Thiên Lôi cuồn cuộn, thánh uy khó lường.
Tô Tranh vốn đã hao tổn gần hết linh lực, bị Tinh Lạc Vũ rống lớn một tiếng, lập tức khí huyết trào dâng, máu trong người sôi sục. Một vị tanh ngọt xộc lên cổ họng, nhưng hắn gắng gượng nuốt xuống.
"Không giao!"
Sắc mặt Tô Tranh tái nhợt, nhưng thần sắc kiên quyết, quyết tâm không hề suy giảm.
Tinh Lạc Vũ mấy lần bị cự tuyệt, mất hết kiên nhẫn, lập tức điểm một chỉ từ xa. "Vèo" một tiếng, một đạo chỉ kình sắc bén bắn tới, như sao băng từ trời giáng xuống, đánh thẳng vào vai Tô Tranh.
...
Chỉ kình xuyên không, xuyên thủng bả vai Tô Tranh, xuyên qua trước sau, để lại một lỗ thủng rướm máu, máu tươi ồ ạt tuôn ra.
Tô Tranh không kìm được tiếng kêu đau đớn, nhưng vẫn đứng vững tại chỗ.
"Vẫn không giao?"
Tinh Lạc Vũ tiếp tục bức ép.
"Có gan thì giết ta đi!” Tô Tranh nghiến răng.
"Vèo..."
Lại một đạo chỉ kình bắn tới, xuyên thủng vai còn lại của Tô Tranh.
Dù nhục thân Tô Tranh vô cùng cường đại, nhưng trước mặt Thánh Nhân vẫn yếu ớt không chịu nổi.
"Vẫn không giao..."
Ánh mắt Tinh Lạc Vũ đầy sát khí.
Yêu Cửu Thần và Ngưu Khuê đứng bên cạnh dường như không để tâm đến chuyện này, rõ ràng đối với bọn họ, tra tấn bức cung chỉ là chuyện nhỏ.
Trong khi đó, người của ngũ đại gia tộc toàn thân phát lạnh.
Thực lực của Tô Tranh nghịch thiên đến mức nào, ngay cả tộc trưởng ngũ đại gia tộc cũng không phải đối thủ. Nhưng trước mặt Thánh Nhân, hắn lại yếu ớt như sâu kiến.
Không phải Tô Tranh không mạnh, mà là đối thủ quá mạnh.
Đạt đến cảnh giới Thánh Nhân, có thể so với thần tiên trên cạn, chúa tể sinh tử vạn vật.
Sự chênh lệch một trời một vực này khiến lòng người ngũ đại gia tộc rung động, đồng thời kích thích tham vọng của họ.
Trước đây không có Thánh Nhân, họ cho rằng ngũ đại gia tộc là thế lực hùng mạnh nhất. Nhưng giờ đây, so sánh trước mặt Thánh Nhân, họ thậm chí còn không bằng sâu kiến.
"Vèo, vèo..."
Liên tiếp mấy đạo chỉ kình giáng xuống, Tô Tranh toàn thân đẫm máu, chẳng khác nào huyết nhân.
Trên cổng thành, Độc Cô Kiếm thấy cảnh này liền giãy giụa muốn xông ra, nhưng bị một cỗ lực lượng vô hình đè xuống. Sau đó, mọi người nghe thấy tiếng Tần Chiến Không truyền âm: "Các ngươi mau chóng rời khỏi đây, đừng hy sinh vô ích.”
Sau khi truyền âm, giữa hư không, Tần Chiến Không bay lên, lập tức chắn trước mặt Tô Tranh.
"Vèo..."
Tinh Lạc Vũ lại đánh ra một chỉ, nhưng lần này không trúng Tô Tranh. Tần Chiến Không bắn ra một đạo đao khí từ đầu ngón tay, trực tiếp va chạm với chỉ kình.
Cả hai chạm nhau, "Oanh" một tiếng, phát ra tiếng nổ lớn.
Tần Chiến Không đứng giữa trời cao, quần áo bay phấp phới trong gió. Ông ngạo nghễ đứng đó, như một vị thần vương, đối mặt với khách đến từ Tiên Vực, nói: "Dù các vị là Thánh Nhân, cũng không thể ÿ thế hiếp người như vậy!”
Trên cổng thành, thấy Tần Chiến Không ra mặt, Đao Vương và những người khác muốn xông lên cùng, nhưng bị Ngũ Đỉnh trưởng lão ngăn lại.
Ngũ Đỉnh trưởng lão nói với mọi người: "Lúc này các ngươi xông ra có thể làm gì? Chỉ vô ích chịu chết. Ta thấy chúng ta nên nghe tiền bối Tần, mau chóng rời đi. Như vậy tiền bối Tần còn có cơ hội tùy cơ ứng biến, có lẽ còn có thể mang Tô Tranh rời đi. Nếu chúng ta đều ở lại, chỉ trở thành gánh nặng cho họ. Đi thôi!"
Mọi người nghe vậy, dù lòng đầy không cam tâm, nhưng không thể không thừa nhận lời Ngũ Đỉnh trưởng lão có lý.
Để mọi người an tâm, Ngũ Đỉnh trưởng lão nói: "Mặt khác, đừng quên Tô Tranh còn bày Thiên La Địa Võng đại trận trong thành. Hắn tự bạo chắc là không có vấn đề. Chúng ta vẫn nên đi nhanh, tránh Tô Tranh phân tâm!"
Nghe câu cuối cùng này, Đao Vương trầm ngâm rất lâu, mới hạ quyết định: "Đi thôi, Ngũ Đinh trưởng lão nói có lý. Thực lực chúng ta bây giờ quá yếu, không giúp được gì, chỉ liên lụy Tô Tranh."
"Thế nhưng..."
Độc Cô Kiếm và những người khác vẫn không yên lòng.
Đao Vương nói cuối cùng: "Các ngươi yên tâm, nếu hôm nay Tô Tranh thật sự không may xảy ra chuyện gì, ta Đao Vương thề, ngày sau chờ ta bước vào cảnh giới Thánh Nhân, nhất định sẽ đánh vào Tiên Vực, thay Tô Tranh đòi lại công đạo!"
"Được, thêm ta một người!"
“Còn có ta”
"Còn có chúng ta!"
Mọi người lập quyết tâm, sau đó thừa dịp không ai chú ý, họ xuống thành lầu, đi đường vòng từ phía bên kia của Tội Ác Chi Thành.
...
Lúc này giữa hư không, cản lại một kích của Tinh Lạc Vũ, Tần Chiến Không một bước chắn trước mặt Tô Tranh, sắc mặt không hề sợ hãi đối mặt với ngũ đại Thánh Nhân trên không trung.
Tinh Lạc Vũ nhìn Tần Chiến Không, con ngươi không khỏi co rụt lại, lạnh nhạt nói: TNgươi muốn thay hắn ra mặt?!"
"Thiên đạo bất công, ta chỉ muốn đòi lại công đạo cho hắn!" Sắc mặt Tần Chiến Không dứt khoát.
Tinh Lạc Vũ khinh thường hừ lạnh: "Chỉ bằng ngươi? Ngươi nghĩ ngươi làm được?"
Trước mặt Thánh Nhân, Bán Thánh chỉ là gà đất chó sành. Bọn họ không để Tần Chiến Không vào mắt.
Tần Chiến Không ngạo nghễ nói: "Làm được hay không là một chuyện, đứng ra hay không là chuyện khác."
"Được, đã ngươi muốn can thiệp vào, vậy ta cho ngươi cơ hội này. Chỉ cần ngươi đỡ được ba chưởng của ta, ta sẽ tha cho ngươi!”
Sắc mặt Tinh Lạc Vũ bỗng nhiên lạnh lẽo, sau đó vỗ một chưởng xuống không trung.
Một chưởng này vừa ra, cả thiên địa oanh minh, ý vị đại đạo cuồn cuộn không ngừng, hư không vặn vẹo sụp đổ. Một cỗ lực lượng đại đạo khóa chặt Tần Chiến Không, khiến ông không thể lui.
Đối mặt với một chưởng uy thiên hạo địa này, Tần Chiến Không không nói nhiều lời thừa thãi, chỉ nói một câu: "Được!"
Sau đó ông vẫn xuất chưởng, dựng thẳng chưởng làm đao, toàn thân bạo phát ra một cỗ đao ý chưa từng có, rồi bổ một đao.
"Bá."
Đao mang nổ tung, ngang qua bầu trời.
Đao mang dài đến trăm trượng, tựa hồ muốn bổ đôi cả đất trời.
Cuồng phong nổi lên, bầu trời sấm sét, khắp nơi nổ tung, một cảnh tượng tận thế.
Ngũ đại gia tộc ở xa ngàn dặm thấy cảnh này, lập tức không chút do dự lùi ra xa hơn nữa, tránh bị dư chấn mạnh mẽ lan đến gần.
Trong chớp mắt, đao mang bổ vào chưởng ấn.
Chỉ nghe "Bá" một tiếng...
Đao quang bổ qua chưởng ấn, quang mang không hề suy giảm, vọt thẳng lên trời cao.
Đợi đao mang qua đi, chưởng ấn "Phịch" một tiếng, sụp đổ, cuối cùng hóa thành vô hình.
"Ồ..."
Nhìn thấy một đao kia, Yêu Cửu Thần trong hư không bỗng nhiên phát ra một tiếng kinh ngạc, sau đó khóe triệng rưm cười nhìn Tần Chiến Không, tự nhủ: "Đao ý mạnh thật. Vậy mà lấy lực lượng Bán Thánh lại có thể phát huy ra đao ý cường đại như vậy. Thật thú vị, thật thú vị.
Ngưu Khuê bên cạnh nghe vậy thì mặt không biểu cảm, nói: "Thật sự lợi hại vậy sao? Sao ta không thấy!"
Yêu Cửu Thần không khách khí đáp trả: "Ngươi một con trâu rừng, ngoài một thân man lực ra, ngươi nói ngươi có thể nhìn ra cái gì?"
Vốn tưởng rằng Ngưu Khuê sẽ tức giận khi nghe những lời này, nhưng không ngờ hắn lại tỏ vẻ đồng tình, gật đầu nói: "Nói cũng đúng!"
Sau đó hắn không chú ý đến chiến cuộc nữa.
Trong khi đó, Tỉnh Lạc Vũ, người có đệ nhất chưởng bị Tần Chiến Không chém tan, sắc mặt đần trở nên âm