Vút.
Hàng vạn luồng đao khí bùng nổ, thân thể Đao Vương tựa như một thung lũng đao, trong nháy mắt phóng xuất vô số đao mang, thẳng lên trời cao.
Xoẹt...
Một đạo đao mang sượt qua bên cạnh đao ảnh, lập tức kéo theo một chuỗi huyết châu.
Long Ảnh kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể lập tức hóa thành một đạo huyễn ảnh, cấp tốc lùi về sau.
Đao khí của Đao Vương trút xuống như mưa rào, ào ạt như biển cả mênh mông, chém đến cứu thiên thập địa đều run rẩy, thương khung cũng rạn nứt.
Những người thuộc ngũ đại gia tộc đang quan chiến xung quanh bị đao mang quét qua, ngã xuống một mảng lớn, không ít người bị chém đứt cánh tay, thậm chí có người xui xẻo hơn, trực tiếp bị đao mang bổ trúng đầu, cả người lìa làm hai mảnh, máu tươi vương vãi khắp nơi.
Chứng kiến cảnh này, đám con cháu ngũ đại gia tộc đều kinh hãi.
"Đao khí mạnh thật!"
"Chỉ đơn giản bộc phát đao khí thôi mà đã khủng bố đến vậy sao?!"
“Thật đáng sợi"
Ngay cả các gia chủ của ngũ đại gia tộc cũng mở mắt, ánh mắt khóa chặt vào Đao Vương, ánh mắt lấp lánh.
Đao Vương xuất đao, kinh khủng đến thế!
Dù trong tay hắn không có đao, nhưng mọi người đều cảm nhận được, Đao Vương chính là một thanh đao, một thanh đao vô cùng sắc bén, bá đạo.
Long Ảnh lùi lại mấy trăm mét, trên người xuất hiện vài vết thương, chỗ nào cũng thấy máu, khóe miệng còn vương một vệt máu.
Đây là do đao khí của Đao Vương gây ra, đao ý của hắn quá mức kinh khủng, đến giờ trong cơ thể nàng vẫn còn lưu lại đao ý của đối thủ, nhất thời chưa trấn áp được.
Long Ảnh trong lòng hoảng sợ vô cùng.
Đây là lần đầu tiên nàng thấy, người ngoài ngũ đại gia tộc mà có thể tu luyện đến cảnh giới này.
Nếu cho Đao Vương đủ thời gian, tiền đồ của hắn không thể lường được!
Đó là trực giác đầu tiên của Long Ảnh.
Nhưng khi Long Ảnh nhìn Đao Vương, ánh mắt lại tràn đầy chiến ý sôi sục và sự bất khuất.
Là thiếu chủ Long gia của ngũ đại gia tộc, Long Ảnh luôn tâm cao khí ngạo, nàng không cam tâm nhận thua như vậy.
Long Ảnh nhìn Đao Vương, đưa tay lau đi vết máu nơi khóe miệng, rồi nói đầy bất phục: "Ta thừa nhận đao ý của ngươi mạnh hơn ta, nhưng thực lực của ngươi chỉ là Vân Hải tam cảnh mà thôi, ta, Long Ảnh, không tin sẽ thua ngươi!"
Sau khi bộc phát đao ý, khí thế của Đao Vương thay đổi hẳn.
Trước đó, hắn luôn trầm ổn như núi, cho người ta cảm giác nặng nề; còn giờ khắc này, toàn thân hắn tràn ngập đao ý nồng đậm, như một thanh đao vừa ra khỏi vỏ, phong mang tất lộ, khí thế ngút trời, như một người một đao, có thể độc chiến thiên hạ.
Đao Vương nhìn Long Ảnh, khí thế lại lần nữa tăng lên, nói: "Ngươi không phục, ta sẽ đánh đến khi ngươi phục mới thôi!”
Vút...
Đao Vương giơ tay phải lên, làm chưởng đao, rồi bổ về phía Long Ảnh.
Vút...
Một đao mang dài đến mười mấy trượng từ trên trời giáng xuống, như muốn chém nát đất trời, ầm ầm giáng xuống.
Long Ảnh nén một hơi, muốn cùng Đao Vương phân thắng bại, nên nàng không tránh không né, loan đao trong tay cũng ngưng tụ một đạo đao mang, nghênh đón đao khí của Đao Vương.
Keng!
Hỏa hoa văng khắp nơi, linh khí nổ tung, đao khí trùng thiên.
Một cơn bão lớn nổ tung trong hư không, cuồng phong quét sạch bốn phía.
Ầm một tiếng, Long Ảnh bị đẩy lùi bốn năm bước, sắc mặt trắng bệch, nhưng dù sao cũng đỡ được một đao của Đao Vương, còn chưa kịp thở thì Đao Vương đã chém tới một đao nữa.
Vẫn là một đao cường thế, đủ sức chém rách tinh thần.
Long Ảnh nhìn nhát đao kia, lòng run lên, nàng có một loại trực giác, biết rằng với trạng thái hiện tại, nàng không thể nào đỡ được, nhưng nàng không cam tâm nhận thua, rồi nhắm mắt lại, dựa vào bản năng và sự hiếu thắng, giơ loan đao lên.
Thấy đao mang sắp rơi xuống người Long Ảnh, đám con cháu ngũ đại gia tộc phía dưới đã không nhịn được mà kinh hô, Long Ảnh trong lòng cũng tuyệt vọng, đồng thời dâng lên một nỗi bi thương.
Ngay lúc đó, một bóng người xuất hiện trước mặt Long Ảnh...
Long Ảnh nhắm mắt, chờ đợi đau đớn và cái chết ập đến, lòng vô cùng căng thẳng, tâm thần bất định, nhưng chờ mãi, nàng không cảm thấy đau đớn.
Nàng nghỉ ngờ mở mắt, chỉ thấy nam tử tóc bạc trắng đã đứng trước mặt nàng từ lúc nào, đỡ cho nàng một đao.
"Ngươi thua rồi!"
Đao Vương một tay giữ gáy Long Ảnh, nhìn sâu vào đôi mắt sáng như sao của đối phương, nói.
Lúc này, chỉ cần hắn muốn, chỉ cần đao khí trong tay vừa lộ ra, Long Ảnh sẽ chết ngay tại chỗ.
Nhưng hắn đã không làm vậy.
Long Ảnh nhìn người trước mắt, vừa là địch nhân, vừa là ân nhân cứu mạng, trong lòng như sóng biển, rất lâu không thể bình tĩnh.
Không biết nghĩ đến điều gì, Long Ảnh bỗng nhiên cúi đầu, vành tai ửng hồng, cắn môi dưới, giọng nói nhẹ nhàng mà hỏi: "Ngươi... vì sao cứu ta?"
Phía dưới, Công Tôn Vô Tình và Triệu Mục nhìn Long Ảnh lúc này, ngẩn người, không dám tin vào mắt mình.
"Ta không nhìn lầm chứ, Long Ảnh lại đỏ mặt?"
"Trời ạ, băng sơn mỹ nhân này chẳng lẽ thích tên tiểu tử tóc bạc kia?"
Hai người nhìn nhau, đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Phải biết Long Ảnh là ai, đó là thiên chi kiêu nữ trăm năm khó gặp của Long gia Trung Châu.
Dù nàng không phải là thiếu chủ đứng đầu gia tộc, nhưng tư chất của nàng ai cũng rõ, nàng nổi tiếng còn vì vẻ đẹp và tính tình của mình.
Những người muốn theo đuổi Long Ảnh nhiều vô kể, nhưng nàng chưa từng thân thiện với ai, luôn lạnh lùng, nên mới có danh xưng băng sơn mỹ nhân.
Vậy mà hôm nay, chỉ giao đấu một chút, băng sơn mỹ nhân trong lòng vô số nam tử Trung Châu lại đỏ mặt?!
Thật là kỳ tích.
Chưa kể đến việc Long Ảnh cắn môi dưới và biểu cảm khi nói câu kia, đó là dấu hiệu của sự rung động.
Chỉ cần Đao Vương nói là vì thích nàng, Long Ảnh tám phần sẽ sa vào lưới tình.
Điều này khiến vô số người yêu thích Long Ảnh hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Trong lúc mọi người hận không thể xông lên cắn chết Đao Vương, hắn lại thần sắc lạnh nhạt, vẫn giữ tay trên cổ Long Ảnh, nói: "Bởi vì ta..."
Lòng Long Ảnh căng thăng.
Mấy trăm con cháu ngũ đại gia tộc phía dưới cũng căng thẳng.
Nhưng Đao Vương lại đổi giọng: "Bởi vì ta muốn bắt ngươi đổi lấy bạn của ta!"
Rắc...
Mấy trăm con cháu ngũ đại gia tộc phía dưới đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần Đao Vương dám nói "Thích ngươi", lập tức sẽ có mấy trăm thanh binh khí phóng ra, đâm chết hắn.
Nhưng không ai ngờ, Đao Vương lại đưa ra câu trả lời như vậy.
"Cái... Cái gì, bắt ta đổi lấy bạn của ngươi?!"
Long Ảnh vừa mới còn ngượng ngùng, lòng đang căng thẳng, lập tức trầm xuống, rồi sắc mặt tối sầm, trừng mắt nhìn Đao Vương, giơ tay lên tát, đồng thời mắng: "Ngươi là tên hỗn đản!"