(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4441 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 113
kỳ phản nghịch đến muộn của tổ tông(40).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

Lầu Tinh Lạc bận xử lý chuyện của Phạm Không thành, thời gian ở bên Linh Quỳnh giảm bớt rất nhiều.

Linh Quỳnh cũng không rảnh rỗi mà đợi mãi ở phủ thành chủ, cô dẫn Giáng Canh ra ngoài tiêu dao vui vẻ.

Giáng Canh sợ bị người ta phát hiện, còn đặc biệt làm ra một cái vòng tay đưa cho Linh Quỳnh, khi đeo lên thì người ngoài nhìn vào sẽ thấy một gương mặt khác.

Linh Quỳnh cũng không muốn lúc bản thân đang vui sướng thì bị người hô to 'Ma đầu', cho nên rất ngoan ngoãn mà đeo lên.

Mỗi lần Lâu Tinh Lạc trở về, đều phát hiện nếu đồ vật trong viện không thay đổi thì trong phòng sẽ có thêm đồ vật mới.

Linh Quỳnh dường như không chỉ thích quần áo đẹp, còn rất thích các loại đồ vật xinh đẹp khác.

Mặc kệ có cần dùng hay không, chỉ cần đẹp mắt, đều mua về hết.

Chả biết đây là bệnh gì, có chữa được không nữa.

. . .

"Có người chết!!"

Phạm Không thành chưa bình yên được bao lâu thì trong sáng sớm ngày nào đó, bị một tiếng kêu 'Có người chết' này phá vỡ.

Một 'xác chết' được treo ở cửa chính của một cửa hàng, chủ quán vừa mở cửa thì đã sợ chết khiếp.

"Tình trạng của cái xác chết này có phải giống như lời truyền lần trước không? Ma đầu Nguyệt Tiêm Khôi kia đến rồi ư?!"

"Không thể nào..."

"Sao còn chưa bắt được ả ta?!"

"Ả đến Phạm Không thành của chúng ta làm gì ? Sẽ còn có người chết nữa sao?"

"Phong ba trước đó mới trôi qua được bao lâu đâu, Phạm Không thành năm nay phạm *Thái Tuế sao?"

(*) Phạm Thái Tuế: Thái Tuế là người quyết trong việc quyết định hung – cát của mỗi người trong một năm. Phạm Thái Tuế đồng nghĩa với việc rước nhiều vận xui, vận hung về cho mình.

Trong nháy mắt, tin tức Ma • Nguyệt Tiêm Khôi • đầu xuất hiện truyền khắp Phạm Không thành. Bởi vì cỗ thi thể kia mà lại có không ít người lâm vào khủng hoảng.

Nhờ những lời nói được truyền khắp ở bên ngoài, cô sắp biến thành quái vật ba đầu sáu tay rồi.

Linh Quỳnh thật sự cạn lời.

Cô đâu có quan hệ gì với chuyện này đâu?

Một xu cũng không liên quan!!

Linh Quỳnh phồng má đi tới đi lui trong sân, tức giận không hề nhẹ.

Lầu Tinh Lạc từ bên ngoài bước vào, Linh Quỳnh nhào vào lòng ngực hắn.

Lầu Tinh Lạc đỡ lấy cô, còn chưa lên tiếng, Linh Quỳnh đã ôm eo của hắn, ngẩng đầu nói: "Ta muốn mượn con rồng của chàng."

Con ngươi của tiểu cô nương trong suốt chứa đầy ủy khuất, Lầu Tinh Lạc theo bản năng mà nói 'được' .

Sau đó mới lên tiếng: "Con yêu thú kia hẳn còn ở trong thành, ta sẽ nghĩ biện pháp tóm nó."

Linh Quỳnh hừ nhẹ một tiếng, "Ta phải tự tay đi bắt con yêu thú đã hủy hoại thanh danh của ta mới được."

Lầu Tinh Lạc: "..."

Thanh danh nàng vốn không tốt rồi.

Lầu Tinh Lạc đưa rắn đen cho cô, "Có cần ta hỗ trợ không?"

"Không cần, ta tự mình làm là được, ba ba ta đây là chuyên nghiệp trong làng bắt yêu thú đó!"

Linh Quỳnh dùng sức bóp rắn đen, hai mắt rắn đen bỗng trắng dã, linh hồn bé nhỏ bị bóp đến mức như lìa khỏi xác.

Lầu Tinh Lạc: "??" Ba ba?

. . .

"Đây chính là chuyên nghiệp mà ngươi nói đó hả?"

Rắn đen tức giận mà vỗ đuôi xuống đất, tro bụi bay tứ tán trong không khí.

Lấy nó làm mồi nhử mà chuyên nghiệp ấy hả?

Chuyên nghiệp chỗ nào?

Nó là Thần thú đó!

Không cung phụng nó như tổ tông, chí ít cũng phải tỏ chút lòng tôn kính với nó chứ!

"Là ngươi gây sự, đương nhiên ngươi phải giải quyết rồi." Linh Quỳnh nói rất hùng hồn, "Ta chỉ để ngươi dẫn dụ nó tới mà thôi, cũng không phải ta để ngươi sinh con với nó đâu, ngươi kích động cái gì?"

Rắn đen: "..."

Mời nói tiếng người!!

Đây là những lời mà một tiểu cô nương như cô có thể thốt lên đấy à?

Được rồi, đây chính là ma đầu, chuyện gì cũng có thể nói được.

"Ta nói với ngươi một bí mật, thế nào?" Rắn đen thu nhỏ một xíu, cuộn tròn thân thể lại, đầu ngẩng cao, không có ý tốt nhìn Linh Quỳnh.

Linh Quỳnh rất phối hợp, "Bí mật gì?"

Rắn đen cười quái dị, "Chuyện này có quan hệ với Lầu Tinh Lạc đấy, ngươi chắc chắn muốn nghe đúng không?"

Linh Quỳnh liếc nó, "Tự nhiên ngươi kể chuyện bí mật cho ta nghe làm gì? Người có mưu đồ gì?"

Rắn đen lẩm bẩm một tiếng, "Tâm tình bản long đang tốt, không muốn nhìn ngươi bị lừa."

Linh Quỳnh nhướng mày, dường như khá hứng thú, "Nói nghe xem thử.."

Rắn đen: "Ngươi còn nhớ lúc ngươi cứu hắn không?"

Linh Quỳnh gật đầu: "Ừm ừm."

Rắn đen: "Lúc ấy hắn ta vốn muốn chạy đi nhưng sau đó phát hiện bản thân trúng độc không thể giải, vừa lúc chạy chưa được bao xa, nên mới trở lại."

Rắn đen dừng xíu rồi nói tiếp: "Mọi việc về sau đều là hắn đang lợi dụng ngươi, hắn muốn ngươi tìm thuốc giải giùm hắn. Hắn chỉ giả bộ ôn hòa thôi, thật ra nội tâm của cẩu nam nhân này rất âm u, hèn hạ, nhỏ nhen và vô sỉ!"

"Ta biết."

"..." Rắn đen ngơ ngác "Ngươi biết?"

Linh Quỳnh: "Đúng vậy."

Trước đó Linh Quỳnh đã cảm thấy Lầu Tình Lạc không giống như biểu hiện bên ngoài của hắn .

Nhưng dù sao cũng là đứa con yêu của nhà mình, dáng dấp lại còn đẹp mắt, vậy thì có cái gì mà không thể tiếp nhận.

"Ngươi biết mà ngươi còn không vạch trần hắn?"

Linh Quỳnh dùng nhánh cây gõ gõ đầu nó, cười hỏi: "Ta là ai?"

"... Nguyệt Tiêm Khôi?"

"Mọi người trên đại lục gọi ta là gì?"

"..." Rắn đen quấn mình thành vòng tròn, mắng một tiếng.

Nó đi bàn chuyện quang minh chính đại với ma đầu làm cái gì.

Quả nhiên không phải người một nhà là không vào chung một cửa!

Cẩu nam nữ!

Rắn đen siêu ủy khuất, giây sau nó lại biến trở về, quay đầu nhìn Linh Quỳnh, "Không đúng, ta bây giờ là rồng!"

Con cóc kia cũng không muốn tìm rồng.

Nó chắc cũng không biết mình giờ đã nâng cấp thành rồng, cho nên dẫn dụ cái quỷ gì!

"Vậy ngươi dùng bộ dáng lúc trước của ngươi đi."

Rắn đen: "Ta! Không! Muốn!"

Khó khăn lắm mới biến thành rồng, nó không muốn sử dụng bộ dạng lúc trước đâu.

Linh Quỳnh trợn trắng mắt, "Sao ngươi lại ghét bỏ chính mình như vậy?"

"Đó là ta của quá khứ, ta không muốn nhớ lại. Ta thích ta của hiện tại. A... Sừng rồng của ta, bỏ tay ra! Bỏ ra! Ngươi bỏ tay ra cho bản long! !"

Rắn đen đầy lửa giận mà biến về dáng vẻ trước kia, bay lên trên tầng mây trong Phạm Không thành chuyển động vài vòng.

Nó không dám tiết lộ quá nhiều, chỉ mơ hồ để lộ ra một chút.

Dù sao cũng là đồng loại... Rắn đen vẫn hy vọng nó đừng tới chịu chết.

Còn sống là tốt lắm rồi.

Đúng vậy, nó chính là ngốc nghếch bảo vệ đồng loại!

Hiển nhiên sự kì vọng của rắn đen bị dập tắt, con cóc kia đã tới.

"Ngươi chắc chắn là cô ta?"

"Ừm." Rắn đen khẳng định chắc nịch.

"Trông khá xinh đẹp đúng không?" Linh Quỳnh khoa tay múa chân trong không khí "Dáng người hoàn mỹ, ngũ quan đoan chính, là một mỹ nhân đó."

Đang đi về phía này là cô gái có dáng vẻ thướt tha, quả thực là mỹ nhân sống sờ sờ.

Rắn đen cạn lời, "... Hãy nghĩ đến việc cô ta là một con cóc."

Bản Long không muốn ở cùng cóc đâu!

Hơn nữa còn đang trong hình dáng con người, có gì đáng xem chứ, xấu muốn chết!

Linh Quỳnh sờ sờ cằm, hiếu kì: "Cô ta hóa hình rồi, sao ngươi không hóa hình luôn đi?"

Rắn đen dữ dằn rống lên: "Ngươi có muốn bắt hay không?"

Con người xấu xí có gì tốt chứ!

Tại sao phải kêu nó hóa hình!

"Bắt chứ." Linh Quỳnh ra hiệu cho nó lên trước: "Ngươi đi đi."

"..."

Nói là chỉ dẫn tới đây thôi mà?

Quả nhiên là miệng đàn bà, lừa người gạt quỷ!

Rắn đen kiên quyết không đi, "Nó sẽ bám lấy ta, ta cảm thấy rất phiền, ta cũng sẽ không đích thân ra tay hại nó! Ta không giống nhân loại các ngươi, trở tay thì đâm một nhát sau lưng người ta!"

Nó là con rồng rất có nguyên tắc.

Linh Quỳnh: "..."

Rắn đen không đi, Linh Quỳnh đành phải tự đi một mình.

Quả nhiên không thể dựa vào động vật nhỏ được!

Cuối cùng vẫn là để ba ba ta đây tự mình lên.

---- Vạn vật đều có đường phân cách —— ----

Linh Quỳnh: Nhờ người khác giúp không bằng chính mình tự làm, để ta lên!

Tiểu tiên nữ: Vậy ngươi bỏ phiếu đi.

Linh Quỳnh: ... Cái này ta không làm được.

Tiểu tiên nữ: Ngươi sao lại không làm được, cố lên! Ném phiếu nào!

Hôm nay, chúng ta sẽ chào đón thêm một bạn editor nữa là: truongancoly1204

Vậy từ nay, ta sẽ sửa phần edit by từng người thành by team Hoàng Quyền Phú Quý nha. Bọn ta cũng sẽ không tuyển thêm người nữa. Dự định là 3 người sẽ cùng edit đến hết bộ truyện luôn nè.

Mong các nàng ủng hộ bọn ta nhiều hơn nữa nha. Yêu các nàng lắm ❤❤❤

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »