(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4412 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 144
tận thế của ngài đã được ship tới(27).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

Notebook giống như chỉ dùng để ghi nhật ký, nhưng không nhiều lắm.

Đứt quãng, có đôi khi mấy tháng mới viết một lần.

Những thứ được ghi lại ở đây là cuộc sống phi thường buồn tẻ của Khương Lộ Vân.

Ngẫu nhiên còn xen kẽ nội dung trò chuyện giữa ông ấy và Khương Tầm Sở.

Ví như 'Hôm nay ba ba không về kịp đón sinh nhật cùng con trai' 'Hôm nay không đi họp phụ huynh cho con trai được, rất xin lỗi con' vân vân.

Lật đến cuối cùng cũng không có gì đặc biệt.

Khương Tầm Sở nhìn kiểu chữ quen thuộc, biểu tình có chút sững sờ.

Linh Quỳnh chụp bả vai Khương Tầm Sở để an ủi hắn.

"Kỳ thật ba đối xử với tôi rất tốt." Khương Tầm Sở nói: "Tôi cũng không muốn trách ông ấy."

Khi còn nhỏ hắn không hiểu nổi, vì sao ba ba của người khác có thể đến trường học đón con tan học.

Nhưng đợi đến một độ tuổi nhất định, hắn cũng có thể hiểu cho Khương Lộ Vân.

Bản thân Khương Tầm Sở cũng không phải là một người thích giao tiếp, hắn có thể tìm những thứ mình thích ở trong sách.

Khương Tầm Sở nói xong sửng sốt trong chốc lát, khép notebook lại, giây tiếp theo lại mở ra, ngón tay ấn mạnh và trượt xuống theo tờ giấy.

Một trang của notebook đã bị xé ra.

Khương Lộ Vân không có thói quen xé notebook.

Viết sai rồi thì trực tiếp sửa, nếu không muốn viết tiếp thì bỏ dở ở đó.

Vài năm trước đều như thế, nếu viết đến cái gì không nên viết, Khương Lộ Vân cũng chỉ trực tiếp gạch bỏ đi..

Chưa từng xé trang giấy nào.

Khương Tầm Sở nhìn vào trang sau dưới ánh sáng, cảm giác mặt trên có vài vết xước.

Khương Tầm Sở vừa định đứng dậy tìm gì đó, bên cạnh đã có người đưa qua một cây bút chì.

Tiểu cô nương cầm bút chì cong môi cười một cái "Không cần khách khí."

...

Năm 2023, ngày 23, tháng 4.

Tôi không đồng ý việc chuyển đổi phòng thí nghiệm, nhưng tổ thực nghiệm lại cảm thấy là tôi chuyện bé xé ra to, phê chuẩn lần dời đi này.

Sau khi bắt đầu dời đi, tôi vẫn luôn lo lắng sẽ xảy ra chuyện. Xong việc thì chứng minh là tôi đúng, từ đầu đã không nên dời đi.

Trên đường vận chuyển vật thí nghiệm gặp sự cố, khiến toàn bộ những người bảo vệ nó đều chết. Người được điều tới tiếp theo còn chưa kịp chuẩn bị, lúc mở xe ra đã bị vật thí nghiệm tấn công. Tôi vốn tưởng rằng bọn họ sẽ ngưng hẳn thí nghiệm......

...

Nội dung chỉ có bấy nhiêu.

Đằng sau toàn là bỏ trống, không có dấu vết bị ai xé hay được viết thêm chút nào.

"Chuyện virus bùng nổ có quan hệ với vật thí nghiệm kia không?"

Khương Tầm Sở: "Virus bùng phát ở khắp nơi đều cùng một lúc, nếu lây lan qua vật thí nghiệm thì không thể nhanh như vậy."

Linh Quỳnh ngẫm lại cũng thấy đúng: "Vậy cái vật thí nghiệm này dùng để làm gì?"

Khương Tầm Sở lắc đầu.

Linh Quỳnh lật giở cuốn notebook: "Bình thường ba anh hình như không thích viết về chuyện công việc, vì sao đột nhiên lại viết mấy dòng như vậy?"

Lúc trước đa phần đều nói tới những lúc rãnh rỗi nói chuyện phiếm, hoặc là cảm thấy có lỗi với Khương Tầm Sở, mới được ghi lại.

Chưa từng nhắc tới công việc.

"Có thể ông ấy đã phát hiện ra cái gì, cho nên nhất định phải viết." Khương Tầm Sở ngẩng đầu nhìn về phía bốn phía: "Đây là văn phòng của ba tôi."

Qua video Khương Tầm Sở đã thấy qua văn phòng của Khương Lộ Vân.

Nhưng so với văn phòng trong trí nhớ hắn, căn phòng này đã khác rất nhiều.

Như thể có người đã cố ý xóa bỏ sự tồn tại của Khương Lộ Vân.

Nhưng hắn vẫn có thể nhìn ra.

Cho nên hắn mới có thể dễ dàng tìm thấy két sắt được giấu kín.

"Ký sinh trùng."

Linh Quỳnh và Khương Tầm Sở đồng thời nhìn về phía người nói chuyện.

Mục Sâm cầm một tập tài liệu "Trong thiên thạch có một loại ký sinh trùng, và con người là vật chủ của chúng nó."

Linh Quỳnh: "......"

Khương Tầm Sở: "......"

Trọng tâm câu chuyện lại ở trong tay nam chính.

Không hổ là nam chính ha......

...

Trước khi thiên thạch rớt xuống một lượng lớn như vậy, nó cũng đã rơi một lần trước đó.

Lần đó thiên thạch rớt xuống một thôn có người sinh sống, khiến cho cả thôn chết hết.

Trước đó cái thôn đó rất lạc hậu nên nhân viên giúp đỡ hộ nghèo đã thuyết phục bọn họ đi gần hết rồi.

Cho nên cũng chỉ còn mấy hộ nhà trong thôn thôi.

Thương vong lần đó không tính là nghiêm trọng.

Chính là ở nơi đó, lần đầu tiên bọn họ phát hiện thiên thạch.

Lúc sau liền từ thiên thạch phát hiện ra một loại ký sinh trùng.

Chúng nó dường như không thể thấy bằng mắt thường, tốc độ sinh sản của chúng ở trong cơ thể con người cũng rất nhanh.

Sau đó chính là bước khởi đầu của nghiên cứu thiên thạch.

Trước khi thiên thạch lần này rớt xuống, bọn họ đã nghiên cứu loại ký sinh trùng này hơn một năm.

Cho nên khi thiên thạch rớt xuống trên diện rộng, phía chính phủ mới phản ứng cấp tốc và cách ly thiên thạch rớt xuống với tốc độ nhanh nhất.

Lần này bọn họ vốn tưởng rằng sẽ không tạo ra thảm kịch như lần trước đâu.

Sau khi thiên thạch rơi xuống bọn họ vẫn luôn chú ý.

Không có xuất hiện tình huống người tử vong, bọn họ còn thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Thế nhưng vẫn mẫu thiên thạch kia, bọn họ phát hiện có kí sinh trùng, chỉ là không biết vì sao không có bị nhiễm đến người.

Thẳng đến khi virus bộc phát, bọn họ mới biết được, ở đâu cũng có người bị nhiễm.

Chỉ là không có bị kích hoạt thôi.

Những kí sinh trùng này có tổ chức theo hình thức xã hội 'kiến chúa'.

Chẳng qua kiến chúa của chúng nó không chỉ có một con thôi.

Chỉ tới khi những 'Kiến Chúa' này phát ra tín hiệu, ký sinh trùng bên trong thân thể con người mới có thể bị kích hoạt.

Còn thiên thạch 'Kiến Chúa', rất may mắn, vẫn ở sở nghiên cứu thứ ba

Lúc ấy nó rất nhỏ, cho nên không cần lấy mẫu, trực tiếp man toàn bộ về.

Ai biết nó càng ngày càng to ra.

Bọn họ phát hiện cái kia không phải thiên thạch, mà là từ vô số ký sinh trùng chồng chất lên.

Sau khi chúng nó chết, thi thể liền sẽ trở thành cứng ngắc, bề ngoài trở thành dáng vẻ của thiên thạch.

Lúc ấy bọn họ còn không biết thiên thạch kia là ' kiến chúa '.

'Kiến Chúa' là bọn họ tự tay đưa ra ngoài.

Sau khi đưa nó rời khỏi đây, virus liền bạo phát.

Sau khi virus bùng nổ, nơi này còn hoạt động hơn một tháng, trong tư liệu rất nhiều thứ đều là có được kết luận trong một tháng này.

Đương nhiên cuối cùng vẫn thất lạc đi đâu mất.

Khương Lộ Vân không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, để lại một phần tư liệu ở chỗ này.

"Xong rồi." Linh Quỳnh đem văn kiện đập xuống ở trên bàn, nuốt một ngụm nước bọt, ngón tay chỉ xuống dưới: "Phía dưới kia là thủy tinh vỡ."

Cho nên những Zombie đó là nghe thấy tín hiệu từ ' kiến chúa ', mới có thể đột nhiên chạy tới đây.

Thiên thạch kia nếu thật sự là ' kiến chúa ', vậy không phải là xong con bê sao?

Khương Tầm Sở: "Chúng ta mau chóng rời khỏi nơi này đi!"

Mục Sâm: "Có đường đi lên sao?"

Khương Tầm Sở: "Phòng khống chế ở bên kia, tôi đi xem, mọi người tìm khắp nơi một chút đi, xem thử có đường ra hay không."

...

Bốn người tách ra tìm đường, Linh Quỳnh không tìm được thang máy hoặc là cửa, nhưng là tìm được một kho hàng.

Bên trong tất cả đều là các loại vũ khí.

Nơi này hẳn là sau khi virus bùng nổ, tạm thời sửa sang lại.

Thời điểm rút lui, có lẽ là ngại trói buộc, cũng có lẽ là không kịp, tóm lại không có mang đi.

"Hứa tiểu thư, Hứa tiểu thư!!"

Âm thanh Chu Thuận từ bên ngoài truyền đến.

Linh Quỳnh thuận tay ôm một cái rương đi ra ngoài.

"Hứa tiểu thư, tìm được thang máy rồi." Chu Thuận ở đầu kia hành lang phất tay.

"Tôi lập tức tới......"

"Thuận Tử!!"

Giọng Mục Sâm át luôn cả giọng Linh Quỳnh, mang theo một tia hoảng sợ bên trong.

Chu Thuận bị hai con Zombie từ hành lang bên cạnh nhào đến, tầm mắt bị chặn ở chỗ ngoặt.

Tiếp theo là vô số Zombie nhào qua.

Tiếng súng vang lên, chấn động cả mặt đất.

Nhưng rất nhanh tiếng súng đã ngừng.

"Mục ca, chạy mau!!"

Âm thanh Chu Thuận truyền đến từ bên kia, tiếp đó chỉ còn vọng tới tiếng Zombie ăn.

Linh Quỳnh giữ chặt Mục Sâm đang muốn tiến lên, "Không còn kịp nữa rồi, đi mau."

Ngã rẽ hình chữ T, có vô số Zombie ập đến, nhìn thấy bọn họ tựa như nhìn thấy đồ ăn mỹ vị.

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »