(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4286 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 188
bạn cùng bàn cầm nhầm kịch bản(27).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

Giang Đại Phú đi rồi, nhưng đám đông vây quanh vẫn chưa giải tán.

Tầm mắt Linh Quỳnh liếc qua bọn họ, những người biết cô, cúi đầu , lùi lại và chuồn mất.

Những người khác cũng không dám đợi tầm mắt Linh Quỳnh liếc qua, nhanh chóng chạy đi.

"Cô ta là ai?"

"Cố Tê Tê."

"Cố Tê Tê là ai?" Có người khó hiểu hỏi.

"Dù sao cũng là người không đụng vào được, đừng hỏi nữa, chạy nhanh lên..."

Mấy đứa học sinh rất nhanh đều giải tán sạch sẽ.

"Tốt rồi, không còn việc gì nữa."

Linh Quỳnh đi đến bên cạnh Giang Lạc Mộc, kéo tay hắn an ủi vài câu.

Trên mặt Giang Lạc Mộc không còn một chút huyết sắc nào, một lúc lâu sau mới đỡ hơn một chút rồi gật gật đầu.

....

Quán nước ngoài trường học.

"Uống chút nước đi."

Linh Quỳnh đặt ly nước đến trước mặt Giang Lạc Mộc.

Giang Lạc Mộc hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn cô.

"Cảm ơn... cảm ơn cậu."

Lúc Giang Đại Phú xuất hiện, cả người hắn đều cứng đờ, không biết nên làm cái gì.

"Chuyện nhỏ." Linh Quỳnh trực tiếp ngồi bên cạnh hắn: " Mấy việc này tôi đều có thể giúp cậu giải quyết."

Giang Lạc Mộc nhìn xuống lát chanh trên cốc uống nước, "Tôi ... có phải rất vô dụng không?"

"Sao có thể?" Linh Quỳnh chống cằm: "Cậu sợ Giang Đại Phú chỉ bởi vì nhiều năm qua đã tạo thành phản xạ có điều kiện, mà cậu còn dám đứng chắn trước mặt tôi."

Giang Lạc Mộc thấp giọng nói: "Nhưng tôi không làm được gì..."

"Bây giờ cậu có thể làm được một chuyện."

Giang Lạc Mộc dời tầm mắt lên trên, dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái, im lặng hỏi chuyện gì.

Sắc mặt Linh Quỳnh thay đổi nhanh chóng, lộ ra vẻ mặt hồi hộp cùng lo sợ, mềm mại nói "Giang Đại Phú dữ quá, tôi cũng có chút sợ hãi, cậu nhanh chóng đến an ủi tôi đi."

Giang Lạc Mộc: "???"

Linh Quỳnh nghiêng người, đầu ngón tay chạm nhẹ vào môi dưới.

Giang Lạc Mộc: "..."

Ánh mắt của tiểu cô nương trong suốt, làm gì có chút sợ hãi nào? Chỉ có vài phần chờ mong.

Nhưng...

Hắn muốn.

Hắn rất muốn hôn cô.

Giang Lạc Mộc cúi đầu hôn lên đôi môi ửng hồng, hương thơm ngào ngạt, mềm mại như mây trên trời.

Lúc ở phòng học chỉ chạm nhau như chuồn chuồn lướt qua.

Nhưng bây giờ Giang Lạc Mộc có cảm giác như trong mơ.

....

Bọn họ đang ngồi trong góc của quán nước, dựa vào tường, nếu không đi hướng bên này sẽ không nhìn thấy.

Giang Lạc Mộc nghi ngờ cô đã cố tình chọn chỗ này.

Dựa vào thói quen của cô, cô thích những vị trí sáng sửa cạnh cửa sổ hơn.

Giang Lạc Mộc đẩy Linh Quỳnh ra, thở gấp, gương mặt tuấn mỹ dần dần đỏ ửng lên.

Tiểu cô nương dựa vào trong lòng hắn, thì thầm bên tai hắn: "Hôn có thoải mái không?"

Giang Lạc Mộc: "..."

Lời này không cần phải nói thẳng ra chứ?

Linh Quỳnh nói xong, ngồi ngay ngắn lại.

Giang Lạc Mộc: "..."

Giang Lạc Mộc cúi đầu, không dám nhìn cô.

"Cậu học rất nhanh, tôi còn chưa dạy cậu." Linh Quỳnh nghi ngờ: " Lúc trước cậu đã hôn người khác rồi sao?"

Trong lớp học cảm giác môi bị mím chặt vào.

Nhưng bây giờ lại cảm thấy ... Giang Lạc Mộc rất thuần thục.

Giang Lạc Mộc theo bản năng đáp lại: "Chỉ có cậu"

"Vậy sao cậu thuần thục như thế?"

"...."

Hắn không thể nói ở trong mơ...

Giang Lạc Mộc cảm thấy nếu hắn nói như thế thì giống biếи ŧɦái.

Lỗ tai Giang Lạc Mộc nóng bừng, như sắp bốc cháy, hắn lúng túng đứng dậy: "Tôi phải về nhà."

"Cậu ở cạnh tôi nữa đi." Linh Quỳnh đáng thương nhìn hắn: "Vừa nãy tôi thật sự bị dọa sợ, tôi không muốn ngồi một mình."

Đáy lòng Giang Lạc Mộc đang cảm thấy cô đang nói hươu nói vượn.

Từ đầu đến cuối cô không hề sợ hãi chút nào.

Nhưng mà...

"Này... về sau cậu đừng nói những lời này." Hắn không từ chối cô được.

Linh Quỳnh rất vô tội: "Lời gì?"

"Lời vừa rồi cậu nói."

"Câu nào nha?"

Giang Lạc Mộc không trả lời, cầm cặp sách chuẩn bị rời đi.

Linh Quỳnh lập tức kéo hắn lại:"Tôi không nói nữa, tôi hứa." Sao con yêu lại lãnh đạm vậy chứ.

Lúc này Giang Lạc Mộc mới quay lại ngồi xuống.

Hắn lấy bài tập ra làm, Linh Quỳnh liền nằm sấp bên cạnh nhìn hắn làm, cô cũng không quấy rối, rất im lặng, giống một con mèo nhỏ nằm bên cạnh hắn.

Giang Lạc Mộc làm đến bài cuối trong đề, nhưng nửa ngày cũng không làm được.

Linh Quỳnh nằm bò tới: "Không làm được sao?"

"Ừ"

"Cậu hôn tôi đi, tôi chỉ cậu."

"..." Giang Lạc Mộc tính toán lại: "Tôi tự làm."

Linh Quỳnh: "...."

Giang Lạc Mộc tính đi tính lại mấy lần cũng không đúng.

"Bạn học Giang, hôn tôi một cái rồi tôi chỉ cậu cho, rất là có lời đấy." Linh Quỳnh vẫn ngồi cạnh dụ dỗ hắn.

Giang Lạc Mộc nói một câu "Không cần", sau đó lấy điện thoại ra, lên mạng tra.

Linh Quỳnh: "...."

Ba ba không mong đợi điều này nha.

Sao mà dụ dỗ con yêu lại khó như vậy.

【Tình yêu, rút ​​thẻ không khó đâu, tư thế nào cũng được! 】

"..."

Cái trò chơi này của các người có thể vượt qua giai đoạn thử nghiệm mới là lạ!

Lừa nạp tiền không có điểm dừng!

.... Có tất cả tư thế sao?

Linh Quỳnh ngồi bên cạnh rút thẻ, Giang Lạc Mộc tiếp tục hăng hái giải đề.

Cái đề này không biết là ai ra nhưng Giang Lạc Mộc không tìm thấy đáp án ở trên mạng, nhưng cũng tìm ra một đề tương tự.

Giải đề này cần dùng một kiến thức mà hắn còn chưa học qua, cho nên không làm được.

Giang Lạc Mộc đã sử dụng nó để giải đề.

Linh Quỳnh cũng rút được thẻ.

[Tiệc sinh nhật]

Mặt thẻ là một chiếc bánh sinh nhật khổng lồ.

Linh Quỳnh mặt không cảm xúc đóng thẻ lại.

Con chó Lấp Lánh lừa đảo này!

Tức chết ba ba.

"Tiểu thư, ông cụ muốn cô qua bên đó một chuyến." Mạc Ngôn vội vàng đi vào nói.

"A"

Linh Quỳnh cực kỳ buồn bực: "Tôi đưa cậu về nha?"

"Không cần, Tiểu Hạ sẽ đến đón tôi." Giang Lạc Mộc nói: "Cậu có chuyện gấp thì đi đi."

Linh Quỳnh xoay người muốn hôn Giang Lạc Mộc một cái, đột nhiên Mạc Ngôn túm cô lôi đi: " Tiểu thư, ông cụ có chuyện gấp, chúng ta đi nhanh đi."

Linh Quỳnh: "..."

Quả nhiên không rút thẻ thì không xứng đáng có con yêu.

...

Sinh nhật Giang Lạc Mộc vừa hay là ngày cuối tuần.

Ở trường học mối quan hệ của Giang Lạc Mộc và các bạn học đều duy trì như các đường thẳng song song, không có bất kỳ sự tiếp xúc nào.

Cho nên thiệp mời trong tay hắn đã được gửi đi.

Thiệp mời trong tay Linh Quỳnh là cái duy nhất.

Trong khoảng thời gian này, tâm trạng của mẹ Giang vì chuyện của Giang Khánh nên không được tốt lắm, cũng không xuất hiện nhiều, nhiều chuyện đều do Tiểu Hạ nói cho hắn.

Đến tận vài ngày sau, mẹ Giang mới dọn dẹp cảm xúc lại, tổ chức tiệc sinh nhật cho hắn.

Một ngày trước sinh nhật, mẹ Giang cầm quần áo đến trước phòng của Giang Lạc Mộc: "Lần trước ta đã đặt cho con bộ này, con thử xem có vừa không?"

"Nhưng mà Tiểu Hạ đưa..." Giang Lạc Mộc dừng lại, nhớ tới lời nói của Linh Quỳnh, nuốt câu nói kế tiếp về: "Được."

Lúc trước mẹ Giang không nói cho hắn việc bà đặt quần áo nên Tiểu Hạ đã dựa theo sự sắp xếp của cha Giang, chuẩn bị quần áo cho hắn.

Không nghĩ tới mẹ Giang cũng chuẩn bị cho hắn...

Giang Lạc Mộc cầm quần áo đi thay.

"Có vừa người không?"

"Vừa lắm ạ." Giang Lạc Mộc mở cửa bước ra.

"Để ta xem." Mẹ Giang nhìn kỹ một chút: " Con thích màu này không? Ta đã chuẩn bị cho con hai màu, nhưng ta thấy màu này hợp với con hơn."

"Dạ, rất đẹp."

"Trong khoảng thời gian này... ta đã không quan tâm đến con." Mẹ Giang sửa lại quần áo cho Giang Lạc Mộc, tâm trạng có chút trùng xuống: "Là lỗi của ta, con đừng trách ta."

Giang Lạc Mộc không có thói quen để người khác sửa quần áo, hắn đứng im không nhúc nhích, thấp giọng nói: "Con sẽ không trách mẹ."

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »