Vô danh tu sĩ nở một nụ cười: “Những tu sĩ đản sinh trong thế giới này đều được ta che chở. Thiên đạo thấy khí tức của họ vô cùng lạ lẫm và không thể loại bỏ. Ta cần tìm một người kế thừa, để thay ta thắng được trò chơi này. “
“Trò chơi?” Hứa Sơn híp mắt.
“Không sai, đối với ta, đây chính là một trò chơi: đánh bại Thiên đạo, tạo ra những tu sĩ đỉnh phong mới, và giành chiến thắng cuối cùng. Vạn giới tan biến, chúng sinh chết chóc, ta đều không màng tới; ngay cả ý chí tồn tại của bản thân ta cũng không chút gì quan trọng, chỉ cần có thể...”
“Khốn kiếp!!” Lời hắn còn chưa dứt, Hứa Sơn nhấc chân giáng một cú đá mạnh vào mặt Vô danh tu sĩ, gân xanh trên thái dương nổi lên cuồn cuộn.
“Trò chơi!! Mọi chuyện đều là do mẹ kiếp ngươi gây ra! Ngươi bây giờ nói cho ta đây là một trò chơi!! Biết bao nhiêu người đã chết, biết bao nhiêu người đã bị ngươi hủy hoại! Cả đời ta đều bị ngươi hủy!”
Khuôn mặt Võ danh tu sĩ lõm sâu, nhưng ngay lập tức phục hồi như cũ.
Hắn bình tĩnh nhìn Hứa Sơn: “Ta biết ngươi đang nghĩ gì... Nhìn thấy ta, nhận ra ta, trong lòng ngươi liền bắt đầu mơ hồ hối hận về quá khứ. Ngươi sẽ tưởng rằng đây là một trận thiên tai, hoặc là một thế lực tà ác nào đó đang bày ra kế hoạch diệt thế. Ngươi cần một lý do bi tráng, hùng vĩ và bất đắc dĩ để giải thích cho hậu quả ngày hôm nay, như vậy trong lòng mới dễ chịu hơn một chút.”
“Nhưng đáng tiếc, ta cũng không muốn lừa ngươi. Ta làm như vậy... chỉ là bởi vì ta muốn làm như vậy, chỉ vậy thôi.”
Hứa Sơn thở hổn hển không ngừng, trừng mắt nhìn người trước mặt.
Hắn bí ẩn đến vậy, mạnh mẽ đến thế... Hứa Sơn không thể nhìn thấu đối phương một chút nào, thế mà hắn lại chẳng quan tâm điều gì, thậm chí còn cười với mình.
Vô danh tu sĩ phất tay về phía hắn, tầm nhìn của Hứa Sơn đần đần mờ đi, cuối cùng cũng thấy rõ được thế giới bên ngoài.
Tu Chân giới... Thời gian đã đứng yên lại bắt đầu trở lại bình thường.
Sau một khoảng dừng ngắn ngủi, thế giới lại bắt đầu chuyển động một cách sống động.
Nghịch Pháp lại một lần nữa độc đấu quần hùng, nhưng gáy hắn lại bắt đầu toát ra nồng đậm hắc khí, và đang giao đấu thì dần dần ngừng tay.
Biểu cảm của Vân Uyên không ngừng biến đổi, cuối cùng bắt đầu thận trọng tiến lên bắt chuyện.
Những U Minh còn lại nhìn nhau, cảm thấy khó hiểu trước sự thay đối đột ngột này.
Nhưng ngay sau đó, tất cả mọi người đồng loạt ngước nhìn lên bầu trời.
Bầu trời bắt đầu xuất hiện huyễn ảnh!
Một tu sĩ sừng sững giữa hư không, hắn khẽ điểm ngón tay, hư không lập tức nổi lên những gợn sóng đột ngột. Vô số tinh cầu như bị một lực lượng vô hình dẫn dắt, thoát ly quỹ đạo, chậm rãi xoay quanh thân ảnh hắn.
Các tinh cầu đụng vào nhau, phát ra tiếng nổ long trời lở đất, hóa thành vô số mảnh vỡ sáng chói.
Những mảnh vỡ không chỉ đơn giản là bị hủy diệt, mà dưới ý chí của tu sĩ, chúng điên cuồng xoay tròn. Ức vạn điểm sáng như những đuôi sao chổi đan xen, lấy một tu chân tỉnh khống lồ đã tồn tại từ lâu làm nền tảng, tái tạo thành một tỉnh câu mới chiếu sáng rạng rỡ cả vũ trụ.
Hắn vẫn không dừng tay, mà lại vung tay áo một lần nữa. Vô tận tinh huy tràn vào tinh cầu tân sinh kia, lưu chuyển như mạch máu, không ngừng rót vào hạch tâm của nó.
Hoàn cảnh trên tinh cầu bắt đầu biến đổi kịch liệt: thực vật sinh sôi, linh khí tràn ngập.
Sau đó... Vô tận hắc triều vọt tới, tràn ra khắp thế giới.
Tu sĩ một tay rót tinh huy, tay kia triệu hồi vạn đạo quang môn.
Vô số cường giả mang theo vẻ mờ mịt bước ra từ phía sau cánh cửa, sau đó lập tức dấn thân vào cuộc chiến chống lại hắc triều.
“Đây là... Thượng cổ đại kiếp?” Nhìn dị cảnh trên bầu trời, vô số tu sĩ chỉ cảm thấy kinh hãi tột độ.
“Hắn là ai?” Đế Tôn nhìn thân ảnh tu sĩ tự lẩm bẩm, sau đó quay đầu nhìn về phía Vân Uyên, “Có phải hắn... có phải hắn đã tước đoạt ký ức của chúng ta? Đưa chúng ta đến thế giới này, hắn là ai?”
“Ta không rõ, nhưng ngươi thật sự không sao chứ?” Vân Uyên lo lắng nói, “Đừng để mất kiểm soát nữa, kẻo sẽ có đại sự xảy ra.”
“Đã xảy ra rồi...” Sắc mặt Đế Tôn bắt đầu trở nên khó coi.
Thân ảnh vô số cường giả chống lại hắc triều đã biến mất, chỉ còn hắc triều vẫn đang nhấp nhô.
Mà hắc triều giờ khắc này... Trông đã không còn giống huyễn tượng nữa.
……
“Ngươi đã làm gì!!!” Hứa Sơn hoàn hồn, giận không kìm được, túm lấy cổ áo Vô danh tu sĩ.
“Ta sẽ không ngăn cản Thiên đạo xâm nhập nữa, đại kiếp sẽ lại đến.” Vô danh tu sĩ vẫn bình tĩnh như trước, “Hứa Sơn, ngươi không còn lựa chọn nào khác... Ngươi phải thật lòng tiếp nhận truyền thừa của ta thì mới không còn tai họa bất ngờ phát sinh nữa. Ngươi có bằng lòng tiếp nhận không? Nếu tiếp nhận, ngươi sẽ không còn tiếc nuối nữa, ngươi có thể truy tìm lại quá khứ.”
“Mẹ kiếp, ta muốn giết ngươi!” Hứa Sơn hai mắt rực lửa giận.
“Trong lòng ngươi có hận, nhưng ngươi nhất định phải thừa nhận, nghe lời ta nói, trong lòng ngươi cũng đang hưng phấn. Ngươi là tu sĩ ưu tú nhất, hồn phách và máu của ngươi đều sớm đã thuộc về tu sĩ.”
“Khi giao chiến với Nghịch Pháp, tận đáy lòng ngươi tiếc nuối, tiếc nuối vì sao mình lại dùng phương thức mưu lợi như vậy để giao thủ với hắn. Tiếc nuối vì sao mình không có đủ thời gian trưởng thành, để có thể công bằng một trận chiến với hắn.”
“Nghe nói về Thiên đạo, ngươi lại không thể kìm nén được ý nghĩ giao chiến với nó trong lòng... Sẽ không bao giờ có đối thủ mạnh hơn, không có chuyện gì vinh quang, ý nghĩa hơn thế này. A a a ha ha ha ha ha ha!! Ngươi lại đang bắt đầu suy nghĩ, không thể kiểm soát được.”
Cảm xúc của Vô danh tu sĩ cuối cùng cũng xuất hiện chấn động lớn, bắt đầu cười ha ha.
Hứa Sơn tay dần dần buông lòng, lui về sau nửa bước.
Hắn trầm giọng nói: “Rốt cuộc ta nên làm gì?”
“Nếu Thiên đạo chết đi, vạn vật sẽ hoàn toàn kết thúc, cho nên ngươi sẽ không muốn giết chết nó, huống hồ ngươi cũng không có năng lực đó. Điều ngươi có thể làm là trấn áp nó, sau đó lợi dụng Diễn Đạo Ấn để hóa giải thực thể của nó, khiến mọi thứ khôi phục trạng thái bình thường. Hãy nhớ, thực thể Thiên đạo đản sinh ra đầu tiên chính là trái tim, trái tim chính là nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn và trật tự.”
“Đời ta chưa từng thấy kẻ ngu xuẩn nào như ngươi! Ngươi gây ra chuyện này, giờ lại muốn ta đi giải quyết nó!” Hứa Sơn nói với vẻ mặt âm trầm.
“Đây chính là ý nghĩa của sự sống.” Vô danh tu sĩ mỉm cười.
“Tỷ lệ thành công của ta là bao nhiêu?”
“Gần như bằng không. Cho dù ngươi có được truyền thừa của ta cũng không đạt đến trình độ của ta. Nhưng ngươi có Diễn Đạo Ấn phụ trợ, mức độ nguy hiểm cũng không khác biệt lắm so với ta trước đây.” Vô danh tu sĩ ngước mắt nhìn về phía Hứa Sơn, “Nhưng cho dù hoàn toàn không có khả năng thành công, ngươi cũng sẽ không bỏ cuộc đúng không? Cả đời tu sĩ đều làm những chuyện như thế này.”
“Đúng, ngươi nói đúng.”
Hứa Sơn liên tục gật đầu. Vô danh tu sĩ đã xé toang lồng ngực mình, ánh mắt sáng rực nhìn hắn.
“Tới đi, ngươi biết nên làm như thế nào.”
Hứa Sơn ngẩng đầu, nhìn sang Diễn Đạo Ấn bên cạnh.
Chùm sáng thất thải vẫn đang mờ mịt bồng bềnh, đó chính là khí linh của hắn.
“Đi thôi Hứa Sơn, hắn không lừa ngươi, chỉ có con đường này để đi... Đừng lãng phí thời gian nữa.”
Hứa Sơn quay đầu lại, ánh mắt khóa chặt lồng ngực Vô danh tu sĩ.
Hắn quyết tâm lao tới, bàn tay như đao xuyên thẳng vào trái tim!
Một luồng lực lượng cường đại chưa từng có bắt đầu tuôn chảy từ cánh tay vào trong cơ thể hắn.
Thân thể của hắn bắt đầu không ngừng sụp đổ rồi tái tạo.
“Biến đổi!! Đúng rồi, chính là như vậy!!” Vô danh tu sĩ cười điên dại, “Hãy lấy đi tất cả mọi thứ của ta! Đi! Để ngươi siêu việt đỉnh phong! Thắng được Thiên đạo! Hứa Sơn, khoảnh khắc này ta đã đợi quá lâu rồi, cuộc thịnh yến hôm nay chính là vì ngươi mà chuẩn bị! Ngươi có vui không?!”
“Cảm ơn ngươi...” Hứa Sơn mỉm cười, trong nụ cười lại xen lẫn một tia bi thương, “Cả đời ta... thật đặc sắc!”
Dứt lời, Hứa Sơn lại một chưởng đao xuyên thẳng vào mặt Vô danh tu sĩ.
Một luồng bạch quang cường lực hiện lên, Vô danh tu sĩ tan biến giữa trời đất.
Chỉ có Hứa Sơn và Diễn Đạo Ấn cùng ở lại.