(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 122
tận thế của ngài đã được ship tới(5).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

"Hứa tiểu thư, cô không đi cùng sao?"

Phòng Tam Thiên thấy Linh Quỳnh còn đứng bên cửa sổ, vội gọi một tiếng.

Linh Quỳnh không đáp nhưng vẫn quay người về phía bọn họ.

Đám người bị cột vào bên kia không biết bị cái gì mà đột nhiên sợ hãi, rối loạn muốn trốn chạy.

"Thả tôi ra, xin các người hãy thả tôi ra, là do bị ép nên tôi mới......"

Tuy rằng người phụ nữ kia đã bị trói, nhưng đám người Phòng Tam Thiên lại không bịt miệng cô ta.

Cô ta vốn khá im lặng, luôn làm giảm cảm giác tồn tại của mình xuống hết mức.

Lúc này thấy bọn họ hoảng loạn như thế mới lên tiếng kêu bọn họ thả mình ra.

Linh Quỳnh vừa lúc đi đến bên cạnh cô ta, nghe thấy tiếng nói của cô ta, dừng bước.

Cô vừa dừng lại, người phụ nữ liền vô cớ rùng mình một cái.

Đám người này rất bình thường, chỉ duy cô gái nhỏ này cho cô cảm giác rất quỷ dị......

Rõ ràng nhìn qua chẳng có tính uy hiếp gì, còn có vẻ là nữ sinh yếu nhất trong đội ngũ.

Nhưng mà những người này hình như rất tôn kính cô.

Lúc này cô đột nhiên đứng ở trước mặt mình, bóng người phủ xuống mang cả theo cảm giác áp bách, khiến hô hấp của cô cũng trở nên trầm trọng.

"Xin các người thả tôi ra, tôi không muốn chết......" Người phụ nữ nỗ lực bày ra bộ dạng đáng thương.

Linh Quỳnh khom lưng, nhặt một miếng vải trên mặt đất lên, nhét vào miệng người phụ nữ, ngón tay trắng nõn dựng thẳng lên đặt bên môi, "Suỵt."

Tiểu cô nương cười gian xảo, giày cao gót dẫm lên mặt đất rồi đi đến bên phía ghế sô pha, cô cầm lấy một cái ba lô, dần dần đi xa.

Mồ hôi lạnh trên trán người phụ nữ lăn dài trên má, nhỏ giọt xuống cái cổ trắng nõn.

Vài giây sau, cô ta mới có thể từ từ hít thở, thở dốc từng chút từng chút một.

"Ở đây có người!"

"Đã bị trói rồi, an toàn!"

"Còn có người bỏ chạy!"

"Đuổi theo xem!"

Tiếng bước chân hỗn độn truyền đến từ dưới lầu, sau đó có một đám người xuất hiện ở trước mặt bọn họ.

Khi người phụ nữ thấy rõ kiểu quần áo những người đó mặc, mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Là người phía chính phủ ......

Tiếc rằng suy nghĩ này còn chưa lắng xuống, chất lỏng ấm áp màu đỏ tươi liền bắn lên mặt cô ta.

Người phụ nữ: "......"

Cô ta cứng ngắc quay đầu, người đàn ông bị cột bên cạnh đang trừng mắt, cứ như không thể tin mình sẽ chết như vậy.

...

Thang máy thuận tiện nhất khu trung tâm thương mại này đã không thể dùng, thang cuốn tự động là nơi đám người phía dưới kia đi lên, cho nên bọn họ chỉ có thể đi xuống từ lối đi an toàn.

Lối đi an toàn tối om, chỉ có tiếng bước chân vội vã xuống lầu của bọn họ.

Đằng sau hình như có người đang đuổi theo.

Còn có tiếng nói chuyện mơ hồ của bọn họ với nhau.

"Ở đằng trước kìa."

"Mau đuổi theo!"

"Mấy người?"

"Không rõ lắm, đừng để bọn chúng chạy thoát!"

Phía sau lưng Phòng Tam Thiên toàn là mồ hôi, không phải bởi vì chạy vội, mà vì đám người phía sau.

Bọn họ là ai?

Vì sao lại mặc quần áo phía chính phủ, mà lại muốn gϊếŧ những người sống sót?

Đủ loại vấn đề quanh quẩn ở trong đầu hắn.

Xuống đến tầng ba, đội ngũ bị buộc phải dừng lại, hai người dùng sức kéo chốt cửa, hét lớn: "Anh Thiên, cửa bị khóa cứng rồi!"

Vèo ——

Viên đạn cắm vào mặt đất, Phòng Tam Thiên lập tức đẩy cánh cửa bên cạnh ra "Bên này!! Nhanh lên!!"

"Hứa tiểu thư đâu?"

"Vừa rồi còn ở phía sau......"

Phòng Tam Thiên ngó đầu ra xem, bên ngoài không còn ai, mà chỉ thấy đầu cầu thang có người đuổi tới.

Phòng Tam Thiên lập tức đóng cửa lại, tìm vài thứ ở bên cạnh để chặn cửa "Đi mau."

Tầng này thực sự rất tối, giống như khu dự trữ đồ ăn ở trung tâm thương mại.

Bọn họ không dám chậm trễ, một đường chạy như điên về phía trước.

Có người chạy vội còn không quên hỏi: "Hứa tiểu thư đi đâu vậy?"

Vấn đề này không ai có thể trả lời.

Ai cũng không chú ý tới từ khi nào Linh Quỳnh biến mất, bình thường cô ấy cũng luôn lặng yên không một tiếng động, thật giống như cũng không tồn tại.

Vèo ——

Phanh!

Rầm!

Tấm kính bên cạnh vỡ vụn, có một nữ sinh vì quá sợ hãi nên dẫm trúng cái gì đó, trực tiếp ngã xuống.

Sau khi người bị ngã, toàn bộ đội ngũ đều ngừng lại.

Phanh!

Phòng Tam Thiên hạ giọng: "Ngồi xổm xuống, ngồi xổm xuống!!"

...

Hai thân ảnh cao lớn cầm vũ khí lại gần đó, ánh sáng đèn pin thỉnh thoảng đảo qua bốn phía, phản chiếu ánh sáng của những mảnh thủy tinh vỡ gần đó.

Một người trong đó đột nhiên ra hiệu một người đi chung cùng lại gần xem.

Lối đi nhỏ bị bao phủ bởi những mảnh vụn thủy tinh lẫn lộn với những vết máu, còn có những giọt máu nhỏ giọt ở hướng ngược lại.

Hai người liếc nhau, tách ra hành động.

Trong đó có một người tắt đèn pin đi, đeo thêm kính nhìn đêm, hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, dễ dàng tránh khỏi chướng ngại vật, tới gần một cái giá.

Đằng sau cái giá có hai người đang nấp, lúc này che miệng, cũng không dám thở mạnh.

Không có bất kì âm thanh nào, hoàn cảnh yên tĩnh giống như đang dày vò họ.

"A!"

Người bên kia đột nhiên phát ra một tiếng thét chói tai.

Hắn bị người ta túm lấy cổ áo, nhấc lên.

Phanh!

Bóng đen đứng bên cạnh cứng đờ ra, sau đó rớt xuống.

Người bị túm cổ áo cũng ngã xuống tiếp đó.

Giọng nói Phòng Tam Thiên truyền đến "Mau tới đây!"

Vũ khí của Phòng Tam Thiên không có ống giảm thanh, thanh âm vừa rồi kia chắc chắn sẽ thu hút những người khác đến.

Ba người nhanh chóng rời khỏi chỗ này, đáng tiếc là vẫn đụng phải đám người kia.

Nhưng rất nhanh sau đó Phòng Tam Thiên phát hiện, đối phương căn bản không chỉ có hai người.

Mà là bốn người.

Từ khi bọn họ vào nơi này đã chia thành hai tổ.

Sau khi Phòng Tam Thiên nổ súng, cũng dẫn một tổ khác đến, bao vây bọn họ.

Lòng Phòng Tam Thiên lạnh đi một nửa.

Chẳng lẽ bọn họ sẽ chết ở chỗ này?

"Bọn ta không có bị nhiễm viruss, vì sao các người muốn gϊếŧ bọn ta?" Phòng Tam Thiên lên tiếng, ý định kéo dài thời gian lúc nói chuyện với bọn họ.

Người đối diện giơ vũ khí lên, không có ý muốn nói chuyện cùng bọn họ, rõ ràng là muốn gϊếŧ chết toàn bộ đám người bọn họ.

Giao lưu thất bại.

Phòng Tam Thiên hít sâu một hơi, nói với người đang được mình cõng sau lưng: "Tôi đánh lạc hướng bọn họ, các cậu tự mình chạy trước đi."

"Anh Thiên, không được."

"Đừng nói những thứ vô nghĩ đó.."

Phòng Tam Thiên cầm lấy món đồ bên cạnh, ném vào người phía trước, nã một phát súng ngay bên trái.

"Chạy!"

Phòng Tam Thiên không nhìn thấy rõ, dù sao chính là quét loạn một hồi.

Khi viên đạn cuối cùng được bắn ra, hắn sờ xuống chỗ đạn dự phòng, lại chỉ sờ được không khí.

Vừa rồi chạy trên đường, chẳng biết đã rơi từ lúc nào.

Phòng Tam Thiên thầm nghĩ, thật sự phải chết rồi.

Hắn lúc này núp sau một kệ để hàng, lắng nghe tiếng bước chân nặng nề ngày càng gần, máu cũng đông lại.

Không chết ở trong tay Zombie, lại chết trong tay con người.

Đầu Phòng Tam Thiên xoay chuyển cả ngàn lần, nhưng mà chờ hắn nghĩ xong, lại phát hiện có chỗ không đúng lắm.

Tiếng bước chân biến mất rồi......

Phòng Tam Thiên sợ là cái bẫy nên đang do dự có nên ngó thử bên ngoài hay không thì đột nhiên nghe được bên ngoài có người kêu tên mình.

"Phòng Tam Thiên."

Hứa tiểu thư?

Phòng Tam Thiên lập tức từ đằng sau kệ để hàng đi ra.

Linh Quỳnh cầm một cây gậy huỳnh quang để chiếu sáng, đeo một cái balo một vai, không biết bên trong đó chứa thứ gì.

Bên chân cô là một người đàn ông cao lớn, sống chết không rõ.

"Hứa tiểu thư, hai người còn lại đâu?"

Linh Quỳnh lắc nhẹ cây gậy huỳnh quang, ánh sáng chiếu lóa, Phòng Tam Thiên nhìn thấy bên kia có một người nằm trên mặt đất.

Làm sao Hứa tiểu thư hạ gục bọn họ thế?

Chiều cao, cân nặng của hai bên là không thể so sánh a......

Hắn cũng không nghe thấy chút âm thanh nào a.

"Không phải các người có vũ khí à?" Linh Quỳnh rất không hiểu, khi đi thì Phòng Tam Thiên cũng đã chia đều vũ khí của đám người lúc trước cho tất cả mọi người rồi mà, tại sao không dùng?

"Nó tạo ra tiếng động quá lớn, không dám dùng bừa." Phòng Tam Thiên lau mồ hôi lạnh trên trán một phen "Hơn nữa còn không biết bọn họ có bao nhiêu người."

Quan trọng nhất chính là, lúc trước trong đội ngũ bọn họ tuy có thêm một lô vũ khí, nhưng cũng không có thêm bao nhiêu đạn nên căn bản không dám lấy ra luyện tập.

Cho nên trên thực tế sẽ dùng......

——— Vạn vật đều có đường phân cách———

Linh quỳnh: Nhãi con, bỏ phiếu đi nào~

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »