...
Hoàng Chi Vấn nhún vai: “Đừng ngạc nhiên, tôi quen rồi. Ngay cả tôi cũng không ngờ một Thiên cấp pháp khí lại phản ứng như vậy khi gặp ta.”
“Được thôi, cái thiên phú này của cậu quả là… Hoàng gia hiện tại quan hệ với cậu thế nào?” Hứa Sơn chuyển đề tài hỏi.
Hoàng Chi Vấn cười cười: “Hoàng gia? Tôi đã mua lại từ lâu rồi.”
“Hả? Thế là họ bán thẳng cho cậu luôn?”
...
Hứa Sơn không nhịn được bật cười, Lục Hương Quân cũng ôm bụng cười phá lên.
“Cậu không nhìn thấy đệ đệ của hắn đâu, cha hắn bán Hoàng gia đi, rồi lại để đệ đệ hắn làm gia chủ, thằng em hắn suýt nữa tức chết, thậm chí mang kiếm đuổi đến tận Lý Gia thôn.”
“Thật sự là… Xem ra tôi bỏ lỡ không ít những màn đặc sắc.” Hứa Sơn nói, “À phải rồi, lần trước tôi đột phá sao không thấy Tôn Tông chủ, ông ấy sao rồi?”
Hoàng Chi Vấn khoát tay: “Lão Tôn mất rồi, cậu không gặp được. Trước khi mất còn nhắc tới cậu đấy.”
...
“À, cũng đúng. Bất quá lão Tôn đời này cũng không sống hoài sống phí, cũng là một nhân vật lẫy lừng trong lịch sử tông môn. Hiện tại Tử Tiêu Kiếm Tông mạnh hơn xưa rất nhiều.”
Lục Hương Quân lấy ra một hộp thuốc lá, bắt đầu châm thuốc.
Ngậm thuốc châm lửa rồi nói: “Đúng rồi sư đệ, những bộ công pháp sư đệ bảo mang đến Lý Gia thôn công khai. Trương Bưu đã cho ta xem qua, nhưng ta thấy cứ thế công khai ra ngoài thì hơi phí. Ta đây có mấy dự án, sẽ tách nhỏ công pháp và cài cắm vào trong phim ảnh, đảm bảo bán đắt như tôm tươi, sư đệ không có ý kiến gì chứ?”
“Tôi không có ý kiến, mọi người cứ tự nhiên làm.”
...
Hứa Sơn nhếch mép cười, phả ra hai luồng khói từ mũi.
Phủi tàn thuốc nói: “Thật ra cũng không có gì to tát, tôi chuẩn bị đi một chuyến Che Nguyệt Tiên Cung, sau đó sẽ đi thăm thú những nơi khác.”
“Che Nguyệt Tiên Cung?” Hoàng Chi Vấn nhướng mày, hiếu kỳ nói, “Cậu không nói thì tôi cũng quên mất. Lúc đó tôi thấy cậu đột phá thì cùng Diệp Thanh Bích liếc mắt đưa tình, hai người có phải là có chuyện gì không, hả?”
“Không, không phải một cô mà là hai cô.” Lục Hương Quân khẳng định nói, “Còn có Kỳ Lăng Sương nữa, lúc đó ta thấy rõ mồn một, chắc chắn là có gì đó mờ ám.”
...
“Ha ha ha…” Hứa Sơn cười gượng một tiếng, gật đầu thừa nhận nói, “Ôi… Tôi cũng không giấu các vị làm gì, giữa tôi và họ quả thực đã xảy ra một số chuyện. Hai cô nàng cùng lúc chọn trúng tôi, nhưng vì chuyên tâm tu luyện mà tôi đã phũ phàng từ chối cả hai…”
“Về sau, rồi đến những năm ta già đi…” Hứa Sơn xoa mặt, thở ngắn than dài, “Chậc, muốn tìm bạn già… Lại nghĩ đến hai người họ, hối hận không thôi.”
“Khá lắm, lúc chẳng có ai thì mới nhớ đến người ta. Cậu không phải hối hận, cậu chỉ muốn tìm thêm vài người hầu hạ mình thôi chứ gì.” Lục Hương Quân nói rồi chợt nhớ ra điều gì, “Khoan đã sư đệ, ta nhớ lần trước gặp sư đệ thì tình trạng của sư đệ lúc đó giống như bị người khác đá, chứ đâu phải sư đệ đá người khác đâu.”
Hoàng Chi Vấn lắc đầu cười nói: “Diệp Thanh Bích và cô sư muội kia của cô ta, lại cùng lúc để mắt đến cậu ư? Tôi làm sao tin nổi chứ! Tính cách cô sư muội thế nào thì tôi không rõ, nhưng Diệp Thanh Bích là một người phụ nữ kiêu ngạo đến nhường nào, lại có thể để cậu đá bỏ sao? Tôi không tin.”
...
Hứa Sơn gõ bàn một cái, trầm mặt nói: “Ta thân phận gì? Ta thực lực gì? Hai người họ thật sự coi thường ta đến vậy sao? Hai người phụ nữ mà ta lại không thu phục được ư?”
“Cậu muốn nói sao thì nói à.” Hoàng Chi Vấn ngả người ra sau, khoanh tay, mỉm cười nhìn Hứa Sơn, “Đã bị người ta đá rồi mà giờ còn định đến Che Nguyệt Tiên Cung để hàn gắn lại thì tôi thấy hết cửa.”
“Vậy cái này là chuyện tốt mà.” Lục Hương Quân chen vào nói, “Sao lại hết cửa chứ, sư đệ ta khó lắm mới có tâm tư đi tìm phụ nữ.”
“Hoàn toàn ngược lại!” Hoàng Chi Vấn nói chắc nịch, “Diệp Thanh Bích tôi hiểu rõ, cô ấy thông minh, độc lập. Bên ngoài không lộ ra, nhưng nội tâm kiêu ngạo… Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ riêng với cảnh giới hiện tại của cậu, cô ấy cũng không thể nào ở bên cậu được.”
...
“Thực lực cậu quá mạnh, cô ấy ở bên cậu chắc chắn sẽ cảm thấy mình như kẻ phụ thuộc, thậm chí ước gì được ở xa cậu một chút. Chỉ riêng điểm này thôi, cậu đã hết cửa rồi!” Hoàng Chi Vấn chắc chắn nói.
“Sao lại là phụ thuộc?” Hứa Sơn không vui nói, “Ba người các cậu ở bên cạnh ta mà thấy mình là phụ thuộc à? À, một người thì xông lên đá đít ta một cái, một người tát ta một phát, còn người kia thì đứng xem kịch.”
“Lúc đó thì chẳng phải cậu đấy ư! Sao giờ còn nhắc chuyện này làm gì.” Lục Hương Quân đặt mạnh chén trà xuống, rồi vung tay nói, “Hoàng Tông chủ cảm thấy hết cửa, ta lại thấy có hy vọng. Liệt nữ sợ quấn lang mà! Cứ bám lấy cô ta đi! Có cô gái nào mà không chịu được cậu chứ, không sao cả!”
“Phải, không sao cả, tôi cũng cảm thấy mình có thể đuổi trở về.” Hứa Sơn cảm thán, ánh mắt lướt qua ba người, “Nhưng mà tôi đã lỡ nói những lời quá đáng với hai cô ấy, cái này… có chiêu gì không?”
...
Lục Hương Quân lắc đầu: “Đừng nhìn tôi, toàn là phụ nữ dỗ tôi thôi.”
Trương Bưu thì cứng đờ người nói: “Đừng nhìn tôi, tôi chưa từng nói chuyện với phụ nữ.”
“San Hô chẳng phải là phụ nữ sao?! Đúng rồi San Hô đâu?” Hứa Sơn hỏi ngược lại.
“San Hô đã chiếm cái phòng trước đây của cậu, ở ngay sát vách tôi. Nó cũng được tính là phụ nữ hả? Tính nết kém cỏi quá, chỉ được cái ăn nhiều.”
...
“Ối dào, có gì khó đâu? Có thể khó hơn tu luyện được chắc? Đối với phụ nữ thì cứ lừa dối, trêu chọc một chút là xong chuyện. Cậu cũng là người có bản lĩnh, lẽ nào lại bị phụ nữ vây khốn sao?” Lục Hương Quân gõ bàn nói.
Hoàng Chi Vấn bác lại nói: “Không được, không thể lừa gạt. Diệp Thanh Bích và cô sư muội của cô ta không phải loại người phàm tục đó đâu, cậu phải thật lòng.”
“Vậy rốt cuộc thế nào? Có thể hay không cho tôi lời chắc chắn?” Hứa Sơn xoè tay nói.
“Có thể lừa dối một cách chân thành, không ai biết thì tương đương với không ai bị lừa.” Trương Bưu bỗng lên tiếng.
...
“Nói thế này thì cũng như không nói.” Hứa Sơn thở dài bất lực, “Đến lúc đó cứ liệu cơm gắp mắm vậy, ba người các cậu cũng chẳng nói được gì ra hồn.”
Bốn người đồng thời lâm vào trầm mặc, nhất thời chỉ còn tiếng hớp trà vang lên liên hồi.
…
Qua một hồi, Trương Bưu bỗng nhiên cất tiếng nói.
...
“Hả?”
“Trước kia có chuyện lớn gì cậu cũng tự mình ra tay giải quyết, sợ có bất kỳ sơ suất nào. Hiện tại có chuyện xảy ra, cậu lại không quan tâm mà chỉ muốn đi tìm phụ nữ. Nếu là trước đây thì cậu tuyệt đối không làm vậy.”
“Trước kia, trước kia đúng vậy a…” Giữa làn khói lãng đãng, Hứa Sơn ánh mắt mơ màng, “Trước kia tôi cứ nghĩ cá và tay gấu không thể có cùng lúc. Hiện tại… tôi muốn có tất cả.”
“Vậy cái này là chuyện tốt mà!” Lục Hương Quân reo lên mừng rỡ.
...
Giữa làn khói thuốc lượn lờ, bốn người nâng chén chúc mừng.