Mùi hương đậm đặc nhập hồn, ngay cả Diệp Thanh Bích cũng không khỏi thèm đến nhỏ đãi. Cái cảm giác hạnh phúc tột đỉnh này, nàng đời này cũng chỉ mới cảm nhận được một lần như vậy. Nghĩ đến lần đầu tiên ăn món ăn của Hứa Sơn, Diệp Thanh Bích âm thầm nuốt nước bọt.
Hiện tại không ăn cũng chẳng còn cách nào, bản thân nàng dưới tay Hứa Sơn căn bản không thể có bất kỳ động tác nào. Nghĩ đến đây, nàng chậm rãi cầm đũa gắp một miếng từ trong mâm.
Thấy Diệp Thanh Bích động đũa, Hứa Sơn cười tươi hơn. Đầy bàn thức ăn trong mắt hắn không chỉ đủ cả sắc hương vị, mà còn có những đạo tắc ngũ sắc rực rỡ, ẩn hiện bao trùm. Mặc cho Diệp Thanh Bích trong lòng có không bằng lòng đến mấy, nàng ăn hết cũng phải vui vẻ, hơn nữa còn kèm theo những hiệu quả kỳ diệu.
Thấy món ăn ngon được Diệp Thanh Bích đưa vào miệng, Hứa Sơn tim đập rộn lên. Ngay khi Diệp Thanh Bích bắt đầu nhấm nháp, hai mắt nàng mê say, hai gò má ửng hồng, một tràng lời thoại xấu hổ thốt ra.
“Đây là lần đầu tiên ta ăn loại hương vị này, món ăn này có hương vị tươi mới chưa từng có, mềm mại, ngọt ngào...”
Hứa Sơn chống khuỷu tay lên bàn, một tay chống cằm, cười đầy ấn ý thưởng thức phản ứng của Diệp Thanh Bích.
Cho đến khi một bàn đồ ăn đã vào bụng, Diệp Thanh Bích giật mình bừng tỉnh. Mặt nàng đỏ bừng nhìn về phía Hứa Sơn, cáu giận nói: “Ngươi...”
“Tiếp tục ăn đi.”
“Ta vừa rồi... vừa rồi làm sao thế...”
“Nàng vừa rồi đặc biệt đáng yêu, ăn hết những món này đi, nếu nàng muốn đi, ta tuyệt đối không giữ lại.”
Diệp Thanh Bích nghiến chặt răng, ánh mắt quét qua những món ăn khác.
“Được, ta sẽ ăn hết, ngươi phải giữ lời hứa.”
“Ta có thể thề mà ~”
Diệp Thanh Bích hừ lạnh một tiếng, lại tiếp tục cầm đũa. Thêm một bàn đồ ăn nữa được ăn hết, tóc nàng đã hơi lộn xộn. Đến bàn thứ ba, không cần Hứa Sơn phải nói nhiều, Diệp Thanh Bích đã tự mình đưa đũa ra gắp. Từng món từng món mỹ thực như nước chảy, được Diệp Thanh Bích ăn sạch sành sanh.
Đợi cho trên bàn đĩa sạch chén không, vai áo Diệp Thanh Bích đã trễ xuống, lộ nửa bờ vai... Nàng mới rốt cuộc lấy lại tinh thần. Nhìn thấy Hứa Sơn với vẻ mặt si mê, trong lòng vẫn còn cảm giác chưa thỏa mãn, nàng đỏ bừng mặt kéo vai áo trắng lên.
“Ta. tất cả đều đã ăn xong, có thể đi được chưa?”
“Thanh Bích, chẳng lẽ ở bên ta nàng lại không cảm thấy hạnh phúc ư? Nàng vừa rồi ăn vui vẻ như vậy mà... Nếu như nàng thích, kiếp sau ta có thể hàng ngày làm cho nàng ăn.” Hứa Sơn thâm tình nói.
Diệp Thanh Bích, người vốn đang có tâm trạng tốt, giờ phút này lại cười một tiếng đắng chát, ngữ khí cũng dịu đi không ít: “Hứa Sơn... buông tha ta được không? Ngay cả khi ta không nhắc đến những chuyện đã xảy ra giữa chúng ta, ngươi và ta cũng tuyệt đối không thể ở bên nhau.”
“Ta không muốn trở thành người phụ thuộc vào bất kỳ ai, khoảng cách giữa ngươi và ta quá lớn.”
“Cái gì mà phụ thuộc! Làm sao lại là phụ thuộc được!” Hứa Sơn nhíu mày, “Ngươi và ta là vợ chồng một thể, ai sẽ coi nàng là chư hầu của ta? Được, nếu như chúng ta là vì sự chênh lệch về thực lực, chờ ta làm xong những chuyện ta cần làm, ta thậm chí có thể tự hạ thấp cảnh giới của mình!”
“A, đừng ngốc nữa.” Diệp Thanh Bích nhìn chăm chú Hứa Sơn, “ta lùi một vạn bước mà nói, ngay cả khi ta bằng lòng ngươi, thế Lăng Sương thì sao?”
“Một chồng hai nữ, ta có thể tiếp nhận.”
“Ngươi vô sỉ!” Diệp Thanh Bích lông mày dựng đứng, vỗ bàn đứng dậy, “Lời hay lẽ phải, lời khó nghe ta cũng đã nói hết rồi, ngươi chẳng lẽ nhất định phải chơi trò xỏ lá với ta sao? Ta đi đây, sau này chúng ta không cần gặp lại nữa!”
“Vậy nàng đi đi!” Hứa Sơn không nhúc nhích, dựa vào cạnh bàn.
Diệp Thanh Bích đã vén váy đứng dậy, bước ra ngoài về phía Đạo cung. Chưa đi được hai bước, gương mặt xinh đẹp của Diệp Thanh Bích trong nháy mắt trắng bệch, đột nhiên khụy xuống đất! Một tiếng rung động ong ong như có như không vang lên từ phía dưới.
“Thanh Bích nàng thế nào!” Hứa Sơn kinh hãi thất sắc, nhanh chóng tiến lên đón.
Món đồ chơi người lớn, được ngụy trang thành đồ chơi trẻ con, vốn đang dính chặt sau lưng nàng... đã được bật đến mức một nghìn. Mượn cơ hội, Hứa Sơn cúi người ôm chặt lấy Diệp Thanh Bích!
Diệp Thanh Bích vẫn còn trong trạng thái hoảng hốt, bị cái ôm đột ngột này của Hứa Sơn, lập tức khiến tâm thần nàng bất an.
“Ngươi... ngươi thả ta ra, ta không sao.”
Mức hai!
Ông ~ ông ~~
Diệp Thanh Bích ưm một tiếng, vùi đầu vào ngực hắn. Hứa Sơn lập tức ôm chặt nàng hơn.
“Thanh Bích nàng không sao chứ! Rốt cuộc là sao, nàng nói chuyện đi!!”
“Ngươi.... có phải ngươi...” Diệp Thanh Bích miễn cưỡng ngẩng đầu, tròng trắng mắt đã bị những tia máu đỏ tràn ngập, tiếng thở dốc của nàng xen lẫn kinh sợ, “Hứa Sơn... Ngươi đã làm gì ta?!”
Thấy Diệp Thanh Bích trực tiếp vạch trần, Hứa Sơn cũng lười giả vờ, nhìn Diệp Thanh Bích bình tĩnh mở miệng.
“Thanh Bích, trên thế giới này chưa từng có một người nào giống nàng khiến ta thất thố đến vậy. Ta thất thố là bởi vì ta hổ thẹn với nàng, nhưng càng vì tình yêu. Ta biết nàng không thể nào tha thứ cho ta, dù hận hay giận cũng được, ta đều quyết định ở bên nàng, dùng cả đời này để bù đắp cho nàng. Chuyện ta muốn làm, chưa hoàn thành thì ta sẽ không buông tay.”
“Ta... không cần... ngươi đền bù ta, ngươi mau...”
“Có cần hay không đền bù, nàng nói không có tác dụng.” Hứa Sơn nói với giọng điệu cường ngạnh. Hắn đưa tay, ném ra một chiếc giường lớn đã được chuẩn bị từ trước. Ôm Diệp Thanh Bích, hắn trực tiếp ném thẳng nàng lên giường.
Lòng Diệp Thanh Bích đại loạn, toàn thân rung động, muốn nhảy khỏi giường. Sao cảm giác rung động lại mạnh mẽ đến vậy... Càng cử động càng khó chịu.
“Hứa Sơn, ngươi hèn hạ! Ngươi ti tiện!!”
“Ta hèn hạ, ta tỉ tiện sao?” Hứa Sơn cười lạnh, trực tiếp cởi áo để lộ thân hình với cơ bắp cường tráng, “Nàng nói đúng, nàng chưa bao giờ thấy mặt khác của ta. Tại Nam Cương ta là người trong Ma đạo. Bọn chúng gọi ta là Trấn Hải Tà Quân, gọi ta là ma đầu. Có đôi khi ta cũng không thể không thừa nhận, ta đúng là không phải người tốt lành gì.”
Thấy Hứa Sơn từng bước tới gần, trên trán Diệp Thanh Bích đã lấm tấm mồ hôi, nàng không ngừng lui về phía sau. Nhưng vừa miễn cưỡng xoay người cọ xát được hai lần, sau lưng nàng đã bị bức tường linh lực ngăn cản. Hứa Sơn leo lên giường, tiếp tục tới gần.
Trong lòng Diệp Thanh Bích đại loạn rõ ràng, nàng chỉ vào Hứa Sơn run giọng nói: “Đừng tới đây, nếu ngươi còn lại gần... ta sẽ tự vận, ngươi muốn bức tử ta sao! Hứa Sơn!”
“Chết?” Hứa Sơn dừng lại động tác, cười nhạt, “Ở trước mặt ta có rất nhiều người muốn chết, nhưng còn chưa có ai thành công.”
“Ngươi dám tự làm hại bản thân, ta sẽ khiến cả Che Nguyệt Tiên Cung chôn cùng với nàng, ta cũng có thể chết cùng nàng, nàng cứ thử xem!”
Dứt lời, hắn trực tiếp bật mức bai
Một tiếng “phù phù”, Diệp Thanh Bích hoàn toàn ngã xuống, cong người lại như con tôm lớn, đến lời cũng không nói nên lời.
Ong ong ~~↑↑↑
Hứa Sơn đưa tay, một tay giật xuống đôi giày trắng của Diệp Thanh Bích, ngay sau đó giật luôn đôi vớ lưới của nàng.
“Không.... không được...” Diệp Thanh Bích gian nan đưa tay về phía Hứa Sơn, đẩy loạn xạ.
Hứa Sơn hai gối chống xuống, bóng hình hắn như ngọn núi bao trùm lấy Diệp Thanh Bích.
“Nếu như nàng không yêu ta, vì sao sau khi ta đi, nàng lại rơi lệ?”
“Ta... Hận ngươi!”
“Đó chính là yêu mà sinh hận, không sao đâu, ta sẽ khiến nàng yêu trở lại.”
Thân hình Hứa Sơn phủ xuống, bàn tay tội lỗi chậm rãi vươn tới Diệp Thanh Bích. Trong lòng bàn tay hắn, một viên điểm tâm trực tiếp rơi vào miệng Diệp Thanh Bích, vừa vào miệng đã tan chảy...
Biểu cảm giãy dụa gian nan của Diệp Thanh Bích ngược lại trở nên dịu đi, trong miệng nàng phát ra tiếng rủ non như đang mộng du.
“Chính là cái này, cái mùi thơm khiến người ta không cách nào kháng cự này....”
Nhìn chăm chú biểu cảm biến hóa của Diệp Thanh Bích, Hứa Sơn nở một nụ cười pha chút áy náy. Hắn thực sự đã đường cùng, chỉ có thể làm vậy.
Nếu như ngay cả người mình yêu mà không thể chăm sóc, thì ta còn xứng đáng làm đầu bếp gì nữa!