những tu giả thấp kém ở một Tiểu Thiên giới hẻo lánh, chẳng khác nào kiến cỏ.
Bọn họ thấy Phù Văn Nguyên Trang chỉ là do vận may mà thôi. Giờ bọn họ đến lấy Phù Văn Nguyên Trang, ai dám có ý kiến?
Có ai từng thấy ai quan tâm đến ý kiến của con kiến chưa?
Đổi mặt với sự cường thế của Tỉnh Lạc Vũ, trong lòng Tô Tranh lập tức dâng lên một cỗ phản cảm. Hắn lắc đầu: “Ta từ chối."
“Hả? Ngươi nói gì?”
Nghe Tô Tranh từ chối, Tinh Lạc Vũ lập tức nhíu mày, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Trong chốc lát, cả bầu trời trở nên âm u, không khí trở nên ngột ngạt và tràn ngập sát khí.
Tinh Lạc Vũ trực tiếp vận dụng uy năng của mình, tạo áp lực lên Tô Tranh, đồng thời khóa chặt Tô Tranh bằng ánh mắt lạnh lẽo, hỏi với giọng điệu bất thiện: "Ngươi vừa nói gì? Có gan thì lặp lại lần nữa."
Tô Tranh đĩ nhiên cảm nhận được sự uy hiếp từ đối phương, nhưng hắn vẫn hít sâu một hơi, rồi dùng giọng nói kiên quyết: "Ta từ chối."