(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4391 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 139
tận thế của ngài đã được ship tới(22).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

"Thế sao cô ấy lại gọi cậu là ca ca?"

Vị kia không giống kiểu người sẽ gọi loạn đâu.

Như hắn này.... Ở chung lâu như vậy rồi, phần lớn thời gian cô đều gọi tên, hiếm khi gọi là An tiên sinh.

Làm gì mà biết dùng xưng hô vừa thân mật vừa dễ nghe như ca ca chứ?

Khương Tầm Sở lắc đầu, "Tôi không biết, ngay từ đầu cô ấy đã gọi như vậy."

Ban đầu còn nghe không tự nhiên, sau khi nghe nhiều lần, cũng dần quen.

Giọng nói tiểu cô nương đặc biệt mềm mại, lúc cô gọi ca ca, giống như đang làm nũng, nghe tiếng cô làm trái tim hắn cũng mềm nhũn theo.

Nhưng mà cũng không phải mỗi lần gặp mặt cô đều gọi là ca ca, chỉ là thỉnh thoảng. . .

An Trường Kình: ". . ."

"Hai người thật sự không phải anh em ruột à?"

"Không phải."

An Trường Kình: "Vậy hai người. . . Có quan hệ gì?"

Khương Tầm Sở không trả lời vấn đề này.

Hắn trả lời không được.

. . .

Thành phố H.

Linh Quỳnh rút mấy tấm thẻ mới có thể đánh hết quái để đến thành phố H.

Khương Tầm Sở muốn tới thành phố H là vì tìm cha của hắn.

Nơi cuối cùng cha Khương đi công tác là ở đây.

Linh Quỳnh cầm một tấm bản đồ thành phố H, "Anh biết đến chỗ nào để tìm manh mối không?"

Khương Tầm Sở lấy từ trên người ra một tấm thẻ ra vào "Tôi phát hiện nó ở trong nhà."

Linh Quỳnh không nhận, cứ nhìn chằm chằm như vậy một lúc.

Bên trên thẻ ra vào có mấy chữ Viện nghiên cứu thứ ba '.

Viện nghiên cứu thứ ba không được đánh dấu trên bản đồ, bây giờ còn không thể lên internet tìm kiếm.

Muốn tìm được viện nghiên cứu thứ ba, cũng có chút khó khăn.

Lỡ như là viện nghiên cứu bí mật, làm dưới đất, đoán chừng là tìm tới chết cũng không ra.

Đã tới rồi thì nên đi tìm thử một chút.

Dù sao cũng đã khắc ra thẻ.

Nên chắc chắn cô không thể khắc trắng được.

"Đi thôi." Linh Quỳnh ném bản đồ vào trong xe "Vào thử xem."

"Cô cũng muốn vào à?"

"Đương nhiên, tôi cũng đâu thể để anh đi vào một mình được?" Linh Quỳnh mở cửa xe, ra hiệu hắn lên xe.

Khương Tầm Sở: "Đây là chuyện của tôi, cô không cần thiết phải mạo hiểm cùng tôi. Cô có thể cùng An Trường Kình đi đến căn cứ trước, bên kia hẳn là tương đối an toàn."

Linh Quỳnh nghiêng người qua, đến đến sát tai hắn "Ca ca, tôi thích mạo hiểm với anh nha."

Lỗ tai Khương Tầm Sở hơi nóng lên, mặt cũng đỏ lên.

Hắn dịch người ra, lên xe trước một bước, cũng tự mình đóng cửa xe lại.

Linh Quỳnh cong khóe môi cười khẽ, ngân nga giai điệu không rõ tên rồi vòng qua bên khác lên xe.

. . .

Thành phố H, quảng trường trung tâm.

Quảng trường trung tâm hình như đã xảy ra một trận chiến cực lớn, không ít kiến trúc đều đã bị phá hủy hay sụp đổ, mặt đất cũng mấp mô, xuất hiện không ít hố.

Lúc này trên quảng trường, có mấy người đi nhanh qua.

Tinh thần mỗi người đều căng như dây đàn, quan sát hoàn cảnh chung quanh.

"Mục ca."

Đi xuyên qua quảng trường, trong một góc có người đang chờ, thấy bọn họ trở về, lập tức chạy ra ngoài đón.

Nam nhân tên là Mục ca kia cao gần 1m9, đứng trong đám người thì cao hơn cả một đoạn, khí chất xuất chúng.

Mục Sâm ra hiệu, đoàn người xuyên qua ngõ nhỏ, lên chiếc xe đậu bên ngoài.

Xe chạy dọc theo hướng đường cái.

Mục Sâm ngồi ở phía sau mở bản đồ ra, một bên đánh dấu một bên hỏi những người khác: "Mọi người thu hoạch được gì rồi?"

"Không thu hoạch được gì cả, bọn tôi tìm ở phía đông cả hôm nay."

"Chúng tôi đã tìm được một ít vật tư, nhưng bên kia có Zombie, nên phải về trước."

"Chúng tôi nhìn thấy vết tích có người hoạt động, nhưng không nhìn thấy người sống."

Mục Sâm chia người thành bổn nhóm nhỏ, mỗi nhóm phụ trách điều tra mỗi hướng đông tây nam bắc.

Mục Sâm suy tư một lát, nói: "Đi tìm vật tư trước đi."

. . .

Mục Sâm mang người đi tìm vật tư, từ bên ngoài nhìn vào còn cho rằng không có nhiều Zombie lắm, ai biết khi đi vào, bên trong toàn là Zombie.

Một đám người chật vật bị Zombie vây quanh, thật vất vả mới có thể thoát ra ngoài.

Mục Sâm và người bên trong phi như điên ra ngoài.

Bởi vì Zombie đã đuổi đến rất sát, đội ngũ của Mục Sâm phải chia thành hai đội.

Mục Sâm và ba người nữa rất vất vả mới thoát khỏi Zombie được, chạy ra từ ngõ nhỏ còn xém chút nữa thì bị xe đụng.

Nếu không phải Mục Sâm kéo một người trong đó về, đoán chừng người kia sẽ bị đâm trực diện vào.

Chiếc xe kia lao thẳng ra khỏi đường, dừng lại.

Có người nhô đầu ra nhìn "Chết tiệt, gì vậy anh hai."

Xe chậm rãi lui về.

Mục Sâm liếc hai người bạn, để hắn đứng trước phòng thủ.

"Người anh em, mọi người chạy nhanh hơn chút nữa đi, bây giờ bọn kia đi hết rồi." An Trường Kình cũng bị giật mình, vừa rồi hắn còn tưởng là Zombie.

Kết quả nhìn kỹ thì không giống.

Đương nhiên, coi như là không phải, An Trường Kình cũng không có ý định dừng xe.

Dù sao cũng không biết người sống sót bây giờ có cái đức hạnh gì.

Nhưng mà người phía sau bảo lùi lại, hắn đành phải lùi theo.

"Mọi người không sao chứ? Vừa rồi không phải tôi cố ý đâu."

Mục Sâm: "Không có việc gì."

Cửa xe sau được mở ra, một tiểu cô nương từ trong xe xuống, hình tượng sạch sẽ xinh đẹp kia, đến Mục Sâm cũng giật mình.

Tiểu cô nương đóng cửa xe, cười nhạt nhìn về phía Mục Sâm: "Mục Sâm, muốn quá giang một chuyến không?"

Nam chính coi như là bẩn thỉu, cũng lộ ra phong thái không giống người thường nha.

Chậc chậc chậc. . .

Đáng tiếc cọng cỏ này cô chỉ liếc được một chút thôi.

Mục Sâm hơi không xác định được "Cô là. . . Hứa Vô Yên à."

"Ừm hứm."

". . ."

Mục Sâm không có ấn tượng sâu với Hứa Vô Yên, nhưng Hứa Vô Yên trong trí nhớ hắn, cùng người trước mặt này hoàn toàn không giống.

"Sao cô lại ở chỗ này? Tiểu Diệu không đi cùng cô sao?"

Lâm Diệu Như lớn lên cùng hắn, cho nên Mục Sâm đối xử với cô ta như em gái.

Lần trước bọn họ đã lạc nhau, hắn phải quay về tìm.

Cuối cùng thật sự không tìm được, lúc này mới đành phải đi theo kế hoạch ban đầu.

Linh Quỳnh không trả lời vấn đề này, "Anh có muốn đi nhờ xe hay không?"

Mục Sâm: ". . ."

Mục Sâm lên xe phát hiện ngoại trừ thanh niên lái xe râu ria xồm xoàm phía trước kia, còn có một nam sinh tướng mạo tuấn mỹ nữa.

Hắn quay đầu lại, hơi gật đầu chào hỏi.

Mục Sâm và hai người bạn hắn lên xe, đằng sau nếu chen một chút còn có thể ngồi thêm một người, nhưng Linh Quỳnh không có ý chen với bọn hắn.

Khương Tầm Sở cho là cô không vui khi cùng mấy người trông bẩn thỉu đằng sau ngồi chung, rất tự giác mở dây an toàn chuẩn bị ra phía sau.

Ai biết Linh Quỳnh lại đẩy hắn về, lên xe trực tiếp ngồi vào trong ngực hắn.

Khương Tầm Sở: ". . ."

An Trường Kình: ". . ."

Mục Sâm lại nhìn Khương Tầm Sở thêm hai cái, nhưng cũng không hỏi thêm gì.

Hắn và Hứa Vô Yên cũng không phải rất thân quen gì.

Chuyện của người ta, không tới phiên hắn để ý.

"Lái xe đi, ngẩn người gì nữa?" Linh Quỳnh tìm một ổ thoải mái, kéo tay Khương Tầm Sở đang không biết để đâu đặt bên hông mình.

Khương Tầm Sở liếc cô một cái, Linh Quỳnh cười với hắn: "Tôi sợ bị ngã nha."

". . ."

Khương Tầm Sở thở dài trong im lặng.

Hắn cảm thấy mình bại dưới tay cô gái nhỏ này rồi.

Kể từ khi biết hai người này không phải anh em, An Trường Kình cũng không cảm thấy lạ, yên lặng nổ máy xe.

Đây là mạt thế.

Nếu như là thời điểm trước mạt thế, hai người này mà không bị cảnh sát giao thông túm lấy dạy dỗ mới là lạ.

"Anh muốn biết Lâm Diệu Như ở đâu không?" Linh Quỳnh dựa vào Khương Tầm Sở, nghiêng đầu nhìn người phía sau.

Mục Sâm nhìn thẳng vào ánh mắt của Linh Quỳnh, khẽ nhíu mày: "Cô ấy ở đâu?"

Sao thái độ của Hứa Vô Yên này. . . trước kia không phải cô ta và Tiểu Diệu có quan hệ rất tốt sao?

"Tôi không biết. Nhưng hẳn là chưa chết, anh yên tâm."

Mục Sâm: ". . ."

Linh Quỳnh tì cằm lên bả vai Khương Tầm Sở, nghiêng đầu, lộ ra nửa khuôn mặt nhỏ trắng nõn, "Nhưng tôi biết một chuyện khác, anh muốn biết không?"

Bây giờ cũng chỉ có thể cáo trạng với nam chính trước.

Nếu như bây giờ là trước mạt thế, còn có thể hố nam chính một lần.

Đáng tiếc. . .

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »