Hai trận thắng liên tiếp đã đẩy khí thế của Tô Tranh lên đến định điểm.
Ngược lại, khí thế của ngũ đại gia tộc sa sút thảm hại, đám con cháu ai nấy mặt mày khó coi, nắm chặt tay.
Thử nghĩ xem, ngũ đại gia tộc lập tộc ngàn năm, luôn là bá chủ trên Trầm Tinh đại lục. Xưa nay chưa từng có ai dám động đến, chỉ cần nhắc đến tên là người khác đã khiếp sợ.
Vậy mà giờ đây, Tô Tranh dùng hành động mạnh mẽ giáng một cái tát như trời giáng vào mặt ngũ đại gia tộc. Chuyện này một khi lan ra, uy danh của họ sẽ bị tổn hại nghiêm trọng.
Đến lúc đó, các tu sĩ khác nhìn ngũ đại gia tộc sẽ không còn ngưỡng mộ như trước nữa, mà sẽ nảy ra ý nghĩ: "Xem kìa, ngũ đại gia tộc cũng chỉ có thế thôi."
Cho nên, đám con cháu ngũ đại gia tộc lúc này hận không thể nuốt chửng Tô Tranh.
Công Tôn gia và Tần gia đã xuất chiến và đều thất bại, khiến ba đại gia tộc còn lại cùng phó tông chủ Tinh Tông là Mạc Bạch Thạch không khỏi nhíu mày.
Họ đều nhận thấy rằng ngũ đại gia tộc không thể thua thêm nữa. Nếu không, thanh danh của họ sẽ tiêu tan hoàn toàn.
Mấy người liếc nhìn nhau rồi bắt đầu bàn bạc về người sẽ xuất chiến tiếp theo.
Trong lúc họ bàn bạc, Tô Tranh cũng không nóng nảy, cứ đứng trên không trung nhắm mắt điều tức.
Liên tục chiến đấu đã tiêu hao của Tô Tranh rất nhiều sức lực. Lúc này, tay hắn nắm Âm Thần Châu, đang dùng sức mạnh của nó để nhanh chóng hồi phục thể lực.
Vẫn còn bốn trận chiến nữa ở phía trước, hắn không thể không cẩn thận.
...
"Các ngươi nói xem, gia tộc nào sẽ xuất chiến tiếp theo?"
Trên cổng thành, Cận Thiên và những người khác cũng lo lắng cho Tô Tranh. Thấy hắn giành chiến thắng, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại căng thẳng ngay lập tức.
Ánh mắt của mọi người đảo qua từng người thuộc ba đại gia tộc còn lại.
Trầm Truyện Tinh trầm ngâm một lát rồi lắc đầu nói: "Ta không đoán ra được, nhưng dù ai xuất chiến tiếp theo, tình hình của Tô Tranh cũng rất bất lợi."
Mấy người nghe xong đều sầm mặt lại. Họ biết rằng phần thắng của Tô Tranh thực sự không lớn.
Dù hắn đã thắng hai trận, nhưng phía dưới còn bốn trận chiến nữa. Chỉ riêng việc tiêu hao sức lực thôi cũng đã là quá sức với hắn rồi, huống chi những người còn lại đều là tôn chủ hạng người với thực lực cường hãn, chiến lực nghịch thiên.
Tô Tranh đối đầu với một người đã khó có thể chắc chắn chiến thắng, huống chi là bốn người.
Giữa hư không, sau khi trao đổi ánh mắt, Long Hành Không cuổi cùng vẫn đứng dậy.
"Trận chiến tiếp theo, lão phu xin được lĩnh giáo!"
Long Hành Không từ trên lưng cự cầm lại lần nữa bay lên không trung, vung tay áo, trực tiếp tạo ra hai đạo cuồng phong, mạnh mẽ cuốn về phía Tô Tranh.
"Vừa lên đã đánh?!"
Đám con cháu ngũ đại gia tộc ồn ào lên.
Không ngờ lão gia tử lại trực tiếp như vậy, không hề đài dòng, ra tay là làm luôn.
Tô Tranh lập tức mở mắt, thân thể bay vọt lên cao, tránh đi hai đạo vòi rồng, sau đó từ khoảng cách trên dưới một trăm mét phản kích. Hắn hai tay hướng hư không đè xuống, quát: "Hàng yêu!"
Một tiếng nổ lớn vang lên, không gian trước mặt Long Hành Không trực tiếp sụp đổ một mảng lớn, để lộ ra một vùng không gian loạn lưu, khiến Long Hành Không suýt chút nữa thì lao đầu vào đó.
"Khống chế hư không?!"
Long Hành Không vất vả lắm mới ổn định được thân thể, ánh mắt lộ ra một tia ngưng trọng.
Khống chế hư không là một loại Phù Văn thuật, lợi dụng việc khống chế thiên địa đạo vận để biến hóa ra các loại công kích khó lường, thiên biến vạn hóa.
Tô Tranh cũng là nhờ lần này phá rồi lại lập, niệm lực đột phá cảnh giới Phù Văn Thiên Sư mới lĩnh ngộ được thủ đoạn này. Đây cũng là lần đầu tiên hắn thi triển, vẫn chưa biết uy lực cụ thể ra sao.
Long Hành Không thấy Tô Tranh đã có thể khống chế hư không, trong lòng không khỏi dâng lên một tia cảnh giác. Cùng lúc đó, thân thể hắn hóa thành một đạo huyễn ảnh, nhanh chóng áp sát Tô Tranh.
Chỉ cần có thể tiếp cận Tô Tranh, hắn có thể đánh gãy việc khống chế hư không của đối phương.
Tô Tranh nhìn ra sự kiêng kỵ của Long Hành Không đối với việc chưởng khống hư không, lập tức hai tay không ngừng ép xuống, khiến trong hư không trong nháy mắt xuất hiện hơn mười đạo vết nứt không gian.
`ˆ Am ầm ầm.
Không gian loạn lưu không ngừng tàn phá bừa bãi trong hư không. Một đạo không gian chi lực tràn ra, lập tức khiến Thiên Địa sụp đổ một mảng lớn, đủ thấy lực lượng hủy diệt của nó khủng bố đến mức nào.
Một khi bị không gian loạn lưu cuốn trúng, dù là cường giả Vân Hải đỉnh phong, e rằng cũng khó toàn mạng.
Long Hành Không không ngừng né trái tránh phải, thận trọng tránh đi không gian loạn lưu, nhiều lần suýt chút nữa bị cuốn vào, vất vả lắm mới lui về được, khiến hắn chật vật không chịu nổi.
"Tiểu tử, có gan thì quang minh chính đại đánh một trận với lão phu, cứ dùng mấy thủ đoạn hạ lưu này thì có tài cán gì!"
Long Hành Không nổi giận.
Hắn muốn tiếp cận Tô Tranh, nhưng Tô Tranh một mặt lợi dụng khống chế không gian, một mặt lại di chuyển nhanh chóng, luôn giữ khoảng cách ngàn mét với Long Hành Không, khiến hắn không thể nào tiếp cận.
Điều này khiến Long Hành Không vô cùng bực bội.
Phía dưới, đám con cháu Long gia thấy tôn chủ của mình bị Tô Tranh dùng khống chế không gian áp chế đến mức chật vật, ai nấy cũng tức giận bất bình kêu la.
"Tô Tranh, ngươi làm cái trò gì vậy, có bản lĩnh thì quang minh chính đại đánh một trận!"
“Hèn hạ, chỉ biết dùng mấy thủ đoạn hạ lưu.”
"Chưa từng thấy ai vô liêm sỉ như vậy..."
Thấy phía dưới kêu gào ầm ĩ, Tô Tranh còn chưa kịp lên tiếng thì Cận Thiên và những người khác trên cổng thành đã không nhịn được.
Cận Thiên xắn tay áo lên mắng to: "Mẹ kiếp, ai bảo vô sỉ, bước ra đây cho ta. Các ngươi ngũ đại gia tộc liên thủ ức hiếp chúng ta, còn giở trò luân chiến khiêu chiến Tô Tranh một mình, các ngươi không vô sỉ thì là gì? Giờ còn mặt mũi nào đi nói người khác, mặt các ngươi dày như da heo à?"
Lời mắng chửi của Cận Thiên khiến đám con cháu Long gia im bặt.
Xét về sự hèn hạ, có vẻ như bọn họ còn hơn!
Tô Tranh thì làm ngơ trước tiếng ồn ào phía dưới, không ngừng dùng đạo vận đè ép hư không, phong tỏa Long Hành Không.
Cuối cùng, hắn dồn ép Long Hành Không đến mức hai hàng lông mày dựng ngược, trên người bỗng nhiên bùng nổ một đoàn hỏa diễm khổng lồ. Tiếp đó, một tiếng gầm thét như rồng như hổ vang vọng trong hư không.
Oanh...
Khi hỏa diễm tan đi, một con quái thú hỏa diễm khổng lồ cao chừng mười trượng bỗng nhiên xuất hiện giữa hư không.
“Thú linh Long gia, hạ phẩm Thần thú, Long Sư!”
Thấy con quái thú khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, các gia chủ ngũ đại gia tộc đều kinh hãi.
Long Sư vừa xuất hiện, nhiệt độ không gian bỗng nhiên tăng cao, một luồng không khí nóng rực khiến hư không cũng bị bóp méo.
"Hóa thú!"
Tô Tranh nhìn Long Sư, con ngươi hơi co rụt lại.
Cảnh tượng này hắn không thể quen thuộc hơn.
Đây là trạng thái hóa thú bộc phát khi tu sĩ và thú linh hoàn toàn hòa hợp, có thể phát huy thực lực lên đến 120%, uy lực kinh người.
Phía dưới, đám con cháu ngũ đại gia tộc thấy Long Sư trong hư không cũng vô cùng kinh hãi.
"Tôn chủ Long gia vậy mà vận dụng sức mạnh thú linh!"
"Lần này Tô Tranh chết chắc rồi!"
“Hóa thú rồi thì ai còn là đối thủ của tôn chủ nữa, trừ phi tên kia cũng có thú linh, đạt tới hóa thú. Nhưng điều đó có thể sao? Ha ha ha."