(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4399 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 108
kỳ phản nghịch đến muộn của tổ tông(35).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by Tuyết Hạ Bình Chi & Triệu Mộc Hạ.

~~~

"Cha, cô ta làm sao có thể......"

Thành chủ đưa tay ra hiệu Lầu Lăng Vũ im lặng, Lầu Lăng Vũ không hiểu nhưng cũng không dám đối nghịch với cha mình.

Thành chủ quan sát tỉ mỉ Linh Quỳnh trong phút chốc, có thể cũng cảm thấy người này không giống với người trong tưởng tượng của mình lắm.

"Ngươi là Nguyệt Tiêm Khôi sao?"

Linh Quỳnh cười mỉm, không trả lời.

Thành chủ coi như cô đã thừa nhận.

Lúc Kim Long xuất thế, có người từng thấy cô ta, mọi người còn tưởng rằng cô triệu hồi Kim Long.

Về sau Yến Vi Sơn đứng ra nói rằng không phải cô làm, sau đó cũng không có ai gặp lại cô lần nữa.

Ai có thể ngờ tới, cô ta và Lầu Tinh Lạc ở cùng một chỗ.

Hai người này làm sao lại có quan hệ với nhau cơ chứ?

Còn có con rồng kia......

"Cha, cô ta chính là ma đầu kia, lần trước còn hại chúng ta như vậy." Lầu lăng Vũ nhẫn nhịn trong chốc lát, thật sự là nhịn không được nói "Nếu bắt được cô ta lại, chúng ta có thể lập công lớn."

Thành chủ: "......"

Thành chủ không để ý đến Lầu Lăng Vũ, cũng không đề cập tới chuyện lúc trước "Nguyệt tộc trưởng đến Phạm Không thành có chuyện gì quan trọng không?"

Linh Quỳnh: "Ở đây không chào đón ta sao?"

Thành chủ: "......"

Ngươi tự hỏi lương tâm của mình đi, có chỗ nào chào đón ngươi à?

Không rõ thân phận của mình là gì sao?

Thành chủ suy nghĩ trong phút chốc, trầm giọng nói: "Tất nhiên nếu đã về, trước tiên phải hồi phủ đã. Nếu Nguyệt tộc trưởng không chê, hãy đến phủ ở chơi vài ngày."

Câu trước là nói với Lầu Tinh Lạc.

Còn câu tiếp theo là nói với Linh Quỳnh.

"Cha?"

Lầu Lăng Vũ không hiểu tại sao phải mời Linh Quỳnh cùng về phủ.

Đây chính là ma đầu đó!

Bây giờ bọn họ nên bắt cô lại, sau đó triệu tập người của toàn thành tới xử quyết cô là xong.

"Con ngậm miệng lại đi." Thành chủ thấp giọng quát một tiếng.

Lầu Lăng Vũ trừng mắt, không hiểu tại sao mình bị quát.

Thành chủ: "Nguyệt tộc trưởng nghĩ như thế nào?"

Linh Quỳnh nhìn Lầu Tinh Lạc, cười cười nói: "Nếu hắn không có ý kiến, ta cũng không có ý kiến."

Thành chủ híp mắt lại một chút, nhìn về phía trưởng tử của mình đã không gặp một thời gian.

Lầu Tinh Lạc chậm rãi lên tiếng: "Được."

......

Thành chủ vốn định sắp xếp cho Linh Quỳnh một chỗ ở riêng, nhưng bị Lầu Tinh Lạc từ chối.

Đúng, là Lầu Tinh Lạc từ chối.

Thành chủ không nói gì thêm, sảng khoái sắp xếp cho bọn họ ở chung một viện.

"Ngươi ở cùng một chỗ với ta mới tương đối an toàn." Lầu Tinh Lạc đẩy cửa viện của hắn ra, giải thích với Linh Quỳnh.

Linh Quỳnh không có ý kiến, đồng thời rất vui vẻ hỏi: "Chúng ta ngủ chung phòng sao?"

"......" Lầu Tinh Lạc chỉ vào một gian phòng gần đó "Ngươi ở phòng kia đi."

Khuôn mặt nhỏ của Linh Quỳnh lập tức xị xuống "Ừm."

Lầu Tinh Lạc lại đi sắp xếp chỗ ở cho bọn người Giáng Canh.

"Cha ngươi bị sao vậy?" Linh Quỳnh đi theo phía sau Lầu Tinh Lạc "Ta luôn cảm thấy ông ta không có ý tốt, liệu ông ta có mưu đồ gì hay không?"

Ông ta vậy mà không báo cảnh...... Không phải, không gọi người đến bắt tên ma đầu là cô.

Còn mời cô vào phủ.

Cái này không phù hợp với tác phong của đám người danh môn chính phái chút nào.

"Hắn không biết ngươi và ta có quan hệ thế nào." Lầu Tinh Lạc nói: "Hẳn là tạm thời không muốn đắc tội với ngươi."

Thành chủ cũng không dễ đối phó như Lầu Lăng Vũ đâu .

"Vậy ngươi và ta có quan hệ thế nào?" Linh Quỳnh cười ngọt ngào hỏi từ phía sau.

Lầu Tinh Lạc: "......"

Lầu Tinh Lạc không trả lời vấn đề này, dặn nàng không nên đi lung tung, sau đó trực tiếp trở về phòng của mình.

Linh Quỳnh: "......"

Linh Quỳnh đạp hai cước vào bụi cỏ nhỏ trong viện, đi bộ vào phòng .

Trong khoảng thời gian ngắn, Giáng Canh đã sắp xếp gần xong gian phòng, vừa đoan trang tráng lệ, lại thoải mái, tiện nghi.

Một lúc sau, thành chủ sai người đưa tới một ít đồ ăn.

Giáng Canh không để Linh Quỳnh ăn, một lần nữa chuẩn bị đồ ăn lại cho cô.

Linh Quỳnh đang có tâm trạng không tốt, nhìn cái gì cũng không vừa mắt, tự nhiên là bắt bẻ vô cùng, cũng không ăn được mấy miếng.

......

Bóng đêm yên lặng, ngập tràn sương mù.

Lầu Tinh Lạc bị thành chủ phái người tới gọi đi.

Thành chủ và mấy vị trưởng bối đức cao vọng trọng đều ở phủ thành chủ, một đám người ngồi đoan chính, bày ra khí thế tam đường hội thẩm.

Lầu Tinh Lạc đứng ở giữa, lưng thẳng tắp, không mảy may có chút khiếp sợ nào.

"Lầu Tinh Lạc, ngươi đã biết tội của ngươi chưa?" Thành chủ trầm giọng thẩm vấn.

Lầu Tinh Lạc ngước mắt nhìn sang "Có tội gì?"

Thành chủ dùng ánh mắt 'Không biết hối cải' nhìn hắn, "Cướp bảo vật, gϊếŧ Nhị di nương của ngươi, cấu kết với ma đầu bắt cóc Lăng Vũ, ngươi nói xem ngươi có tội gì!"

"Chuyện của Nhị di nương, không có quan hệ gì với ta." Ngữ khí Lầu Tinh Lạc lạnh nhạt.

Thành chủ: "Ngươi còn dám giảo biện! Nhị di nương đối với ngươi cũng không tệ, ngươi lại ra tay độc ác như thế! Ngươi muốn làm liệt tổ liệt tông thất vọng sao?!"

Lầu Tinh Lạc cúi gằm mặt cuống, không nhìn bất cứ người nào nữa.

Hắn nói gì cũng không quan trọng.

Quan trọng là thành chủ nghĩ như thế nào.

Nếu thành chủ nói hắn đã gϊếŧ Nhị di nương, vậy hắn chính là người gϊếŧ Nhị di nương.

Thành chủ: "Không còn gì để nói à?"

Lầu Tinh Lạc tiếp tục trầm mặc.

Không còn ai nói tiếp, vở kịch này của thành chủ cũng không diễn tiếp được.

Thành chủ ổn định tinh thần, nói: " Chuyện của Nhị di nương ngươi, ta có thể không truy cứu, dù sao ngươi cũng là con trai ta, ta tin ngươi cũng không phải cố ý."

Khóe miệng Lầu Tinh Lạc nhịn không được cong lên một chút, đáy lòng cười lạnh, làm nền lâu như vậy, rốt cuộc bây giờ cũng đã nói đến mục đích thực sự .

Trước đây bọn hắn đuổi bắt mình, căn bản không phải vì Nhị di nương, mà là bởi vì thứ đồ trong tay hắn.

Giọng nói thành chủ chậm rãi vang lên, "Chỉ cần ngươi giao Kim Long ra, ta sẽ bỏ qua chuyện này và chuyện cũ cho ."

Lầu Tinh Lạc đã sớm đoán mục đích của ông ta là Kim Long, đáy lòng không nổi lên chút gợn sóng.

Lầu Tinh Lạc: "Thần thú đã nhận chủ, các ngươi lấy đi để làm gì?"

"Chuyện đó không phải việc của ngươi." Tất nhiên nếu bọn hắn dám muốn, tự nhiên cũng có biện pháp giải quyết.

Nếu Lầu Tinh Lạc hợp tác, cũng không cần làm to chuyện.

"Ông muốn đưa nó cho ai?" Lầu Tinh Lạc ngẩng đầu, khóe miệng cong lên đường cong giễu cợt "Lầu Lăng Vũ sao?"

"Nó là đệ đệ ngươi, coi như ngươi cho hắn cũng là chuyện nên làm." Thành chủ nói đến lẽ thẳng khí hùng.

Từ nhỏ đến lớn, Lầu Tinh Lạc đã nghe qua quá nhiều câu nói tương tự, nội tâm sớm đã nguội lạnh.

[ Nó là đệ đệ con, con nên nhường cho nó.]

[ Nó là đệ đệ con, vì sao con không bảo vệ tốt cho nó?]

[ Nó là đệ đệ con......]

Hắn chậm rãi hít một hơi, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén "Vậy tôi không phải con của ông sao?"

Thành chủ nhíu mày "Từ nhỏ sức khỏe của Lăng Vũ đã không tốt, ta mới thiên vị nó một chút, nuôi con nhiều năm như vậy, đã bao giờ bạc đãi con chưa?"

"Chuyện của Nhị di nương, ta cũng có thể không truy cứu. Bây giờ chỉ yêu cầu con giao Thần thú ra, con có gì không hài lòng?"

Giọng điệu của thành chủ cứ như hắn đã mang nợ ông ta nhiều ân tình đến mức không kể xiết vậy.

Lầu Tinh Lạc nhất định phải giao Kim Long ra để trả ơn mới đúng đắn.

"Các ngươi muốn Kim Long, phải hỏi qua ta một chút nha."

Thanh âm thanh thúy vang lên từ bên ngoài, tiếp đó cửa phòng bị người đẩy ra, một đám người nối đuôi nhau mà vào, xếp thành hai hàng.

Nữ tử từ bên ngoài chậm rãi đi vào, bước chân tản mạn tùy ý, như là chỉ đang đi dạo tron vườn hoa nhà mình.

Trong nháy mắt giọng nói của Linh Quỳnh vang lên, Lầu Tinh Lạc liền giấu tay vào trong tay áo, che kín tia ánh sáng bạc lóe lên.

——— Vạn vật đều có đường phân cách ———

Lầu Tinh Lạc: Khi nàng dâu tới, ta sẽ không sử dụng bạo lực .

Rắn đen: Ha ha.

Linh Quỳnh: Ha ha cái gì?

Rắn đen:...... Không có gì, bỏ phiếu, bỏ phiếu!

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »