(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4283 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 143
tận thế của ngài đã được ship tới(26).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

Zombie đập rầm rầm bên ngoài một lúc, sau đó âm thanh dần dần yếu đi.

"Làm sao đây, đám Zombie này làm sao đi thang máy lên đây được vậy?"

Chu Thuận ngồi dưới đất, giơ tay lau sạch mồ hôi lạnh trên mặt.

Vấn đề này, làm bầu không khí trong phòng càng thêm nặng nề.

Ai cũng không trả lời được vấn đề này.

Nếu như do thang máy hỏng, tự mở ra, Zombie ở bên trong cũng không thể nhiều như vậy.

Tất cả mọi chuyện đều toát ra sự quái dị.

Khương Tầm Sở thao tác trước bàn điều khiển, nhanh chóng chuyển đổi góc quay của camera.

"Chỗ này có thang máy." Khương Tầm Sở rất nhanh đã tìm được manh mối "Hẳn là có thể rời đi từ đây."

"Nhưng hiện chúng ta có một vấn đề rất quan trọng." Linh Quỳnh không có chút khẩn trương nào, ngồi ở trên ghế xoay vòng vòng.

Ánh mắt mọi người đều đổ về phía cô, bàn tay trắng nõn của cô chỉ ra phía cửa "Chúng ta phải ra ngoài như thế nào?"

Zombie tuy rằng không thể tông cửa vào, nhưng cũng không đi, còn quanh quẩn bên ngoài.

"......"

Khương Tầm Sở tiếp tục thao tác với camera, tự hỏi làm sao để dụ đám Zombie trên hành lang đi.

"Chúng nó đang làm gì?" Mục Sâm chỉ vào một khối màn hình bên trái.

Trong màn hình, lũ Zombie tụ tập rất đông trước cửa, dùng cả thân thể tông cửa, xem chừng là đang muốn phá cửa.

Cái cửa kia trùng hợp lại là cửa phòng thiên thạch to lớn vừa rồi......

Khương Tầm Sở vuốt miệng vết thương của mình vài cái, vẫn có chút đau đớn như cũ.

Hắn phảng phất có thể cảm giác được những cái hoa văn màu đen đó đang di chuyển.

...

Càng ngày càng có nhiều Zombie xuất hiện, những con Zombie đó tụ tập hết ở hành lang.

Zombie đằng trước tông cửa.

Zombie đằng sau gào thét ' hô hô ' .

Rất giống như đang hét cố lên.

Tuy rằng không hiểu được đám Zombie kia muốn làm gì, nhưng đáng mừng là cánh cửa kia rất rắn chắc.

Đã lâu như vậy rồi, cửa còn không chút sứt mẻ.

"Đây là ống dẫn thông gió, hẳn là có thể đi từ chỗ này ra ngoài." Mục Sâm dẫm lên thứ gì đó, đẩy vách ngăn lỗ thông gió sang một bên, có vẻ vừa đủ cho một người trưởng thành chui qua.

Linh Quỳnh chống cằm, chơi quét mìn trên màn hình bên cạnh, nghe vậy, quay đầu lại nhìn một cái "Không có bản đồ, làm sao biết đi bên nào?"

"Tôi nhớ rõ." Khương Tầm Sở nói: "Hẳn là có thể đi đến thang máy bên kia."

Linh Quỳnh: "......"

Nhãi con có trí nhớ tốt như vậy sao?

Khương Tầm Sở không chỉ là dựa vào trí nhớ, hắn căn bản là không đi hết được chỗ này.

Chỉ dựa vào trí nhớ và những thứ đã nhìn thấy tạo ra một bản đồ trong đầu.

...

Đinh ——

Cửa thang máy chậm rãi mở ra.

Các loại giấy tờ rơi vãi lộn xộn trên hành lang như những bông tuyết, không có Zombie, không có vết máu.

Những người ở tầng này, hình như mới vừa bỏ chạy.

Giấy trên mặt đất đều là một vài thứ số liệu lung tung lộn xộn, bằng không thì chính là những bản trình bày, phân tích có đến 60-70% thuật ngữ chuyên môn.

Nơi này giống như một khu văn phòng.

Lộn xộn như là bị cướp phá.

Linh Quỳnh lật xem một số tài liệu trên bàn, đa số đều có quan hệ với thiên thạch.

Phân tích vật chất tạo thành thiên thạch, các loại thí nghiệm khác nhau về thiên thạch......

Không có gì dùng được.

Bất kì một cái phòng thí nghiệm nào cũng có thể làm được.

Đây có thể cũng là nguyên nhân khi những người đó bỏ chạy, không quan tâm mấy thứ này đi.

Linh Quỳnh ném tài liệu xuống, đi tìm nhãi con nhà mình.

"Tìm được cái gì chưa?" Gặp được Chu Thuận trên hành lang, thuận miệng hỏi một câu.

Chu Thuận lắc đầu, "Chưa có."

Hắn nhìn mấy cái tài liệu đó đến nhức đầu mà chẳng được gì.

Linh Quỳnh tò mò: "Các anh muốn tìm thứ gì?"

"Một túi tài liệu." Có thể là do giọng nói cô gái mềm ấm, làm người ta hạ thấp cảnh giác, Chu Thuận cũng thuận miệng nói.

Nói xong cũng không cảm thấy có gì không thích hợp.

"Bên trong là cái gì?"

"Không biết. Là một vị giáo sư yêu cầu Mục ca đến đây tìm."

"......"

Không biết mà các anh dám tới tìm?

Linh Quỳnh không nghe được dưa mình muốn nghe, chắp tay sau lưng, tiếp tục tìm Khương Tầm Sở.

"Hứa tiểu thư." Chu Thuận đuổi theo, "Những con Zombie lúc nãy thật kỳ quái, cô cảm thấy là vì sao?"

"Anh hỏi tôi?"

Chu Thuận gật đầu, chỗ này cũng không còn người khác mà!

Linh Quỳnh cười giả tạo: "Tôi biết nha."

"Ca ca!"

Linh Quỳnh nhìn thấy Khương Tầm Sở, ném Chu Thuận qua một bên, chạy qua chỗ đó nhanh như chớp .

Khương Tầm Sở xoay người, tiểu cô nương trực tiếp đâm phải, nhỏ giọng oán giận, "Sao anh chạy loạn như vậy, tôi tìm anh cả nửa ngày, thiếu chút nữa còn cho rằng anh bị Zombie ngậm đi rồi."

Chu Thuận: "......"

Mới vừa rồi cô còn vui vẻ thoải mái lắm mà, nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy chút lo lắng nào.

Đương sự thì không biết, bị tố cáo xong liền cảm thấy áy náy.

"Xin lỗi, vừa rồi tôi không chú ý cô không theo kịp." Khương Tầm Sở vỗ nhẹ vào lưng được Quỳnh an ủi.

Tiểu cô nương ôm eo hắn, ngửa đầu nhìn hắn, "Lần sau phải chú ý nhiều hơn, nếu anh lạc mất tôi thì sẽ thiệt lắm."

Khương Tầm Sở theo bản năng nói: "...... Được."

"Anh tìm được gì chưa?"

"Tìm được một cái két sắt, nhưng không mở được."

"Dẫn tôi đi xem một chút đi."

Két sắt được khảm trên tường phòng, cao cỡ nửa người, nhưng lại bị giấu đi, cũng không biết làm sao Khương Tầm Sở tìm ra được.

Khương Tầm Sở không giỏi về mấy chuyện mở khóa này.

Linh Quỳnh đẩy cặp mắt kính không tồn tại lên "Để tôi."

Chu Thuận kinh ngạc: "Cô có thể sao?"

Linh Quỳnh: "Nực cười, tôi đương nhiên có thể, tôi chuyên nghiệp lắm đó."

Nhớ năm đó, cô chính là người dẫn dắt cái ngành sản xuất khóa này tiến lên.

Khương Tầm Sở: "......"

Đây không phải lần đầu tiên hắn nghe cô nói từ chuyên nghiệp này rồi.

...

Lúc Mục Sâm tới đây, Linh Quỳnh vừa lúc mở được két sắt ra.

"Không phải tôi đã nói tôi có thể sao!" Linh Quỳnh kéo két sắt ra "Tôi lợi hại lắm."

Mục Sâm: "???"

Khương Tầm Sở gật đầu "Đúng vậy."

Trong két sắt chỉ có mấy cái túi tài liệu.

Mấy cái túi tài liệu đầu tiên không có gì đặc biệt, nhưng cuối cùng cũng có một phần tài liệu có bìa khác biệt.

Mục Sâm cầm cái túi hồ sơ đó đi trước.

Khương Tầm Sở đọc mấy túi tài liệu còn lại, hắn quét thật sự rất nhanh, tốc độ cứ như lật sách.

Sau khi Khương Tầm Sở xem xong tờ cuối cùng, đưa cho Linh Quỳnh: "Đây là nhật ký quan sát thiên thạch của bọn họ."

Chu Thuận: "Lúc trước không phải có rồi sao?"

"Không giống nhau." Linh Quỳnh mở tài liệu ra.

Nhật ký ở đây khác hoàn toàn với mấy thứ vô dụng ngoài kia.

Đây là hồ sơ quan sát thiên thạch trong căn phòng ở dưới.

Giống như những gì bọn họ suy đoán, khi khối thiên thạch kia lần đầu tiên được đưa đến đây chỉ to bằng cái chậu rửa mặt.

Mấy tập tài liệu còn lại, trừ ghi chép quan sát, thì chính là thí nghiệm với cơ thể sống.

Là thí nghiệm của thiên thạch và cơ thể động vật sống.

Khương Tầm Sở lật đến trang cuối.

Là chữ ký lạ lẫm.

Khương Tầm Sở nhìn về phía tài liệu trong tay Mục Sâm.

Mục Sâm: "......"

Linh Quỳnh theo nhãi con nhà mình qua "Đó là đồ anh cần tìm à?"

Mục Sâm ' Ừ' một tiếng.

Linh Quỳnh nhướng mày: "Mọi người cùng tìm được, phải chia sẻ chứ?"

Mục Sâm: "......"

Mục Sâm mở túi tài liệu ra, bên trong có mấy tập văn kiện, còn có một cái notebook màu đen.

Khương Tầm Sở hình như biết cái notebook màu đen kia.

"Có thể đưa notebook cho tôi xem không?"

Mục Sâm liếc hắn một cái, sau đó đưa notebook qua.

Khương Tầm Sở mở notebook ra, trang đầu tiên có một chữ Khương.

"Đây là ba tôi." Khương Tầm Sở một bên lật sách một bên giới thiệu.

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »