Bắc Địa, bí cảnh, Hạo Nhật Vương Đình!
Xích Nhật lăng không, chiếu rọi xuống quần sơn.
Trong quần sơn, giữa những cung điện... Hạ Vô Phong ngồi ngay ngắn trước bàn cờ, còn bên kia là Hạ Phi Quang.
Hạ Phi Quang tay nắm quân cờ trắng, đăm chiêu nhìn bàn cờ, mãi không thể hạ quân.
Lúc nào không hay, trán hắn đã lấm tấm mồ hôi.
Sau một hồi giằng co nữa, quân cờ kẹp giữa hai ngón tay của hắn bỗng nhiên rơi xuống bàn.
Quân cờ rơi xuống bàn cờ, những đường cong trên bàn cờ nổi lên một hồi kim quang rồi nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường.
“Ta thua...” Hạ Phi Quang thở phào nhẹ nhõm, bình thản nói.
Trò đấu cờ này cũng là một loại trò chơi của Hoàng tộc.
Dù đối mặt với phụ hoàng, hắn chưa từng thắng được ván nào...
Hạ Vô Phong không chút biểu cảm, phất tay gạt đi quân cờ.
“Kỹ năng điều khiển chân khí của con vẫn còn yếu kém, cha dùng thực lực ngang cảnh giới với con, vậy mà con không đỡ nổi mười chiêu.”
“Cái này không công bằng!” Hạ Phi Quang nói, “Phụ hoàng, dù người có giảm thực lực xuống cảnh giới U Minh, con cũng không có khả năng thắng được.”
“Cảnh giới không quan trọng, là con không dám ra tay. Đại ca, nhị ca con nếu ở đây thì sẽ không thua thảm đến vậy... Con giả vờ khiêm tốn, nhưng trong lòng lại tự phụ cho rằng mình vô địch cùng cảnh giới, kết quả cuối cùng lại là tự đại xen lẫn tự ti.”
Hạ Phi Quang nén giận, không phản bác được.
Một lát sau lại nói: “Cho con một trăm năm thời gian, đại ca con chắc chăn cũng không phải đối thủ của conl”
“Hừ.” Hạ Vô Phong hừ lạnh, “Thiên phú đại ca con quả thực kém xa con, nhưng nói về thực chiến... Một trăm năm con cũng không đuổi kịp hắn. Hắn dũng cảm hơn con rất nhiều, lại còn thông minh hơn con nữa.”
“Nếu con muốn truy cầu tiến bộ, tốt nhất là giao chiến với các tu sĩ cùng cảnh giới. Vậy mà con lại phí hoài hai mươi năm, lôi kéo ta đấu kỹ trên cái bàn cờ nhỏ bé này. Đại ca con cũng không nghĩ như con, rằng cứ dựa vào quyền thế của trưởng bối, để cường giả hạ thấp thực lực mà luyện tập là có thể tiến bộ. Tu sĩ trời sinh không bị ràng buộc, con hẳn là nên ra ngoài đối mặt đủ loại đối thủ, dù mạnh hay yếu đều có thể học hỏi được điều gì đó.”
“Ta vốn cho rằng điều đạo lý nhỏ bé này con đã sớm nên nghĩ rõ ràng, vậy mà con lại ngu ngốc đến mức phí hoài hai mươi năm một cách vô ích ở đây!”
Hạ Phi Quang mặt đỏ gay, mang theo tức giận nói: “Con đi cùng ai đánh? Tu sĩ cùng cảnh giới đã không còn ai là đối thủ của con! Đánh với người yếu hơn con thì có ý nghĩa gì? Vượt cấp đối địch cũng đã không còn khả năng nữa!”
“Phụ hoàng, con cảm thấy giao thủ với người là điều tốt nhất. Nếu phụ hoàng phiền, cảm thấy con đang làm lãng phí thời gian của người, vậy con hiện tại liền đi!”
Hạ Vô Phong khinh thường cười một tiếng: “Vượt cấp đối địch làm sao không khả năng?”
“Con đã là Hóa Thần trung kỳ, nơi nào có Hóa Thần trung kỳ vượt cấp đối địch! Thiên hạ có ai!?”
“Có lẽ....” Hạ Vô Phong nói chậm rãi hơn, ngước mắt nhìn Hạ Phi Quang, “có lẽ Hứa Sơn có thể làm được.”
“Các ngươi, thế hệ tu sĩ này, có Hứa Sơn là viên ngọc quý đi trước, sau đó tất cả đều dũng cảm đuổi theo, tiến bộ cực nhanh, tu giới tập tục cũng bởi vì hắn mà thay đổi... Đáng tiếc các ngươi cuối cùng cả đời cũng khó có thể nhìn theo bóng lưng của hắn. Là may mắn hay bất hạnh, cũng khó nói.”
“Hứa Sơn?” Hạ Phi Quang sững sờ, cảm xúc bỗng nhiên kích động, “Sao phụ hoàng lại đột nhiên nhắc đến hắn? Phụ hoàng có tin tức của hắn sao? Chẳng phải đã có tin đồn hắn bỏ mình từ rất lâu rồi sao?”
“Không, hắn không chết.” Khóe miệng Hạ Vô Phong khẽ cong lên, “Hắn bây giờ đang ở Bắc Địa, nói không chừng rất nhanh con sẽ gặp được hắn.”
“Phụ hoàng, người....”
Hạ Phi Quang vừa há miệng muốn nói, ánh nắng chói chang của mặt trời rực lửa trên bầu trời bỗng nhiên rực sáng!
Hàng trăm luồng hỏa lưu tinh bắn ra, phóng thẳng về một hướng!
Cùng thời khắc đó, cả quần sơn và cung điện chấn động!
“Kẻ nào dám tự ý xông vào Vương Đình!” Hạ Phi Quang kinh hoảng đứng dậy, nhìn về hướng những luồng hỏa lưu tinh vừa phóng tới.
Khi hắn vừa xoay người nhìn thấy một vệt hỏa diễm vỡ vụn rồi tan biến, phía trên mười trượng đã có một bóng người lơ lửng.
Khi nhìn rõ khuôn mặt người vừa đến, Hạ Phi Quang há hốc mồm, nhất thời không thốt nên lời, chỉ có đôi mắt chấn động, dán chặt vào bóng người kia.
Người kia... Không phải Hứa Sơn thì là ai?!
Hứa SonllI
Hứa Sơn thật còn sống, hơn nữa lại đột ngột xuất hiện tại Hạo Nhật Vương Đình.
Đây chính là nơi bí cảnh mà Vương tộc Hạ gia mới có thể đặt chân đến, hắn vào bằng cách nào?
“Hứa Sơn, là ngươi? Ngươi còn sống?” Hạ Phi Quang mấp máy môi vài lần, hỏi dò.
“Không phải đâu, hỏi cái gì mà ngu xuẩn vậy.” Hứa Sơn thờ ơ đáp lại, ánh mắt lại nhìn chăm chú về phía Hạ Vô Phong.
Hạ Vô Phong liếc mắt nhìn hắn một cái, cười rồi đứng dậy, nhìn thắng vào Hứa Sơn.
Hạ Phi Quang như cũ rất là mê hoặc, bị các loại vấn đề bối rối, trái tim hắn không thể kìm nén mà đập thình thịch.
Hoàng tử có thiên tư mạnh nhất Dương Đỉnh Vương Triều! Tu sĩ Thiên Vận Thần Thông!
Từ khi biết Hứa Sơn tấn thăng Hóa Thần, hắn càng luyện tập điên cuồng!
Sau khi tấn thăng Hóa Thần, giao chiến với người cùng cảnh giới chưa từng thất bại.
Thế nhưng, dù thắng hết trận này đến trận khác, đánh bại bao nhiêu người cùng cấp, cũng khó lòng thỏa mãn khát khao trong lòng hắn.
Vô địch cùng cấp!
Tại Bắc Địa, không biết từ lúc nào đã có một truyền thuyết rằng: trong số những người cùng thế hệ, Hứa Sơn thật sự vô địch!
Nếu không thắng được Hứa Sơn, hắn mãi mãi không thể chứng minh bản thân mình, huống chi thua trong tay hắn chẳng phải đã một hai lần rồi sao!
Vốn cho là hắn biến mất hai trăm năm sớm đã bỏ mình, không nghĩ tới hôm nay lại hiện thân Vương Đình!
Trong cơn hưng phấn, không kịp nghĩ nhiều, Hạ Phi Quang liền đưa tay chỉ thăng vào Hứa Sơn.
Mặt hắn đỏ bừng, chiến ý sục sôi!
“Hứa Sơn! Ta đã từng phái người đi tìm ngươi thật lâu, con đã tìm người thật vất vả! Hai trăm năm không có bóng dáng tin tức, con vốn cho rằng ngươi đã hy sinh ở nơi nào đó... Thật tốt quá, thì ra ngươi chưa chết!”
Hứa Sơn nhìn chăm chú Hạ Phi Quang.
“Nếu chưa chết thì đến đấu với ta một trận! Ta đã chờ ngày này quá lâu rồi! Mặc kệ ngươi bây giờ là Hóa Thần hậu kỳ, vẫn là Hóa Thần đỉnh phong, ta đều....”
“Đi ra.” Hạ Vô Phong đưa tay gạt Hạ Phú Quang sang một bên.
Hạ Phi Quang lảo đảo hai bước sang một bên, trong lòng giận dữ, quay lại nhìn phụ hoàng với vẻ bất mãn.
Nhưng sự hưng phấn trong lòng vẫn còn nguyên, hắn lại nhanh chóng nhìn về phía Hứa Sơn, trực tiếp bay thẳng đến chỗ hắn.
Hai người cách xa nhau một mét, trên môi Hạ Phi Quang nụ cười có vẻ hơi dữ tợn: “Ngươi, ta...”
“Đi ra.” Hứa Sơn đưa tay gạt Hạ Phi Quang sang một bên, cùng Hạ Vô Phong bốn mắt nhìn nhau.
“Hứa viện trường.” Hạ Vô Phong khẽ nói, “thật sự là thiên cổ khó gặp kỳ tài ngút trời, không thể tưởng tượng nổi. Trẫm nên gọi ngươi là Trấn Hải Tà Quân, hay là Đế Thích Thiên đây?”
Hứa Sơn mỉm cười: “Bệ hạ quá khen rồi. Mạo muội tới thăm, người được mệnh danh là Thiên Đao Đế Vương như ngài, ta không cần phải làm những đại lễ này đâu chứ.”
“Ha ha... Đã không phải phàm nhân, đương nhiên không cần tục lễ, những cái đó chẳng qua chỉ là xưng hô mà thôi.” Hạ Vô Phong tiến lên một bước, khí thế quanh thân tỏa ra.
“Bệ hạ là như thế nào biết được thân phận của ta?”
“Thế giới này đối với chúng ta mà nói rất nhỏ, không phải sao? Một cường giả xa lạ đột nhiên xuất hiện, việc truy tra thân thế đâu có khó gì. Vài con đại yêu bên Đông Hoang đã sớm tiết lộ thân phận của ngươi rồi.”
“Tại Bắc Địa, Dật Vân Chân Nhân bại dưới tay ngươi, mà ngươi lại không che giấu thân phận, hắn tự mình đến tìm trẫm để nói về chuyện này.” Hạ Vô Phong không nhanh không chậm nói.
“Gần đây toàn bộ thế giới bị khuấy đảo long trời lở đất, đầu tiên là Nam Cương bị san bằng, sau đó Tây Trạch cũng bị quét sạch... Cũng chỉ có thể là ngươi. Hiện tại ngay cả giới U Minh cũng đều biết những chuyện này là do ngươi làm.”
Hứa Sơn mở miệng muốn nói, Hạ Vô Phong ngắt lời nói: “Không cần giải thích, mỗi tu sĩ tấn thăng U Minh đều có dục vọng khiêu chiến tất cả những người cùng cấp, ngươi cũng không phải là đệ nhất nhân. Nhưng có thể liên tục giao chiến đến mức này, xác thực trước nay chưa từng có.”
“Trẫm tự mình đến Đông Hoang để kiểm chứng thông tin, nghe nói thân thể ngươi luôn bị sinh cơ quán chú. Nhìn thần thái của ngươi bây giờ thì chắc hẳn là sự thật, đây cũng không phải là chuyện tốt, ngươi đã tìm ra căn nguyên của vấn đề này chưa?”
“Chưa, giao chiến với các cao thủ đến nay vẫn chưa phát hiện vấn đề gì...”
Trong lúc hai người trò chuyện vui vẻ, Hạ Phi Quang nghiêng đầu há hốc mồm, ánh mắt không ngừng đảo qua Hứa Sơn và Hạ Vô Phong.
Trấn Hải Tà Quân... Đế Thích Thiên... Quét ngang phương Đông, Nam Cương... U Minh, cái gì thế? Cái gì thế?
Những đoạn đối thoại ngắn ngủi làm người ta mê hoặc, lượng thông tin được tiết lộ quả thực khiến đầu óc hắn như muốn nổ tung.
Không biết từ lúc nào, chóp mũi Hạ Phi Quang đỏ bừng lên...