Cuối cùng, ánh vàng rực rỡ hoàn toàn tan biến.
Hứa Sơn ngắm nhìn bàn tay mình, nở một nụ cười ấm áp.
Hắn cảm nhận được thế giới hoàn toàn mới này.
Pháp tắc... Trong không khí, chúng mờ ảo như sương, lung linh như tơ, chính là những dòng pháp tắc đang chảy xuôi.
Nhưng bây giờ không phải lúc suy nghĩ những điều này.
Thời gian dành cho hắn đã không còn nhiều.
Sự tăng trưởng mà cảnh giới tăng lên mang lại vẫn chưa hoàn toàn dừng lại; một khi dừng lại, hắn chắc chắn sẽ biến mất.
Hắn đã bị một lực tác động, một nơi bí ẩn khác trong hư không đang không ngừng hấp dẫn hắn.
Hứa Sơn cúi đầu, nhìn quanh bốn phía, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt.
Hơn ba mươi U Minh cường giả cũng không thể kìm nén được sự kích động trong lòng.
Ngay cả lời chúc mừng cũng bị bỏ qua, họ liền cất tiếng hỏi: “Sinh tử ảo diệu. Rốt cuộc là gì?”
Hứa Sơn nhìn đám đông: “Ta không thể giúp các ngươi, chỉ có thể dựa vào chính mình, nói nhiều cũng chẳng ích gì.”
Lời vừa dứt, các U Minh đều chìm vào trầm tư.
Hứa Sơn hít sâu một hơi, thần thức vô biên vô hạn lan tỏa.
Toàn bộ thế giới lập tức thu gọn vào tầm mắt!
Tây Trạch đại địa, Huyễn Hải giáo, xuyên tim rừng rậm!
Từ sâu trong địa mạch, vang lên tiếng ù ù, một bộ xương cốt khổng lồ, rộng chừng trăm mét, trông như bướm như chim, từ lòng đất bay vút lên, lao về phía bắc địa.
Hứa Sơn vẫy tay, từ trong tiểu viện của hắn ở bên ngoài Lý Gia thôn, chiếc túi trữ vật đang nằm dưới đất tự động bay về phía Hứa Sơn, rơi thẳng vào tay hắn.
Mở túi trữ vật, Hứa Sơn lấy ra một chiếc nhẫn.
Kia là chiếc nhẫn mà hồn thể của Thiên La Kiếm chủ Lý Thiên Tung đang ký sinh.
Hứa Sơn đã từng hứa với hắn, sẽ giúp hắn tái tạo nhục thân, khôi phục hoàn toàn.
Hiện tại hắn chưa có năng lực này, có lẽ đến một thế giới khác sẽ có người giúp hắn tái tạo.
Không bao lâu, Huyền Di Cốt cũng bay đến phía trên Lý Gia thôn.
Hứa Sơn đưa tay vạch một cái trước ngực, liền mở ra một không gian trữ vật khổng lồ, trực tiếp thu hai vật phẩm đó vào bên trong.
Cất giữ xong xuôi, Hứa Sơn bước một bước đến trước mặt Trương Bưu, đưa túi trữ vật cho hắn.
“Cầm lấy đi, mọi thứ bên trong đều giao cho ngươi, ngươi biết phải xử lý chúng thế nào tốt hơn ta.”
Trương Bưu gật đầu, thu hồi túi trữ vật.
San Hô đứng một bên nói: “Vậy ta...”
“Ngươi tự do.”
“Thật ra nếu ngươi muốn ta tiếp tục đi theo ngươi, ta cũng sẽ...”
“Ngươi đã từng ngược đãi ta thế nào khi Trương Bưu không có mặt, ta còn nhớ rất rõ ràng.“
“.....”
Nụ cười trên mặt San Hô bỗng nhiên biến mất.
Trương Bưu đang định mở miệng, sau lưng lại có một người vỗ vào vai hắn.
“Sư tôn.”
Biểu cảm Trương Bưu đơ cứng lại, cứng đờ quay đầu.
Đập vào mắt là một khuôn mặt tươi cười.
Mạc Hằng!
“Tiểu... Tiểu Mạc?”
“Bưu lão, đã lâu không gặp.” Mạc Hằng nói xong, rồi nhìn về phía Hứa Sơn, cười khổ một tiếng, “Hứa viện trưởng, ngài lừa con thật là khổ sở.”
“Thực lực không tồi, đã Hóa Thần rồi.” Hứa Sơn cười hỏi, “Hận ta sao?”
“Không hận.”
“Thật sự không hận, hay là không dám hận?”
“Thật sự không hận... Con mấy năm nay sống rất phong phú.” Mạc Hằng mỉm cười, “Cảm ơn ngài, viện trưởng, chuyện là giả nhưng cảm giác thì thật, con rất thỏa mãn.”
“Vậy là tốt rồi, sư tôn ngươi trong lòng vẫn luôn hổ thẹn với ngươi đó.”
Trong lúc hai người đang nói chuyện, phản ứng của đám đông không đồng nhất.
Đa số đứng tại chỗ quan sát, một bộ phận người do dự một lúc rồi chọn rời đi.
Long có kỷ cương chính là một trong số đó.
Trước khi danh tiếng của Hứa Sơn chưa hoàn toàn vang dội, Lý Gia thôn ngày càng hưng thịnh.
Hắn vẫn luôn chờ đợi Hứa Sơn mời hắn làm khách khanh trưởng lão.
Không ngờ lại chờ đợi suốt mấy trăm năm.
Thì ra hắn chỉ là một thằng hề thật sự… Cũng chẳng có tác dụng gì.
Muốn tiến lên bắt chuyện, nhưng Long có kỷ cương do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không quay đầu lại mà đi, như thể đã hạ quyết tâm nào đó.
Chỉ là bóng lưng trông thật đìu hiu.
Còn có những người quen biết xúm lại ân cần thăm hỏi từng người.
“Bang chủ!“ “Hứa gial” “Sư đệ.”
Hứa Sơn đưa tay, đưa tay về phía Hoàng Chi Vấn.
Một viên đan dược nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay hắn.
“Liệu có còn cần dùng đến không?”
“Có lẽ về sau có cơ hội sẽ dùng đến, nếu không dùng được, giữ lại làm kỷ niệm cũng tốt.”
Hai người nhìn nhau và cùng cười.
Hứa Sơn trò chuyện với từng người, sau đó đẩy ra đám đông, đi về phía một nơi vắng vẻ.
Ánh mắt hắn lướt qua Tử Hạc hầm mộ, hơi chần chừ một chút, rồi thoải mái cười.
Thôi được... Không biến thành nhà vệ sinh công cộng, cứ để vậy đi.
Dù sao sư tôn thật sự cũng được chôn cất ở gần đây.
Hứa Sơn tiếp tục bước về phía trước, xung quanh thân thể hắn, liên tực vang lên tiếng vật cứng bị ép nứt.
Những vết nứt đen nhánh lan tràn từ rìa thân thể hắn.
Đông đảo U Minh đều kinh hãi.
Nhục thể của hắn đã cường hãn đến mức mà một U Minh cũng không thể nào hiểu nổi.
Không gian này không thể nào gánh chịu được sức mạnh nhục thân của hắn... Đã khiến không gian bị ép bẹp.
Hứa Sơn tập trung tâm thần, kiếm soát sức mạnh đang phát ra, những vết nứt nhỏ bé kia biến mất không dấu vết.
“Sư đệ, ngươi muốn làm gì?” Lục Hương Quân hỏi.
Hứa Sơn mỉm cười: “Chư vị, ta e là phải đi rồi, mọi người lùi lại một chút đi.”
“Ngươi muốn đi đâu?!” Lục Hương Quân lại lớn tiếng hỏi lần nữa.
“Ta cũng không biết...” Hứa Sơn khẽ thở dài, cuối cùng đưa mắt nhìn về phía Diệp Thanh Bích và Kỳ Lăng Sương.
Hai người hoàn toàn không có ý định tiến lên.
Còn nhiều người chưa gặp mặt, còn nhiều lời muốn nói mà chưa kịp nói.
Nhưng thời gian của hắn đã không còn nhiều.
Một lát sau, sau lưng của hắn xuất hiện một vệt đen.
Vệt đen đó lan rộng, trực tiếp hóa thành một vết nứt hình thoi, bên trong phát ra một lực hấp dẫn cực kỳ mạnh mẽ đang kéo mạnh hắn vào.
Hứa Sơn đưa tay, chống đỡ mạnh mẽ vào mép vết nứt, mặt đỏ bừng vì cố gắng.
Mặc dù tình huống đã đoán trước từ sớm, nhưng hắn không nghĩ tới lực hấp dẫn này mạnh đến vậy!
Trước đây, Nghịch Pháp Đế Tôn rõ ràng chống đỡ rất dễ dàng, nhưng hắn lại không trụ được bao lâu.
Khoảng cách vẫn còn quá lớn...
Hứa Sơn vẫn đang cắn răng kiên trì đấu sức với lực hút từ phía sau.
Đám người xung quanh kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.
Đặc biệt là các U Minh, lúc này cũng không kịp suy nghĩ lời Hứa Sơn vừa nói rốt cuộc có ý gì.
Cảnh tượng hiện tại này, rõ ràng là nguyên nhân khiến các U Minh ở cảnh giới cao hơn biến mất.
Thế nhưng khe hở đó... Rốt cuộc dẫn đến đâu? Vì sao lại xuất hiện?
Ngay cả khi Hứa Sơn dồn thêm sức lực, từ vai trái hắn, một vật bay vèo ra, lao thẳng về phía xa!
Tốc độ nhanh đến cực hạn, không ai có thể thấy vật đó, ngoại trừ Hứa Sơn.
Nhìn về phía nơi vật đó biến mất, trong lòng Hứa Sơn dâng lên một cảm giác bất an tột độ.
Tinh thể, một khối tinh thể hình trụ.
Rốt cuộc đó là cái gì...
Đến đây, hai tay Hứa Sơn lại khó mà chống đỡ nổi.
Hắn ngả về phía sau, biến mất vào trong một vùng tăm tối, để lại đám đông đang ngỡ ngàng.
....
Tối đen, một mảng tối đen vô tận bao trùm.
Hứa Sơn chậm rãi mở mắt, ánh mắt bình tĩnh đánh giá mọi thứ xung quanh.
Tuy là lần đầu tiên tự mình trải nghiệm vũ trụ, nhưng trong thanh ấn, cảnh tượng như vậy hắn đã thấy rất nhiều lần.
Chỉ là ngoài những đòng pháp tắc đang lưu chuyển ra. Không hề có chút sinh khí nào, hoàn toàn tĩnh mịch.
Đập vào mắt là những hành tinh, có cái vỡ nát, có cái còn nguyên vẹn.
Không chỉ có các hành tinh... Còn có rất nhiều mảnh vỡ vũ khí.
Thậm chí còn có một nửa chiến hạm khổng lồ dài tới ngàn mét lơ lửng trong hư không.
Nơi đây giống như một chiến trường, giống như những tàn tích, thậm chí còn có phi thuyền của người ngoài hành tinh...
Thần thức lan tỏa đến cực hạn, vẫn không phát hiện dù chi một dấu vết của sự sống.
Trong lòng Hứa Sơn cảm thấy mịt mờ.
Đây rốt cuộc là đâu, vì sao mình lại bị hút đến đây... Sau này sẽ đi con đường nào?
Trong lúc hắn đang mờ mịt, trong đầu một tiếng gầm rống vang dội, lập tức khiến hắn bừng tỉnh.
“Đi mau!!!”
...