(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4301 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 162
bạn cùng bàn cầm nhầm kịch bản(1).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

Học viện Tinh Vọng.

Cổng chính trường học được xây dựng to lớn, trang trọng, từng tốp năm tốp ba học sinh mặc đồng phục từng cặp đi vào trường.

Lúc này trời đang mưa, mặt đất ẩm ướt, khuôn viên trường đỗ đầy siêu xe, toàn bộ đều là xe riêng đưa đón học sinh.

Kéttt——

Lốp xe chà xát vào mặt đất phát ra âm thanh chói tai.

Mọi người đều vô thức nhìn về phía phát ra âm thanh, một thiếu niên mặc đồng phục đang ngã ngồi trên mặt đất, sách vở trong cặp rớt hết ra ngoài, chiếc ô rớt lăn lóc ở đằng sau.

Mà trước mặt cậu có một chiếc xe dừng lại, suýt chút nữa thì tông phải thiếu niên.

Cửa xe mở ra, một nam sinh trạc tuổi thiếu niên bước ra, nhìn thiếu niên trên mặt đất, khinh miệt cười, nói "Giang thiếu gia nên đi đứng cẩn thận hơn nha."

Bàn tay thiếu niên bị chà xát trên mặt đất, lúc này hẳn là đang đau và nóng rát lắm.

Nước mưa cứ rơi xuống thân mình cậu, ướt sũng trong giây lát, thiếu niên bỗng chốc lộ ra mười phần lạnh lẽo.

Thiếu niên làm lơ lời nói của nam sinh kia, chậm rãi đứng dậy, ngồi xổm xuống nhặt những cuốn sách vương vãi đầy đất.

Nam sinh bị làm lơ, nhăn mày lại, nhấc chân đá cặp sách trên mặt đất ra xa.

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn hắn, nam sinh liền dương dương đắc ý giương cằm, trong mắt toàn là sự khiêu khích.

"Hàn Cảnh, cậu quan tâm nó làm gì, đi thôi." Có người chạy tới từ phía sau kéo nam sinh rời đi.

Nam sinh hừ lạnh một tiếng, nghênh ngang đi với bạn học.

Thiếu niên lại gục đầu xuống, tiếp tục nhặt sách vở bị nước mưa làm ướt nhẹp trên mặt đất.

Có mấy quyển còn bị đá ra xa hơn, hắn vừa đi qua, ngón tay mới vừa đụng vào sách thì chúng đã bị người ta nhặt lên trước.

Thiếu niên nhìn lên bàn tay đó theo vô thức.

Một nữ sinh cực kỳ xinh đẹp lọt vào tầm mắt hắn, cô ngồi xổm trên mặt đất, để một tay trên đầu gối, nhìn thẳng vào tầm mắt hắn, nở một nụ cười ngoan ngoãn tươi đẹp.

Phía sau cô còn có một người, cầm ô màu đen che mưa cho cô.

"Cậu không sao chứ?" Giọng nói cô gái trong trẻo, trong cặp mắt trong veo tràn đầy quan tâm.

"Tôi không sao, cảm ơn." Thiếu niên thẹn thùng cầm lấy sách, nhét loạn vào cặp sách, giọng nói rất nhỏ, bị tiếng mưa đập vỡ, nếu không nghe cẩn thận thì sẽ không thể nào nghe được.

"Cậu chảy máu rồi." Nữ sinh chỉ vào bàn tay hắn "Để tôi giúp cậu xử lý."

Thiếu niên xem hạ chính mình bàn tay, lắc đầu, có chút câu nệ, "Không...... Không cần."

Hắn đứng dậy, quần áo ướt sũng dán vào người, có chút khó xử.

Cổ tay thiếu niên bị người giữ chặt, nữ sinh rất ngoan ngoãn nói: "Để bị cảm thì không tốt đâu, để tôi giúp cậu xử lý qua một chút, nhanh thôi."

Cô nói xong còn nở một nụ cười mười phần thân thiện.

...

Trong cửa hàng tiện lợi, thiếu niên ngồi ở vị trí gần cửa sổ, hắn ôm cặp sách, cảnh giác nhìn bốn phía.

Nữ sinh kia cầm đồ về, ngồi bên cạnh hắn, đưa cho hắn một cái khăn lông sạch sẽ "Cậu lau khô đầu tóc đi."

Thiếu niên cẩn thận liếc nhìn cô một cái, rồi cầm lấy khăn lông.

Cô gái lấy bông và cồn sát trùng từ túi ra, ý bảo hắn đưa tay cho cô.

"Tôi...... Có thể tự làm."

"Tay trái không tiện cầm đâu, không sao hết, tôi giúp cậu."

"......"

Bàn tay hắn bị chà xát vào mặt đất ra không ít vết xước, cô gái chấm cồn, nhẹ nhàng lau miệng vết thương.

Ngón tay cô gái thon dài trắng nõn, trái ngược hoàn toàn với bàn tay thô ráp của hắn.

Thiếu niên liếc nhìn cô, thần sắc có chút lo lắng và bất an.

Cô gái này nhìn qua cũng gần bằng tuổi hắn, nhưng cô lại không mặc đồng phục của Tinh Vọng, không biết có phải học sinh trong trường hay không.

"Cậu...... Là học sinh của Tinh Vọng sao?"

"Đúng vậy nha." Cô gái xé miếng băng keo cá nhân, dán ở chỗ miệng vết thương nghiêm trọng "Được rồi, không được để dính nước nha."

Thiếu niên nhìn băng keo cá nhân có hình anh đào đáng yêu "Cậu giúp tôi...... Sẽ mang tới phiền toái."

"Phiền toái?" Cô gái nghiêng đầu "Cậu nói người đâm cậu lúc nãy sao?"

"Đúng rồi......"

"Cậu ta không dám tìm phiền toái cho tôi đâu." Giọng điệu cô gái cực kì tự tin.

Thiếu niên nhìn về phía người đứng bên ngoài, lại nhìn cách ăn mặc của cô gái, phỏng chừng là thiên kim tiểu thư nhà ai......

"Tôi tên Cố Tê Tê, cậu tên gì thế?"

Thiếu niên nhấp môi một chút "Tôi tên Giang Lạc Mộc."

"Cái tên rất dễ nghe." Cô gái cười nói: "Cậu có cần thay đồng phục không?"

Giang Lạc Mộc lắc đầu, hắn đứng dậy "Cảm ơn cậu, tôi muộn giờ học rồi...... Tôi đi trước đây."

"Này......"

Giang Lạc Mộc nhanh chân chạy trốn, đảo mắt liền biến mất khỏi cửa hàng tiện lợi.

Linh Quỳnh gãi gãi đầu, gõ cửa kính, gọi người bên ngoài vào.

"Tiểu thư." Mạc Ngôn cung kính gọi một tiếng.

"Cậu nhóc vừa rồi ở cổng trường là ai?"

"Hàn Cảnh, nhị thiếu gia Hàn gia."

"A." Đầu ngón tay Linh Quỳnh chọc chọc vào thứ trong túi "Cậu ấy bao nhiêu tuổi rồi?"

"Năm nay mười bảy."

"Vậy chính là vị thành niên rồi."

"Đúng vậy."

Linh Quỳnh chống cằm, nheo mắt lại, không nói không cười.

Lần đầu tiên Mạc Ngôn thấy nụ cười này của cô, có chút sợ hãi.

Tiểu cô nương nhẹ nhàng nói: "Giúp tôi báo cảnh sát đi, vị thành niên sao lại có thể lái xe, rất nguy hiểm, phải bảo vệ đóa hoa của tổ quốc, ai cũng có trách nhiệm."

...

Ở cái phó bản này Linh Quỳnh tên Cố Tê Tê.

Bối cảnh phó bản là nữ chính trời xui đất khiến vào học viện Tinh Vọng học, quen biết nam chính ở đây, tính cách không chịu thua, không sợ cường quyền của nữ chính đã hấp dẫn nam chính.

Đại khái đây là một bộ thanh xuân vườn trường motip cũ rích.

Nam chính lạnh lùng, kiêu ngạo, nữ chính không ngừng tiến lên.

Vốn dĩ hai người hẳn là nên xử lý bạch liên hoa, giải quyết vấn đề thân thế nữ chính, cuối cùng lại giải quyết mối quan hệ mẹ chồng con dâu, cuối cùng là hạnh phúc vui sướng ở bên nhau.

Nhưng tác giả lại làm nữ chính offline giữa đường.

Mà Cố Tê Tê......

Bối cảnh Cố gia có hơi phức tạp, cha Cố trời sinh đã lăng nhăng, đám nữ nhân bên ngoài nhiều đến mức đủ thành lập một đội bóng.

Con cũng có thể lập thành một đội bóng đá.

Sau khi nữ chính chết, cha Cố trời sinh lăng nhăng mới biết được đó là con gái mình.

Dựa theo kịch bản cốt truyện, người ông ta yêu nhất hẳn là mẹ nữ chính.

Năm đó là bị người nhà ép chia tay, bây giờ có đứa con, tìm được thì cũng đã chết.

Sao cha Cố có thể chấp nhận.

Cái chết của nữ chính có rất nhiều điểm kỳ quái, ông ta muốn tra ra chân tướng.

Vừa tra xong, liền biết được trong Cố gia sớm đã có người biết thân phận nữ chính, đã lập một kế hoạch rất tỉ mỉ để không cho cô ta được đón về Cố gia.

Chuyện này vốn dĩ chẳng có quan hệ gì với Cố Tê Tê.

Nhưng người làm chuyện này, rất sợ bị tra đến trên đầu bọn họ.

Trùng hợp chính là vào ngày nữ chính xảy ra chuyện đó, Cố Tê Tê vừa lúc đến rất gần đó, cho nên người kia liền thuận thế đẩy Cố Tê Tê đẩy ra làm người chịu tội thay.

Tính cách Cố Tê Tê có chút bướng bỉnh, tính tình cũng không tốt, không có quan hệ tốt với anh em trong nhà.

Cô còn có một bà mẹ tham tiền cho nên làm ra chuyện này cũng không có gì lạ.

Cố Tê Tê rất oan uổng, cô chỉ đi ngang qua chỗ đó mà thôi, không có một xu quan hệ với nữ chính.

Cuối cùng tự nhiên Cố Tê Tê sẽ không kết cục tốt đẹp gì.

Cha Cố niệm tình cốt nhục, chỉ là đuổi cô đi, nhưng không biết nam chính đã biết tin tức từ chỗ nào, không thể nào buông tha cho cô dễ dàng như vậy.

Theo kịch bản cũ, cô lại đến đây ngay khi ở trong lễ tang cha Cố làm cho nữ chính.

Dù sao cũng là thiết lập đạp lên linh bài nữ chính lên sân khấu, sao nói hết là hết được.

Tang lễ cha làm cũng là tang lễ!

——— Vạn vật đều có đường phân cách———

Vé tháng cha ném cũng là vé tháng~~

Hạ: Trời lạnh rồi, nên cho Vương...à nhầm, nên các nàng phải mặc ấm hơn để giữ sức khỏe nha, chứ sắp Tết mà đau là không vui đâu:>>

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »