(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4470 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 116
kỳ phản nghịch đến muộn của tổ tông(43).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

Linh Quỳnh ôm lấy cái đĩa, cầm trái cây và cắn, vị ngọt ngọt chua chua lan tỏa trong miệng.

Linh Quỳnh vừa ăn một miếng, vừa kéo tay áo Lâu Tinh Lạc, giọng mềm mại nói: "Hay là chàng cũng cho ta ăn được không?"

Lâu Tinh Lạc: "......"

Thân là con gái mà sao lại không đứng đắn vậy?

"Đừng quậy nữa." Lầu Tinh Lạc không cho Linh Quỳnh nếm thử "Bây giờ là mấy giờ hả."

Linh Quỳnh âm thầm đổi nghĩa của câu "Vậy chờ đến tối là được đúng không?"

"......"

Lâu Tinh Lạc muốn trầm Zn luôn.

"Thành chủ." Có người từ bên ngoài đi vào, ghé sát vào lỗ tai hắn rồi nói hai câu.

Lâu Tinh Lạc lập tức nói: "Ta có chút chuyện cần phải xử lý."

Linh Quỳnh bĩu môi "Ồ."

Lâu Tinh Lạc cúi người hôn lên trán cô: "Ta đi đây."

"Vậy chúng ta có thể làm chuyện kia vào buổi tối không?" Linh Quỳnh kéo tay áo hắn không buông, cô ngửa đầu nhìn hắn, đôi mắt ấy giống như mang theo một loại sức mạnh nào đó làm cho người ta thần hồn điên đảo, Lâu Tinh Lạc vô ý thức nói một tiếng được.

Dứt lời là hắn lập tức lui về sau một bước.

Linh Quỳnh cười, buông ra tay áo của hắn, bộ dạng vẫn ngoan ngoãn, chuẩn mực "Ta chờ chàng."

"......"

Lâu Tinh Lạc thở dài, xoa xoa đầu nàng, rời đi cùng người nọ.

Sau khi Lâu Tinh Lạc rời đi, Linh Quỳnh lại bắt đầu rút thẻ một cách nhàm chán, có tiền thì đập thôi, không rút là quá lãng phí.

Hai tấm cuối cùng dù thế nào cũng phải rút ra cho bằng được.

Không rút được ra thì cô sẽ khó chịu!

Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế chết tiệt.

Linh Quỳnh chẳng biết bản thân đã rút bao nhiêu lần và cuối cùng cũng thấy vầng hào quang màu vàng sáng lóa lên khi rút trúng thẻ.

Mặt thẻ từ từ lật lại.

Bối cảnh là một đám hoa trắng như tuyết nở rộ rực rỡ.

Linh Quỳnh tỉ mỉ mà nhìn đi nhìn lại mấy lần, ngoại trừ những đóa hoa trắng như tuyết kia ra thì ứ có thứ khác.

Đây là chỗ nào?

Mặt thẻ chưa có ký hiệu, chứng minh còn chưa tới thời điểm cần sử dụng.

Linh Quỳnh liếc lại vào giao diện tiến trình, chỉ còn thiếu một tấm cuối cùng.

Cô hít một hơi thật sâu, nắm chặt hai tay để cổ vũ

Không phải chỉ là một tấm cuối cùng thôi à.

Ba ba nhất định có thể rút được!

Linh Quỳnh lật lại những tấm thẻ đã thay đổi trước đó, càng ngắm càng vui sướng.

Nhãi con sao lại đẹp thế này hả trời!

Úi giời, đây chính là filter thịnh thế mỹ nhan trời sinh rồi đó.

Người đàn ông đẹp trai quả nhiên có thể làm người ta vui vẻ.

Linh Quỳnh bỗng thở dài, nếu không phải một người thì càng vui hơn.

Hậu cung ba ngàn giai lệ nó không thơm sao?

Thơm vô cùng!!

【 Tình iu, chúng ta vẫn nên chung thủy thôi.】

Lấp Lánh khuyên một câu.

Linh Quỳnh phản bác: "Ta rất chung thủy nha."

【......】

Linh Quỳnh nhanh chóng giảng đạo lý: "Mi xem ta đã thấy qua bao nhiêu là trai đẹp, có thấy ta tán tỉnh ai đâu? Chuyện này còn chưa đủ chứng minh lòng chung thủy của ta ư?"

Vì nhãi con mà từ bỏ một cánh rừng rậm.

Cô hi sinh biết bao nhiêu rồi hả!

【......】

Lấp Lánh cũng cạn cmn lời.

.....

Nửa tháng sau.

Nửa tháng này không biết Lâu Tinh Lạc đang bận rộn cái gì mà cả ngày cứ đi sớm về muộn.

Tối hôm đó, hắn dãi nắng giầm sương trở về, trên người còn mang theo khí lạnh ban đêm.

Linh Quỳnh đã ngủ rồi, hắn nhẹ nhàng bước tới, giúp nàng đắp chăn, để khuôn mặt nhỏ lộ ra.

Linh Quỳnh mơ mơ màng màng mà ngẩng đầu "Chàng đã về ."

"Ừm."

Linh Quỳnh rất buồn ngủ, nói thầm trong miệng rồi ngủ tiếp.

"......"

Lâu Tinh Lạc ngồi bên giường, không biết đang nghĩ cái gì mà không động đậy.

Qua rất lâu sau, đầu ngón tay Lâu Tinh Lạc đặt tay lên trán Linh Quỳnh, gạt một lọn tóc ra.

Sau đó cúi người đánh thức cô.

Trên mặt Linh Quỳnh đỏ ửng, đôi môi ướŧ áŧ hé mở, đôi mắt tràn đầy mê mang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Lâu Tinh Lạc, chàng làm gì thế!"

Hơn nửa đêm còn không ngủ, đột nhiên tới chọc cô, có vui không?

Lâu Tinh Lạc: "Chúng ta đi đến một nơi."

"Không đi, ngủ." Linh Quỳnh từ chối trong tích tắc, xoay người đưa lưng về phía hắn.

Lâu Tinh Lạc: "......"

Lâu Tinh Lạc phải dỗ khá lâu thì Linh Quỳnh mới chịu dậy, cô miễn cưỡng ngồi dậy.

Lầu Tinh Lạc giúp cô mặc quần áo và giày, động tác nhẹ nhàng cẩn thận, như thể đang nâng niu một trân bảo.

Sau khi mặc y phục xong, Lầu Tinh Lạc cầm một cái áo choàng trùm lên người cô và bế thẳng lên.

Linh Quỳnh thoải mái cuộn trong ngực hắn, "Chúng ta đi đâu thế?"

"Khi nào đến nơi nàng sẽ biết"

"A."

Lâu Tinh Lạc đứng chờ ở sân trong chốc lát.

Rắn đen không biết chui ra từ cái xó xỉnh phương nào, hùng hùng hổ hổ cõng bọn họ lên không trung.

Trên khắp dọc đường đi, bên tai Linh Quỳnh đều là giọng nói giận dữ của rắn đen.

"Lúc trước nó còn cáo trạng chàng." Linh Quỳnh đột nhiên nói.

"Cái gì?"

Rắn đen im lặng trong nháy mắt, mười ngàn câu chửi thể trong lòng cũng không đủ bày tỏ nỗi khiếp sợ của nó.

Linh Quỳnh thấy rắn đen im lặng lại, thuận miệng bịa một câu: "Nó nói chàng ngược đãi nó."

Lầu Tinh Lạc: "......"

Nếu không phải tự nó gây chuyện, sao hắn phải động thủ?

Bây giờ còn dám cáo trạng?

Lầu Tinh Lạc nhớ kỹ chuyện này, chờ sau khi trở về sẽ trừng trị nó.

Chỗ cần đến cũng không xa lắm, rắn đen chỉ cần bay vài phút là đến.

Rắn đen thả bọn họ xuống, làm như có người đuổi theo sau lưng vậy, biến mất vào trong tầng mây như một làn khói.

Linh Quỳnh giẫm lên bãi cỏ mềm "Chúng ta tới đây làm gì?"

Đây là một khu thảo nguyên rộng lớn, được bao bọc trong ánh trăng, những cơn gió thổi liên tục vào bãi cỏ, tạo nên từng đợt từng đợt gợn sóng.

Lâu Tinh Lạc: "Chờ một lát nữa sẽ thấy."

Linh Quỳnh: "???"

Lâu Tinh Lạc kêu cô ngồi xuống, lúc này bọn họ hẳn là đang ở trên chỗ cao nhất, có thể nhìn thấy mọi cảnh tượng từ bốn phía.

Lâu Tinh Lạc ôm lấy Linh Quỳnh, thấp giọng hỏi: "Nàng cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa gì?"

"Có ý nghĩa khi có chàng đó."

Nhớ năm đó ba ba cũng từng là cao thủ tình trường.

Chút tiểu tiết này đã sớm bị ta nhìn thấu!

Lâu Tinh Lạc "......"

Lâu Tinh Lạc cầm lấy lòng bàn tay Linh Quỳnh, hắn chậm rãi nói: "Có một đoạn thời gian, ta không biết ta sống có ý nghĩa gì."

Trước khi gặp được cô, hắn từng nghĩ rằng hắn sẽ tiêu hủy hết những thứ mà bọn chúng mong muốn nhất.

Thế nhưng......

Trong kế hoạch này, lại có người đột nhiên xông ra.

"Ta rất may mắn mới có thể gặp được thấy nàng."

"Chàng đột nhiên nói những chuyện này làm gì?" Linh Quỳnh nghe đến cảm thấy không đúng lắm "Không phải chàng sắp chết đấy chứ?"

Lâu Tinh Lạc bị sặc gió.

Hắn chậm rãi thở ra, nói: "Chỉ là ta muốn nói cho nàng biết."

Linh Quỳnh hoài nghi, bỗng nhiên làm ra chuyện nghiêm túc như vậy, nếu ở trên TV, bình thường không phải là sắp xảy ra chuyện, thì chính là tiết tấu sắp đi lĩnh cơm hộp.

Linh Quỳnh: "Thân thể chàng không có gì bất thường chứ?"

"...... Không có, rất khỏe mạnh."

"Vậy là tốt rồi."

Lâu Tinh Lạc: "......"

Gió đêm chầm chậm phất qua, chóp mũi tựa hồ quanh quẩn hương thơm nhàn nhạt trong veo.

Lâu Tinh Lạc nhìn về nơi xa "Ta có một chuyện muốn hỏi nàng."

"Ừm, chàng hỏi đi."

"Nàng...... Thích ta từ khi nào?"

Linh Quỳnh: "Từ khi nhìn thấy chàng."

Nhìn thấy hắn...... Không phải là từ lúc cứu hắn sao?

Sớm như vậy......

"Thật xin lỗi." Lâu Tinh Lạc đột nhiên thấp giọng nói xin lỗi.

"???"

Cái đầu nho nhỏ của Linh Quỳnh tràn ngập những dấu chấm hỏi to to.

Đây là tình huống quái gì dzậy?

Lầu Tinh Lạc lẩm bẩm: "Ta không thích nàng sớm như vậy." Lúc sau hắn còn lợi dụng nàng, thậm chí là rời đi không từ biệt.

Lâu Tinh Lạc càng nghĩ thì càng cảm thấy mình khốn nạn.

Nếu sớm biết có ngày này, sao lúc trước còn làm như vậy.

Linh Quỳnh cũng không để ý chuyện này mấy, nhiệm vụ của nàng chính là công lược người 2D để yêu đương mà.

Nếu là kế hoạch, vậy khẳng định phải tiến hành từ từ nha.

"Nàng xem."

Giọng nói Lâu Tinh Lạc vỡ ra, bị gió thổi bay đi.

——— Vạn vật đều có đường phân cách ———

Tiểu khả ái nào có phiếu nhớ phải ném nha.

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Thông báo với mọi người nha: Từ hôm nay sẽ bắt đầu sửa tên dần dần.

Điển hình là tên hệ thống đúng ra là Lấp Lánh á nha.

Nói chung đây là một pha tự vả cực mạnh đến từ vị trí bạn Chi =((

Hôm bữa ta còn cố chấp nói đúng khi mà bạn kia hỏi (. ❛ ᴗ ❛.)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »