(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 200
hôm nay bệ hạ vẫn chưa khỏi bệnh(2).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

Mai Ngọc lâu.

Nữ chủ nhân của tướng quân phủ ở đây nên khắp tiểu lâu đều lộ ra tinh xảo, ấm như mùa xuân tháng ba.

"Con nói xem con cũng thật là, đang êm đẹp tự dưng lại đi lấy đồ của nó làm gì." Tướng quân phu nhân Tần Dương Thị đang mắng Tần Tĩnh Nghi.

Tần Tĩnh Nghi nhăn khuôn mặt nhỏ lại, quấn băng gạc quanh đầu "Con chỉ định lấy xem chơi chơi thôi mà, ai biết nó lại phản ứng lớn như vậy."

Tần Dương Thị cũng thật sự cảm thấy Tần Tĩnh Nghi không có làm sai.

Chỉ là cảm thấy Tần Tĩnh Nghi làm chính mình bị thương, nên không tránh khỏi có chút đau lòng "Vết thương của con đừng để lại sẹo."

"Sẽ không đâu nương." Tần Tĩnh Nghi rất tự tin "Đại phu cũng đã xem qua, đã nói sẽ mau khép lại thôi."

Tần Dương Thị gật đầu "Nha đầu kia còn quỳ không?"

"Cha phạt nó quỳ đấy." Tần Tĩnh Nghi có chút đắc ý.

"Phu nhân." Có nha hoàn từ ngoài cửa vội vàng chạy vào.

Con ngươi Tần Tĩnh Nghi sáng ngời "Liễu ca ca tới sao?"

Nha hoàn hành lễ, "Hồi tiểu thư, không phải, là...... Đại tiểu thư hiện đang ở trong thư phòng của tướng quân."

Tần Tĩnh Nghi cả kinh đứng lên "Cái gì?"

...

Tần Tĩnh Nghi và Tần Dương Thị đến bên ngoài thư phòng, lại được báo rằng tướng quân đã không còn ở đây nữa.

Lúc này Tần Thắng đang đích thân đưa Linh Quỳnh quay về chỗ ở.

Tần Thắng vẫn luôn rất bận, có đôi khi còn phải dẫn binh ra ngoài, lần đi này cũng có thể dài tới 1,2 năm.

Gần hai tháng qua mới ở nhà nhiều hơn một chút.

"Sao con lại ở nơi này?"

Đi nửa ngày mới đến, vừa bước vào sân, phát hiện chỗ ở này đúng là không chấp nhận được.

"Phu nhân nói nơi này u tĩnh, thích hợp với con." Linh Quỳnh đẩy cửa ra.

Hắn nhớ rõ đứa con gái lớn này đã đổi viện một lần, nhưng lúc ấy hắn rất bận, sau khi Tần Dương Thị nói qua, hắn cũng không để ở trong lòng mà để bà ta lo liệu.

Tướng quân phủ lớn như vậy, có rất nhiều viện, ở chỗ nào mà không được.

Nhưng hắn không nghĩ tới, sẽ là cái viện hẻo lánh thế này.

"Lúc trước không phải con nói muốn đổi sao?"

Cái này hắn còn nhớ rõ, lúc ấy Tần Dương Thị nói là cô muốn ở một chỗ an tĩnh một chút.

Linh Quỳnh nhìn về phía Tần Thắng.

Đôi mắt tiểu cô nương ướt dầm dề, bông tuyết rơi từ cặp mắt trong veo ấy xuống, tĩnh lặng không tiếng động.

"Là Tần Tĩnh Nghi nói cô ấy thích Thính Phong Các, phu nhân mới bảo con dọn đến đây." Linh Quỳnh buông lông mi xuống "Cho dù con có thích chỗ ở an tĩnh cũng không thể tự ngược bản thân thành cái dạng này."

Tần Thắng quanh năm không ở nhà, hậu viện bị Tần Dương Thị khống chế, nguyên chủ có thể làm sao bây giờ?

Cô ta thích Thính Phong Các nguyên chủ ở.

Hai mẹ con tính toán, ỷ vào việc Tần Thắng mặc kệ những việc này, lại thường xuyên không ở nhà, nên trực tiếp đuổi nguyên chủ đi.

Tần Thắng trầm mặt bước vào phòng.

Độ ấm trong phòng không khác gì bên ngoài, âm lạnh và ẩm ướt.

Tần Thắng cũng không biết, trong phủ tướng quân, còn có chỗ đơn sơ như vậy.

Từ khi hắn tiến vào còn chưa thấy người thứ hai, nơi này ngay đến cả một người hầu hạ cũng không có.

Linh Quỳnh chỉ đứng ở một bên, không nói lời nào, để Tần Thắng tự mở to mắt ra mà xem.

Mắt thấy sẽ tin tưởng.

Lúc này cô cho thêm chút dầu vào lửa nữa, để Tần Thắng tự mình bổ não càng hiệu quả hơn.

...

Linh Quỳnh được Tần Thắng an bài ở một viện mới, hắn cũng bảo quản gia tìm hai nha hoàn lại đây hầu hạ.

Tin tức này khẳng định đã truyền tới chỗ Tần Dương Thị bên kia.

Bây giờ còn không biết đang dậm chân như thế nào đâu.

Nếu không phải bây giờ cô không thích hợp xuất hiện, thì cô cũng muốn đi xem biểu diễn trực tiếp lắm nha.

Đáng tiếc ......

Linh Quỳnh ngồi bên cửa sổ, nhìn tuyết bay bên ngoài.

Nha hoàn đứng ở phía sau, không dám lại gần quá.

Vị đại tiểu thư này bọn họ cũng không quen thuộc, ngày thường cũng rất ít khi có thể nhìn thấy cô ấy.

Những hạ nhân làm trong phủ như bọn họ đều biết, người quyết định tất cả mọi thứ bên trong phủ là Tần Dương Thị, con gái của đại phu nhân này lại là vị không được yêu thích.

Hạ nhân đều là gió chiều nào theo chiều ấy, leo lên ngọn núi nào càng cao càng tốt.

Hôm nay rõ ràng là đại tiểu thư bị phạt, không biết tại sao lúc này tướng quân lại đột nhiên sắp xếp cho tiểu thư tới nơi này.

Linh Quỳnh ở bên này ăn ngon uống tốt, còn thoải mái dễ chịu ngủ một giấc.

Ngày hôm sau tuyết đã ngừng rơi.

Tần Thắng phái người tặng một ít quần áo qua đây, Linh Quỳnh chọn một bộ để thay.

Cô mới vừa thay xong, liền nghe bên ngoài có động tĩnh.

Tần Tĩnh Nghi đẩy cửa lớn ra, trực tiếp xông vào.

"Tần Tuyết Ca!!"

Tần Tĩnh Nghi nhìn bốn phía xung quanh, thấy người trên cầu thang, liền lập tức vọt tới phía dưới cầu thang.

Linh Quỳnh đứng trên cầu thang, ngón tay nắm vào tay vịn, rũ mắt nhìn cô ta, khóe môi hơi cong: "Hiểu quy củ hay không, ta chính là tỷ tỷ ngươi."

"Ta phi, ngươi mà cũng xứng."

"Ta xứng hay không xứng cũng không phải do ngươi định đoạt." Linh Quỳnh nhìn về phía cửa "Đúng không, cha."

Tần Tĩnh Nghi cả kinh, nhìn lại phía sau.

Nhưng mà cổng lớn làm gì có người nào.

"Tần Tuyết Ca!!" Tần Tĩnh Nghi nghiến răng nghiến lợi nổi giận gầm lên một tiếng.

Con nhỏ này cũng dám lừa mình!

Linh Quỳnh cười một tiếng, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, nhưng dùng từ lại không khách khí như vậy "Mới sáng tinh mơ ngươi chạy đến đây sủa cái gì?"

Tần Tĩnh Nghi bởi vì quá tức giận, nên không chú ý tới cách dùng từ của Linh Quỳnh.

"Ngươi nói với cha cái gì?"

"Ta chưa nói cái gì."

"Ngươi chưa nói cái gì, vì sao cha lại đột nhiên tìm mẹ ta gây phiền toái."

Ngày hôm qua Tần Dương Thị đã bị gọi đi, đến sáng hôm nay còn chưa có trở về.

Khi cô tới cũng bị người báo không thể đi vào.

Cô không biết nữ nhân này đã nói gì với cha.

Nhưng cô ta đột nhiên được chuyển đến cái viện này, chuyện này khẳng định không thoát được quan hệ với cô ta.

"Phiền toái?" Linh Quỳnh hơi nâng cằm lên, cười như không cười nói: "Chẳng lẽ những cái phiền toái đó không phải các người tự làm tự chịu à?"

Tần Tĩnh Nghi: "......"

Tần Tĩnh Nghi phải ngẩng đầu mới có thể thấy Linh Quỳnh.

Không biết vì sao, Tần Tĩnh Nghi bỗng cảm thấy người đứng ở trên kia...... Không giống trước đây.

Linh Quỳnh: "Thật sự cho rằng trong cái phủ tướng quân này ngươi và mẹ ngươi có thể một tay che trời sao?"

Thời điểm nguyên chủ vừa bị ngược đãi, còn muốn nói với Tần Thắng.

Nhưng Tần Dương Thị phái người theo dõi cô, chỉ cần có chút manh mối nào, bọn họ cũng sẽ vô tình cắt đứt, còn trừng phạt cô.

Tần Dương Thị cũng không đánh chửi nàng, bà ta chỉ cần ra lệnh xuống, không đưa cơm cho cô, tìm cái cớ giam cô lại.

Bị phạt nhiều như thế rồi, nguyên chủ còn dám nói sao?

Cô không có cơ hội, cũng không dám.

Nhưng bây giờ không giống vậy.

Cô có gì mà không dám nói?

Còn không phải chỉ là tranh sủng sao?

Ba ba là người chuyên nghiệp nha!

"Ngươi...... Ngươi lên kế hoạch bao lâu rồi!!"

Tần Tĩnh Nghi không tin đột nhiên cô lại làm được như vậy.

Những việc này khẳng định là cô đã lên kế hoạch xong...... Chỉ là mình không phát hiện.

Ngày thường cứ bày ra bộ dáng yếu đuối, ai mà biết cô còn có thể làm ra một chuyện lớn như vậy.

Linh Quỳnh cười rạng rỡ "Ngươi đoán xem."

Tần Tĩnh Nghi: "......"

Tần Tĩnh Nghi nắm chặt tay, trừng mắt nhìn Linh Quỳnh: "Trước kia là ta xem thường ngươi, nhưng ta nói cho ngươi biết, đừng tưởng rằng ngươi có thể đắc ý được lâu, ngươi cho rằng cha thật sự sẽ vì ngươi phạt mẹ ta sao? Ngươi bất quá chỉ là một đứa con hoang, có mẹ sinh không có mẹ dạy!"

"Ta có cha mà, sao có thể là con hoang." Linh Quỳnh dừng lại một chút, giọng nói nhỏ hơn một ít "Đúng không, cha?"

Tần Tĩnh Nghi vừa mới bị lừa một lần, sao có thể mắc mưu thêm lần nữa "Một trò xiếc còn dám diễn hai lần, ngươi cho rằng ta có thể mắc mưu nữa à? Ngươi chính là một đứa con hoang không ai nuôi dưỡng......"

"Làm càn!"

Giọng nói quen thuộc vang lên khiến thân thể Tần Tĩnh Nghi cứng đờ, trong nháy mắt đầu óc trống rỗng.

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Cảm ơn các nàng đã ủng hộ nha.

Hôm nay đã được 100 người theo dõi rồi, bọn ta bão 20 chương.

Đồng thời cũng hết quyển 1.

Link quyển 2 ta sẽ để ở phần giới thiệu truyện và giới thiệu của @tuyethabinhchi .

Chúc các nàng đọc truyện vui vẻ ❤❤❤❤.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »