“Hả? Thằng nhãi này lại có thể không hề hấn gì trước Chân Long lực của ta tư?!”
Chứng kiến Tô Tranh trúng Chân Long lực mà toàn thân không hề tổn hại, thậm chí còn đứng vững như bàn thạch, Triệu Cửu Châu biến sắc, kinh ngạc thốt lên: "Sao có thể như vậy?"
Tô Tranh vẫn sừng sững giữa không trung, thản nhiên nhìn đối thủ: "Ngươi còn chiêu trò gì nữa, cứ tung hết ra đi."
Là tôn chủ của một trong ngũ đại gia tộc, Triệu Cửu Châu chưa từng bị ai coi thường đến thế. Cơn giận bốc lên ngút trời, hắn gầm lên: "Được thôi, ta ngược lại muốn xem ngươi có bản lĩnh gì! Cửu Long Diệt Thế!"
Rống...
Triệu Cửu Châu rống lớn một tiếng, linh lực toàn thân bùng nổ. Chín con Kim Long màu đỏ vàng gầm thét, từ trong cơ thể hắn tuôn trào ra.
Chớp mắt, trời đất biến sắc, nhật nguyệt lu mờ.
Chín con Chân Long xông lên mây xanh, xé rách bầu trời, giữa tiếng sấm rền vang, chúng xoay quanh rồi lao xuống, mang theo uy lực diệt thế, đánh thẳng vào Tô Tranh.
Ánh mắt Tô Tranh run lên, cảm nhận được sự khác biệt so với trước đây. Vội vàng dùng linh lực bảo vệ tâm mạch, sau đó mở rộng Linh Hải, mặc cho chín con Chân Long ùa vào.
Hô...
Chín con rồng lớn như rồng vào biển cả, ào ạt xông vào Linh Hải của Tô Tranh.
Bằng mắt thường có thể thấy, chín đường gân mạch nổi lên trên người Tô Tranh, to như cột gỗ, bên trong chín con Chân Long đang tàn phá bừa bãi.
"Thần Viên, trấn áp!"
Tô Tranh khẽ quát một tiếng, lập tức vận Thần Viên lực.
Trong Linh Hải, tiểu Viên Hầu cảm nhận được ý chí của Tô Tranh, lập tức vung sơn thần trượng xông ra, chui vào các đường gân mạch, nhanh chóng đuổi kịp chín con Chân Long, tiện tay tóm lấy hai con, há miệng nuốt chửng.
Thấy tiểu Viên Hầu đại khai sát giới giữa đám Chân Long, Bạch Hổ cũng ngứa ngáy chân tay, gầm lên một tiếng, xông về phía một con Chân Long.
Chân Long kiêng kỵ Thần Viên, nhưng lại không sợ Bạch Hổ.
Một con Chân Long lập tức cùng Bạch Hổ giằng co, cắn xé lẫn nhau, đánh nhau túi bụi.
Ở phía bên kia, tiểu Viên Hầu chỉ trong chốc lát đã nuốt hết lực lượng của những con Chân Long còn lại, cuối cùng còn ợ một tiếng no nê, vẻ mặt hài lòng vỗ vỗ ngực, như muốn nói "ăn no rồi".
Thấy Bạch Hổ vẫn còn ở thế hạ phong, tiểu Viên Hầu không khỏi liếc xéo Bạch Hổ một cái, chỉ trỏ, miệng thì "chi chi" kêu lên.
Bạch Hổ đánh nhau với Chân Long, ở vào thế yếu.
Dù sao nó vẫn chưa phải Thần thú, nên bị Chân Long lực áp chế.
Cuối cùng, tiểu Viên Hầu đành bất đắc dĩ vung tay đánh ra một chưởng, làm con Chân Long cuối cùng choáng váng trong giây lát. Bạch Hổ lập tức chộp lấy thời cơ, nhào tới, nuốt chửng con rồng, cuối cùng hài lòng gầm hai tiếng với tiểu Viên Hầu, tỏ ý cảm ơn.
Các đường gân mạch nổi trên người Tô Tranh dần dần bình tĩnh trở lại, sắc mặt của hắn cũng nhanh chóng khôi phục như thường.
Chứng kiến cảnh này, Triệu Cửu Châu kinh hãi tột độ: "Tại sao? Sao có thể như vậy? Không thể nào, vô lý!"
Hăn không tài nào hiếu nổi.
Tô Tranh mở mắt, đáy mắt lóe lên một đạo hào quang kinh người: "Triệu tôn chủ, công kích của ngươi kết thúc rồi. Đến lượt ta. Bất Động Minh Vương!"
Oanh...
Tô Tranh vung một chưởng, một tôn kim sắc pháp tướng khổng lồ lập tức xuất hiện trong hư không, trang nghiêm túc mục, như một vị Kim Cương nộ mục.
Người của Công Tôn gia thấy cảnh này, không khỏi giật mình: "Đây là Bất Động Minh Vương Ấn, sao hắn lại biết tuyệt học của Công Tôn gia ta?!"
Ngay cả Công Tôn Trường cũng nhíu chặt mày.
Triệu Cửu Châu sau một phen công kích, hao tổn rất nhiều. Thấy bàn tay khổng lồ chụp xuống, tránh không khỏi, hắn chỉ có thể dồn hết lực lượng cuối cùng, tung ra một chưởng: "Ta liều mạng với ngươi, Long Chiến Vu Dã!"
Oanh...
Chân Long lực lại một lần nữa bộc phát, va chạm với Kim Sắc Minh Vương Ấn.
Phanh...
Một tiếng nổ vang trời, núi rung đất chuyển, trời long đất lở.
Sóng xung kích cường đại lan ra tứ phía, chấn cho không gian sụp đổ.
Phốc...
Triệu Cửu Châu đột nhiên thân thể rung mạnh, há miệng phun ra một ngụm máu tươi, bị chấn lui liên tiếp về phía sau giữa không trung.
Linh lực của hắn đã cạn kiệt, không còn sức tái chiến. Thấy Tô Tranh lại xông tới, hắn vội vàng khoát tay: "Khoan đã, lão phu nhận thua!"
Tô Tranh đành đừng tay, rồi chuyển ánh mắt về phía gia tộc cuối cùng, Quý gia.
Triệu Cửu Châu thất bại trở về, lướt qua ánh mắt của các tôn chủ bốn gia tộc còn lại. Khi đi ngang qua Quý gia, hắn thấp giọng nói: "Thằng nhãi kia có chút tà môn, Quý tôn chủ nên cẩn thận."
Quý gia tôn chủ Quý Phụng Thiên nghe vậy khẽ gật đầu, rồi từ trên chiến xa bay lên trời, đáp xuống đối diện Tô Tranh, hai mắt sắc như dao, toàn thân sát khí bốc lên ngùn ngụt. Hắn không hề che giấu sát cơ đối với Tô Tranh.
Đến lúc này, không ai dám xem nhẹ Tô Tranh nữa.
Một người có thể liên tiếp đánh bại tôn chủ của tứ đại gia tộc, há lại là hạng tầm thường?
Quý Phụng Thiên sắc mặt vô cùng ngưng trọng, nhìn Tô Tranh nói: "Tiểu bối, ngươi thật sự khiến ta bất ngờ. Nhưng trận cuối cùng này, ngươi không còn cơ hội chiến thắng nữa đâu."
"Vì sao?"
"Bởi vì ta là... Quý Phụng Thiên!"
Quý gia tôn chủ tự tin tuyệt đối, cường thế vô cùng.
Một tiếng nói khiến Cửu Thiên rung động.
Tựa như hắn là Lôi Thần trên trời, lời hắn nói là chân lý, ngay cả trời đất cũng phải tán thành.
Phía dưới, các tử đệ của ngũ đại gia tộc bị khí thế cường đại mà Quý Phụng Thiên bộc lộ ra khuất phục. Dù hắn còn chưa ra tay, nhưng mọi người đều tin rằng hắn có thể thắng.
Đó chính là một loại khí thế, khiến người ta không tự chủ được mà tin tưởng.
Ngay cả nội tâm Tô Tranh cũng bị sự tự tin mạnh mẽ này lây lan, thậm chí sinh ra một tia ý nghĩ không thể chống lại.
"Tín niệm thật mạnh, lại có thể ảnh hưởng đến tâm cảnh của ta!"
1ô Tranh giật mình, thoát khỏi trạng thái kỳ dị đó, kinh hãi nhìn Quý Phụng Thiên.
Người kia sừng sững dưới bầu trời, tóc dài không gió mà bay, toàn thân tản ra bá khí cửu thiên thập địa, duy ngã độc tôn. Giờ khắc này, hắn tựa như chúa tể duy nhất giữa đất trời.
Ngay cả bầu trời cũng không biết từ lúc nào đã phủ kín một tầng mây đen dày đặc. Trong lôi vân, sấm sét vang rền, điện quang đan xen, không ngừng ầm ầm nổ vang.
Điều này khiến Quý Phụng Thiên trông giống hệt một tôn Lôi Thần.
Đúng lúc này, Tần Chiến Không đang quan chiến bỗng nhiên truyền âm tới: "Tô Tranh, cẩn thận! Gia chủ Quý gia tu luyện Lôi Công Quyết, có thể khống chế lôi điện đất trời, uy lực bá đạo tuyệt luân, nhất định phải cẩn thận ứng phó!"
Nghe được câu này, lô Tranh chợt bừng tỉnh: "Thảo nào trên bầu trời lại xuất hiện nhiều lôi vân đến vậy, nhất định là đối phương đang thao túng Thiên lôi!”
Nghĩ đến đây, Tô Tranh cảm thấy áp lực vô cùng lớn.
Quý Phụng Thiên sừng sững dưới lôi vân, quanh thân điện quang lấp lóe, điện hoa không ngừng nhảy múa trên lòng bàn tay. Hắn đột nhiên ánh mắt lẫm liệt, bắn ra một đạo tinh quang, tiện tay vung lên, "răng rắc" một tiếng, một đạo thiểm điện liền đánh về phía Tô Tranh.
Tô Tranh mi tâm ngưng tụ, lập tức triển khai Thiên Bằng Cực Tốc, lóe lên một cái.
Oanh...
Mặt đất lập tức bị Thiên lôi nổ ra một cái hố lớn gần trượng, cháy đen một mảng.
Tránh được, Tô Tranh quay đầu nhìn thoáng qua mặt đất, không khỏi hít sâu một hơi: "Lôi điện chi lực này vậy mà có thể so với Thiên Kiếp?!"