(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 145
tận thế của ngài đã được ship tới(28).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

Linh Quỳnh chán nản ngồi trong ống thông gió, "Có thể đẩy ra được chưa?"

Thang máy đi xuống đến tầng trống không này thì không đi được nữa, có lẽ thang máy đã tới tầng thấp nhất rồi.

Những Zombie kia lần theo dây thang máy bò lên.

Khương Tầm Sở lắc đầu: "Không được, bị hàn kín rồi."

Hắn không nghĩ tới nơi này sẽ bị hàn kín. . . Không có công cụ, hoàn toàn không mở được.

Mục Sâm ngồi ở phía sau cùng, mặt âm trầm, nhìn chằm chằm phía dưới hành lang Zombie chạy khắp nơi, nắm đấm càng nắm chặt.

Lúc ấy những Zombie kia đột nhiên xuất hiện, tốc độ lại nhanh.

Trước sau chỉ có mấy giây.

Hoàn toàn không có thời gian cứu người.

Cánh tay Linh Quỳnh chống lên cái thùng bên cạnh, suy tư một hồi, "Có thể trở lại tầng trước đó được chứ?"

"Tầng có thang máy màu đỏ kia à?"

"Ừm."

"Hẳn là có thể. . ." Khương Tầm Sở suy nghĩ một chút, "Nhưng mà trở về rất nguy hiểm."

Khối thiên thạch kia ở ngay phía dưới.

Nên Zombie dưới đó hẳn là càng nhiều hơn rồi.

"Cầu phú quý trong nguy hiểm, luôn có cơ hội sống sót khi đến đường cùng nha." Ba ba thế nhưng là người chơi hệ khắc kim!

"???" Hai câu này có thể đi chung với nhau à?

. . .

Rạng sáng, 3 giờ 13 phút.

Thành phố H, bên ngoài viện nghiên cứu thứ ba.

Zombie đông như kiến cỏ, đóng chiếm hết đường phố.

Lúc này nếu có người đứng trên cao nhìn xuống.

Sẽ thấy hình ảnh như vậy, khắp nơi toàn là Zombie dày đặc, vây viện nghiên cứu thứ ba đến chật như nêm cối.

Đây là tràng cảnh chỉ có thể có trong phim ảnh.

Những Zombie này đứng ở bên ngoài, bất động không nhốn nháo, giống như cột điện dựng trong bóng tối.

Hình ảnh lặng im không tiếng động, bất giác khiến cho người ta có một loại cảm giác sợ hãi kỳ quái.

An Trường Kình núp ở dưới gầm xe, ôm đầu run lẩy bẩy.

Trời mới biết những con Zombie này xuất hiện từ nơi nào.

Hắn muốn chạy cũng không kịp, trực tiếp bị bọn nó vây bên trong.

An Trường Kình không dám thở mạnh, bám lấy cửa sổ nhìn ra.

Theo dòng thời gian trôi qua, trong lòng An Trường Kình dần dần bất an.

Mấy người kia sẽ không vứt bỏ mình chạy đường khác thoát chứ?

Vậy hắn phải làm sao thoát khỏi miệng nhiều Zombie như vậy?

Thần không làm được!

Ngay tại lúc An Trường Kình lo lắng bất an, đột nhiên có một tiếng vang thật lớn, hai mắt được chiếu sáng bởi ánh lửa.

Đám mây hình nấm màu đen bốc lên bầu trời.

An Trường Kình: ". . ." Sao lại có một vụ nổ ở đây?

An Trường Kình nhìn về phía viện nghiên cứu thứ ba bên kia, có khoảng đất nhỏ trực tiếp lún xuống dưới, ánh lửa chính là phát ra từ chỗ sụp đổ đó.

Ở trong đó người. . .

An Trường Kình lập tức cảm thấy lạnh lòng.

Rốt cục bọn họ ở trong đó làm gì thế!

Zombie ngoài xe 'Bịch' ngã xuống đất, sau đó như quân bài domino, bắt đầu rầm rầm ngã xuống đất theo.

An Trường Kình: ". . ."

An Trường Kình: "? ? ?"

An Trường Kình nuốt một ngụm nước bọt, hung hăng véo đùi một cái.

Không phải nằm mơ nha. . .

Nhưng vào lúc này, trên chỗ phế tích tựa hồ có bóng người lắc lư, An Trường Kình nhanh chóng cầm lấy kính viễn vọng nhìn qua bên kia.

Khương Tầm Sở rất dễ nhận ra, hắn đang khom người kéo Linh Quỳnh lên.

Tiểu cô nương sau khi được kéo ra liền ngã vào trong ngực Khương Tầm Sở, Khương Tầm Sở ôm lấy cô, đưa tay xuống phía dưới, cũng kéo Mục Sâm lên.

Thẳng cho đến khi cả ba người lên xe, An Trường Kình mới hồi thần lại.

"Các người. . . Các người. . ."

"Các người cái gì các người, lái xe." Linh Quỳnh thúc giục, "Tôi không muốn trở thành thức ăn cho Zombie đâu."

Zombie ngã trên mặt đất đang từ từ đứng dậy.

Một con rồi một con bò từ dưới đất dậy.

An Trường Kình bị dọa rùng mình một cái, nhanh chóng lái xe rời đi, lấy kỹ thuật có thể so sánh với xe thể thao xuyên qua bầy Zombie.

. . .

Đi qua đoạn đường này, giống như là nhìn thấy Zombie toàn bộ thành phố H tụ tập ở chỗ này.

Bọn chúng đang dùng các loại tư thế kỳ kỳ quái quái, bò dậy từ dưới đất.

Đêm hôm khuya khoắt nhìn thấy cảnh tượng như vậy, quá dọa người.

Linh Quỳnh dựa vào trong ngực Khương Tầm Sở, hạ giọng xuống thật thấp: "Ca ca, ta sợ."

Thanh âm tiểu cô nương kia giống như tiếng hít thở, rất ủy khuất, nếu Khương Tầm Sở không ngồi gần,chắc chắn sẽ không nghe được.

Nhưng mà. . .

Cô bị hù dọa gì chứ?

Là ai đưa ra ý kiến làm nổ thiên thạch kia?

Là ai vỗ ngực nói mình chuyên nghiệp, đi đặt thuốc nổ?

Là ai làm nổ tung?

Bây giờ cô lại sợ. . .

Khương Tầm Sở đem toàn bộ lời muốn nói nuốt về, ôm lấy Linh Quỳnh, trấn an xoa xoa đầu cô, "Tôi ở đây."

【 Tình yêu ơi, ngài như vậy vô cùng. . . 】 Lấp Lánh khả năng là nhịn không được, rụt rè nói.

Làm sao?

【 Chó đẻ. 】 Lá gan Lấp Lánh rất lớn.

Linh Quỳnh trợn trắng mắt dưới đáy lòng, quản ta làm gì, chuyện của ta chỉ là HE với con yêu.

Mi quản trời quản khắc thì thôi đi, còn muốn quản ba ba nữa à?

【 Ngài vui vẻ là được rồi. 】 Lấp Lánh lấy ra đòn sát thủ.

Hừ!

Linh Quỳnh yên tâm thoải mái làm ổ trong ngực Khương Tầm Sở.

Khương Tầm Sở xoa rối tóc cô, lại hôn lên tóc cô một chút.

Làm những thứ này quá mức tự nhiên, một ý nghĩ dư thừa cũng không có.

Chờ khi làm xong, Khương Tầm Sở mới bỗng nhiên phản ứng lại, nhanh chóng buông tay, nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Linh Quỳnh cọ cọ vào người hắn.

Khương Tầm Sở cảm giác được cánh môi cô đều dán hết lên vành tai của mình.

"Ca ca, nhịp tim của anh tăng lên 135 rồi kìa, là đập vì tôi sao?"

Khương Tầm Sở: ". . ."

Đột nhiên rất muốn nói chuyện với những người khác.

Đáng tiếc Mục Sâm đang suy nghĩ chuyện của mình, An Trường Kình đang bận xuyên qua bầy zombie, ai cũng không rảnh quan tâm đến bọn họ.

Khương Tầm Sở nói sang chuyện khác: "Cô nghỉ ngơi một lát đi."

Linh Quỳnh rụt về lại, dán tai lên ngực hắn nghe một hồi, lại bỗng nhiên hôn một cái cách một lớp quần áo.

Quần áo mỏng manh, hoàn toàn không ngăn cản được nhiệt độ cô gái nhỏ truyền tới.

Trong nháy mắt kia, phảng phất có dòng điện xoẹt qua toàn thân, cuối cùng bắn trúng tim.

Khương Tầm Sở phảng phất nghe thấy âm thanh ầm vang sụp đổ của bức tường trái tim.

Hắn nghĩ, rồi xong.

Nhịp tim càng mất khống chế hơn rồi.

Hắn nghe thấy giọng nói tiểu cô nương mềm mại, ở bên tai trượt xuống, nghiền ép lên phế tích của bức tường trái tim, chạm vào tim, theo dòng máu lan tràn đến toàn thân.

"Ca ca, tôi hi vọng nó chỉ có thể đập nhanh vì tôi."

. . .

Rõ ràng vừa thoát khỏi cái chết trong kia, Khương Tầm Sở cũng đã quên cảm giác gì lúc đó rồi.

Tất cả suy nghĩ bây giờ của hắn là nên làm gì với người trong ngực đây.

Đương nhiên cuối cùng cũng không thể nghĩ ra.

Bởi vì tất cả mọi người rất mệt mỏi, không bao lâu sau Khương Tầm Sở cũng ngủ thiếp đi.

An Trường Kình cẩn thận lái xe.

. . .

Linh Quỳnh bị ánh nắng chiếu vào làm tỉnh giấc.

Cô che mắt ngồi dậy, trong xe có chút oi bức, ngoại trừ cô cũng không có người khác.

Linh Quỳnh dịch chuyển đến chỗ ánh sáng mặt trời không chiếu tới, bám lấy cửa sổ xe nhìn ra phía ngoài.

Khương Tầm Sở đứng cách hai mét, An Trường Kình và Mục Sâm không thấy tăm hơi.

Linh Quỳnh gõ gõ vào cửa sổ.

Khương Tầm Sở nghe thấy âm thanh, quay đầu nhìn qua.

Linh Quỳnh kéo cửa sổ xe xuống, âm thanh Khương Tầm Sở liền truyền vào, "Tỉnh rồi à?"

Hai tay Linh Quỳnh tì lên cửa sổ xe, chống cằm lên mu bàn tay, giống một con vật nhỏ đáng yêu.

Cô hít mũi một cái, ánh mắt đảo qua xung quanh, âm thanh mang theo giọng mũi "Bọn họ đâu?"

"Mục Sâm đi tìm bạn hắn, An Trường Kình đi vệ sinh."

"À."

Linh Quỳnh phát hiện lúc này bọn họ dừng ở gần một cửa hàng, con ngươi Linh Quỳnh lập tức sáng lên chút, trong nháy mắt tinh thần khôi phục không ít, mở cửa xe đi xuống.

"Ca ca, dạo phố không?"

Khương Tầm Sở: "? ? ?" Nằm mơ à?

Khương Tầm Sở cầm nước và khăn mặt từ phía trước đến, nhúng khăn cho ướt rồi đưa cho cô "Rửa mặt đi."

Linh Quỳnh: ". . ."

Lạnh lùng!

Vô tình!

—— ---- Vạn vật đều có đường phân cách—— ----

Các anh chị em ơi!!

Ném vé tháng hết ra đây!!

Nhìn Quỳnh thần đi con đường rải đầy hoa nào!!!

Hura, hôm nay bão 15 chương nha.

Cùng chúc mừng truyện của chúng ta đã được 5k lượt bình chọn nào.

Khi nào ta–@tuyethabinhchi được 100 lượt theo dõi sẽ bão 20 chương nha.

Chúc các nàng đọc truyện vui vẻ.

Yêu các nàng lắm ❤❤❤❤

Hạ: sau đây ta xin ngâm cho quý zị một bài thơ, ta đặt tên là 'Cảnh sắp thi học kì mà phải bão chương':

Rồi, đã đăng hết chương rồi

Làm việc cật lực để bão chương

Bài vở kia còn đang dang dở

Việc ôn thi tạm gác một bên

Hoảng loạn đề ôn nhiều khôn xiết

Gắng gượng làm thêm một vài chương

Chỉ mong cơn mưa sao ào đến

Niềm vui, lòng ta đủ đong đầy.

-Tuyển tập thơ "Khi bạn đọc sách ngữ văn quá 180p" _ Triệu Mộc Hạ-

Nhớ đó nha, động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »