(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 176
bạn cùng bàn cầm nhầm kịch bản(15).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

Giang Khánh và bạn của mình đi ra từ quán bar, đám người này cực kỳ ồn ào.

Giang Khánh có uống rượu, nhưng còn chưa có say.

Hắn thấy có người ở cách đó không xa vẫy tay với mình, Giang Khánh biết người đó, nói hai câu với người bên cạnh, rồi đi qua phía bên kia.

"Giang thiếu."

"Người đến chưa?"

Người nọ có chút lo lắng, run run rẩy rẩy mà nói: "Giang thiếu, có sự cố rồi, ngài qua xem một chút đi?"

Giang Khánh nhíu mày: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

Người nọ nói: "Tôi không nói được, ngài đi xem sẽ biết."

Giang Khánh không nghĩ nhiều, bảo những người khác đi trước, hắn đi theo người nọ lên xe rời đi.

...

Ánh sáng của thành phố ngoài cửa sổ xe đang nhanh chóng chạy vụt qua, ánh đèn chớp tắt vụt qua khuôn mặt thiếu niên.

Thân thể hắn chậm rãi trượt xuống, dựa vào cô gái bên cạnh.

Linh Quỳnh duỗi tay đỡ hắn lên, nhưng rất nhanh sau đó lại ngã xuống.

Lần này Linh Quỳnh không đẩy hắn ra nữa, để hắn thoải mái dựa vào mình.

"Tiểu thư, đưa cậu ấy về Giang gia sao?" Mạc Ngôn hỏi một câu từ phía trước.

Linh Quỳnh suy nghĩ một chút "Về nhà tôi."

Mạc Ngôn quay đầu nhìn một cái, không nói thêm gì, rẽ vào một con đường trong ngã tư tiếp theo, đưa đến nhà Linh Quỳnh.

Mạc Ngôn giúp Linh Quỳnh đưa người vào phòng khách.

"Anh đi về trước đi."

Linh Quỳnh đuổi Mạc Ngôn đi, ngồi bên mép giường nhìn người trên giường.

Tư thế ngủ của thiếu niên rất ngoan, trên người có mùi rượu, hai má ửng đỏ, đôi môi ửng hồng mê người dưới ánh đèn, như đang âm thầm câu dẫn người ta nếm thử.

Nếm thử một chút...... Hẳn là không có vấn đề chứ?

Dù sao cũng không ai biết.

Ba ba cũng đâu thể khắc trắng đâu nhỉ......

Đúng!

Không thể khắc trắng!

Linh Quỳnh ngẫm lại như vậy, liền tự tin hẳn lên.

...

Giang Lạc Mộc mơ một giấc mơ.

Trong mơ là mùa hạ nóng bức.

Ve sầu ngoài cửa sổ cứ kêu râm ran không ngừng.

Mà hắn bị một cô gái cưỡng hôn trong phòng học, lặp đi lặp lại như không có điểm cuối, vĩnh viễn không bao giờ kết thúc.

Thẳng đến khi tiếng chuông học vang lên, hắn mới bỗng nhiên bừng tỉnh.

Ảo cảnh trong mơ chồng lên hiện thực, là điện thoại hắn vang lên.

Giang Lạc Mộc cầm điện thoại nhìn một cái, là đồng hồ báo thức của hắn.

Hắn tắt đồng hồ báo thức đi, chống giường ngồi dậy, tầm mắt đảo qua bốn phía, lộ ra một chút mơ màng.

...... Đây là chỗ nào?

Tối hôm qua......

Giang Lạc Mộc chỉ nhớ tối hôm qua Giang Khánh khiến hắn uống rất nhiều rượu, sau đó thì không nhớ rõ nữa.

"Dậy đi."

Cửa phòng bị người đẩy ra, một cái đầu ló vào, nhìn thấy tầm mắt hắn, lập tức tươi cười ngoan ngoãn dịu dàng.

Người trong mơ của Giang Lạc Mộc chồng lên người ở hiện thực, nháy mắt trên mặt hắn đỏ ửng lên, hoảng loạn dời tầm mắt đi.

Sao hắn lại mơ một giấc mơ như vậy?

Giang Lạc Mộc cảm thấy là nội tâm hắn xấu xa, có những suy nghĩ không nên có, trong lòng tràn đầy ý xin lỗi.

Linh Quỳnh đi vào từ bên ngoài, phần nệm bên cạnh hắn hơi trũng xuống, tiếp theo cô gái đột nhiên vươn người tới.

Đôi tay cô chống ở hai bên sườn hắn, như đang ôm hắn trong ngực.

Giang Lạc Mộc lùi về phía sau, áp lưng vào đầu giường, không còn đường lui.

"Cậu còn nhớ những chuyện hôm qua không?"

"Tối hôm qua......" Giang Lạc Mộc không biết làm sao lại nghĩ đến giấc mơ đêm qua, mặt càng đỏ hơn.

"Sao mặt cậu đỏ như vậy, cậu chưa tỉnh rượu sao?" Linh Quỳnh giơ tay sờ xuống trán hắn "Hay là bị bệnh?"

Bàn tay cô gái có chút lạnh.

Bao trùm ở trên trán hắn, phá lệ thoải mái.

Nhưng Giang Lạc Mộc chỉ cảm thấy càng nóng hơn, gương mặt càng thêm nóng bỏng, đến cả lỗ tai cũng đỏ bừng.

Thiếu niên tránh bàn tay cô, căng thẳng đến mức trong lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh "Cô...... Cô đừng lại gần tôi."

Tiểu cô nương hơi sửng sốt, sau đó bật cười, cúi người hỏi bên tai hắn: "Cậu có phản ứng đặc biệt của buổi sáng sao?"

Đầu Giang Lạc Mộc như muốn nổ tung.

Giống như con gái nhà lành bị đùa giỡn, nắm lấy chăn, kéo mạnh nó lên.

"Là bạn cùng bàn của cậu, tôi có thể giúp cậu chuyện này."

"......"

"???"

Giúp cái gì?

Đầu óc Giang Lạc Mộc có chút không hiểu nổi, thẳng đến khi biết được tầm mắt Linh Quỳnh đang hướng về đâu.

"Không không không...... Không cần."

"Thật sự không cần sao?"

Thiếu niên gật đầu như gà mổ thóc.

"Vậy được rồi." Tiểu cô nương rất thất vọng, chỉ vào bên cạnh "Phòng tắm ở đằng kia."

...

Giang Lạc Mộc vọt vào phòng tắm, đóng cửa lại.

Gương mặt thiếu niên trong gương ửng đỏ, hắn vừa liếc qua đã cảm thấy ngại, không dám nhìn tiếp nữa.

Cốc cốc——

Giang Lạc Mộc nhìn về phía cửa.

"Trong đó có sẵn quần áo, cậu tắm rửa một lát rồi hẵng ra."

Giang Lạc Mộc nhìn về bên cạnh một cái, có quần áo sạch sẽ.

Hắn cúi đầu ngửi ngửi quần áo trên người, có mùi rượu rất nồng.

Giang Lạc Mộc không làm gì cả, chỉ rửa sơ một cái liền đi ra ngoài.

Linh Quỳnh còn ngồi ở mép giường "Nhanh vậy sao?"

Giang Lạc Mộc: "......"

Giang Lạc Mộc cũng không thể giải thích gì, đành phải nói sang chuyện khác: "Sao tôi lại ở chỗ này?"

"Cậu không nhớ rõ tối hôm qua xảy ra chuyện gì sao?"

Giang Lạc Mộc còn có di chứng của say rượu, hắn nhớ lại một chút.

"Giang Khánh đưa tôi đi bar...... Hình như tôi uống rất nhiều rượu, sau đó...... Tôi không nhớ rõ."

Linh Quỳnh có chút cạn lời: "Cậu cũng biết rõ Giang Khánh không ưa cậu đúng không, sao còn đi với cậu ta?"

Là sợ mình chết không đủ nhanh hay là như thế nào?

Nếu như cuối cùng cô không thay đổi ý đập tiền rút thẻ, thì sẽ có hậu quả gì?

Giang Lạc Mộc thấp giọng trả lời: "Hắn kéo tôi lên xe......"

Giang Khánh dẫn theo người vây quanh hắn, gần như là bắt hắn nhét vào trong xe.

Bọn họ có nhiều người như vậy, hắn chỉ có một người, căn bản là không tránh nổi.

"Vì sao không gọi điện thoại cho tôi?"

"......"

Giang Lạc Mộc không nghĩ tới chuyện này.

Hắn cũng không ngờ tới, mình còn có người có thể xin giúp đỡ......

Giang Lạc Mộc nói: "Giang Khánh muốn làm hòa với tôi."

Linh Quỳnh trợn trắng mắt "Làm hòa? Lời này mà cậu cũng tin?"

"......"

Giang Lạc Mộc lắc đầu.

Nếu thật sự Giang Khánh muốn làm hòa, chắc chắn sẽ không ép hắn uống nhiều rượu như vậy.

Hắn không ngốc.

"Cậu biết Giang Khánh muốn làm gì với cậu không?"

"...... Cậu ta muốn làm gì?" Giang Khánh không ngừng chuốc say hắn, là muốn làm hắn bẽ mặt sao?

"Muốn xem không?"

"......"

Giang Lạc Mộc gật đầu.

Linh Quỳnh gọi điện thoại bảo Mạc Ngôn chuyển đồ tới, cô thao tác trên điện thoại một lát rồi đưa cho hắn.

Video không có âm thanh gì, Mạc Ngôn đã xử lý những đoạn không nên xem trước khi chuyển nó qua đây.

Nhưng những hình ảnh kia ...... Mọi người đều biết nó là gì.

Nhân vật chính là Giang Khánh và hai người đàn ông......

Giang Lạc Mộc không dám nhìn tới lần thứ hai, sắc mặt tái nhợt "Đây......"

"Đây món quà hắn chuẩn bị dành riêng cho cậu." Linh Quỳnh phồng má, trên mặt đều hiện rõ sự tức giận, "Bây giờ chẳng qua là đổi nhân vật chính thành hắn mà thôi, xứng đáng!"

Biểu tình Giang Lạc Mộc có chút ngốc.

Vì sao chứ......

Phải làm loại chuyện này với mình.

Mình chưa từng trách hắn chuyện hai người bị đổi cho nhau; mẹ Giang cha Giang muốn giữ Giang Khánh lại, mình cũng chưa từng trách hắn.

Bởi vì chuyện đó không phải lỗi của hắn.

Nhưng mà...... Giang Khánh nhằm vào mình khắp nơi.

Vì sao cứ làm như là mình cướp đồ của hắn?

Linh Quỳnh nhấp môi, lại kéo tay áo hắn xuống, mềm mại hỏi: "Cậu có cảm thấy tôi quá đáng không?"

Thiếu niên cúi đầu, một hồi lâu sau mới lắc đầu.

Tiểu cô nương thở phào nhẹ nhõm, nghiêm túc nói "Tôi không muốn cậu bị làm hại."

Lần này Giang Lạc Mộc không né tránh ánh mắt cô nữa "Cảm ơn cậu."

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Gần đây có một bạn trong team tụi ta bận lắm, nên sẽ off một thời gian, không biết khi nào sẽ trở lại.

Thay vào đó sẽ có một bạn editor mới cực kì xinh xẻo đáng yêu luôn này: Vũ ( VMc259)

Vũ là một đứa bé cần tình yêu, mong mọi người chiếu cố em nó nhiều.

Cảm ơn mọi người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »