Diệp Thanh Bích nhìn chằm chằm Hứa Sơn, không nói một lời.
Ánh mắt bình tĩnh không chút lay động ấy khiến đáy lòng Hứa Sơn lạnh toát, thậm chí một tia quỷ hỏa bắt đầu bùng lên.
Chinh chiến cả đời, chém giết cường địch vô số!
Chẳng có bất kỳ đối thủ nào hắn để mắt tới.
Bất kỳ nữ nhân nào dám chống đối trước mặt hắn, hắn cũng sẽ không nương tay.
Thế nhưng, duy chỉ khi đối mặt với hai nữ nhân Diệp Thanh Bích và Kỳ Lăng Sương, trái tim hắn lại không thể sắt đá nổi.
Nỗi nhớ nhung, sự áy náy và đủ loại cảm xúc khác đã tích tụ quá lâu trong lòng hắn.
Hứa Sơn hít sâu một hơi, thâm trầm ngóng nhìn đối phương: “Thanh Bích, chuyện trước kia... Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu không?”
“Ngươi rốt cuộc muốn lặp lại bao nhiêu lần nữa?” Diệp Thanh Bích đưa tay vỗ trán, nhắm mắt lại nói: “Chúng ta đừng gặp mặt nhau nữa.”
“Ngươi mới vừa nói xem ta là bằng hữu cơ mà, làm gì có bằng hữu nào lại không gặp mặt. Rõ ràng là trong lòng ngươi vẫn còn có ta, chỉ là nhất thời hồ đồ mới nói với ta những lời này thôi.”
Hứa Sơn nói xong, sải bước đi về phía Diệp Thanh Bích.
Nói suông chẳng ích gì, bây giờ phải có chút tiếp xúc cơ thể!
Dùng chiêu cứng! Trước tiên là bích đông, sau đó cưỡng hôn...
Nhưng không ngờ, hắn vừa bước một bước, Diệp Thanh Bích đã nhanh chóng lùi lại.
Trường kiếm trong tay nàng gọi ra, đặt ngang trước cổ trắng ngọc.
“Ngươi đừng tới đây!” Diệp Thanh Bích lạnh lùng nói, “Ngươi dám đụng vào ta, ta sẽ tự vận!”
“Ngươi...” Hứa Sơn nhất thời cứng đờ người, đứng sững tại chỗ.
Mặc dù Diệp Thanh Bích trước mặt hắn hoàn toàn không có sức phản kháng, nhưng thái độ của nàng đã thể hiện rõ đến mức này, không chừng nàng sẽ thật sự làm ra chuyện quá khích.
Hắn cũng gần như không thể nào 24 giờ nhìn chằm chằm nàng.
“Ta cứ như vậy mà khiến ngươi không để mắt đến sao!” Hứa Sơn tức giận.
“Ta chỉ là không muốn dây dưa với ngươi thêm nữa, ngươi cũng là người có địa vị, đừng mặt dày nữa, hãy giữ chút thể diện cho rnình đi.”
“Mặt mũi gì chứ, ngươi cho rằng ta quan tâm sao?” Hứa Sơn giận quá mà cười, “Hôm nay ta còn chẳng chịu đi, hai ta cứ thế mà hao tổn đi. Ngươi mà không chịu đi cùng ta, thì lập tức tận thế!”
“Quả đúng là đồ vô lại, ta không đi cùng ngươi thì là ngày tận thế à.” Diệp Thanh Bích chán nản nói, “Hứa Sơn, ngươi vậy mà nói những lời hồ đồ này để uy hiếp ta, thật đúng là một trò hề lộ liễu, càng ngày càng khiến người ta thất vọng!”
“Ta nói thật cho ngươi biết, trên kia có mấy kẻ Cực Cảnh đang nổi điên, xuống đây định đại náo một trận, ta đến là để ngăn cản bọn chúng. Thanh Bích, nếu ngươi không chấp thuận ta, ta cũng chẳng còn tâm trạng nào mà quản những kẻ đó nữa, sống cũng chẳng bằng chết đi cho thống khoái.”
“Ngươi không phải nói tốn công tốn sức cố tình trở về thăm ta sao?”
“ L .e
“Ta... Ta đương nhiên là vì ngươi mà đến!” Hứa Sơn vội vàng nói, “Tiện thể bàn bạc chuyện khác thôi. Ngươi đừng đứng xa ta như vậy, chúng ta có chuyện gì thì cứ ngồi xuống uống chút trà từ từ nói được không?”
“Đừng tới đây!” Diệp Thanh Bích trách móc với giọng sắc lạnh, “Hứa Sơn, ngươi thích làm gì thì làm, đều không liên quan gì đến ta, đừng có lôi kéo ta vào nữa. Ta không muốn nhìn thấy ngươi, cút đi cho ta!”
Hứa Sơn sắc mặt có chút trắng bệch: “Thanh Bích, ngươi nghe ta nói...”
“Ta không muốn nghe!”
“Ta.” Hứa Sơn nâng tay lên, dừng lại giữa không trung, Diệp Thanh Bích ở phía đối điện cầm kiếm nhìn chằm chằm hắn.
Tay giơ lên cũng không được, mà buông xuống cũng không xong, hắn xấu hổ vô cùng.
Hứa Sơn linh cơ khẽ động, giữa các ngón tay xuất hiện một điếu thuốc, hắn trở tay nhét vào miệng một cách tiêu sái để hóa giải sự xấu hổ.
“Đừng hút thuốc ở chỗ ta, thật ghê tởm!”
“....”
Mặt Hứa Sơn sụp đổ, hắn thu điếu thuốc lại. Từng đợt cảm giác bất lực mãnh liệt điên cuồng đội vào tâm thần hắn.
Khóe miệng vốn đang gượng cười cuối cùng cũng rũ xuống, hắn mang theo lòng tràn đầy thương cảm mà mở miệng.
“Ta đã biết… Thanh Bích, trong khoảng thời gian này hãy cẩn thận một chút, tự chăm sóc bản thân cho tốt. Ta chỉ nói đến đây thôi, cáo từ!”
Hứa Sơn dứt lời, quay người dứt khoát rời đi.
Ngay khi hắn vừa xoay người đi, một tiếng nói chợt thốt ra từ miệng Diệp Thanh Bích.
“Chờ một chút!”
Ánh mắt Hứa Sơn bỗng nhiên sáng lên, hắn nhanh chóng quay người lại, đầy mong chờ nhìn về phía Diệp Thanh Bích.
“Ngươi cũng đừng đi quấy rầy Lăng Sương, Tiên Cung không chào đón ngươi, sau này đừng có tới nữa.”
“..... Thanh Bích, một ngày nên nghĩa vợ chồng trăm ngày...”
“Lăn!!”
Hứa Sơn bước chân nặng nề rời khỏi Băng Cung. Nhìn theo bóng lưng đầy thương cảm kia, Diệp Thanh Bích thờ dài nhẹ nhõm.
Thân hình nàng hơi chao đảo, bất lực tựa vào một thân cây lớn.
....
Bên ngoài Che Nguyệt Tiên Cung, Hứa Sơn ngồi phịch xuống một khe núi, thất thần nhìn trời.
Sau khi sững sờ một lúc, thần thức của hắn vẫn tập trung vào Diệp Thanh Bích.
Sao có thể như vậy. Người phụ nữ này vậy mà tuyệt tình đến thế.
Bản thân hắn lại thất thố đến vậy, sai sót chồng chất.
Hắn đã tưởng tượng vô số kết cục, thế nhưng hết lần này đến lần khác lại không nghĩ đến mình sẽ có kết cục như thế này.
Tình cảm đơn phương, mặt dày vô sỉ.
Hắn cũng đã biến thành một kẻ liếm cẩu, điểu ti... Cũng chẳng có cách nào vãn hồi được trái tim người phụ nữ.
“Ha ha.” Hứa Sơn che mặt cười khổ.
Sau nỗi bi ai và chua xót tột cùng, trong lòng hắn lại nảy sinh một tia không cam lòng.
Chẳng lẽ người phụ nữ này thật sự không có chút tình cảm nào với mình sao?
Nghĩ đến đây, Hứa Sơn từ bên hông lấy ra một khối ngọc giản.
Hình chiếu được phóng lên không trung, cuộc đối thoại của hắn với Diệp Thanh Bích, mỗi một chút biểu cảm nhỏ của đối phương đều được ghi lại hoàn hảo.
Hắn đánh giá, nghiên phán, phân tích, phán đoán.
Tựa như đối xử với mỗi một cuộc chiến đấu trước đây, không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nhỏ nào.
Đoạn hình ảnh ngắn ngủi ấy được phát đi phát lại nhiều lần.
Liên tục xem mười mấy lần, nhìn từng chút biến hóa biểu cảm của Diệp Thanh Bích, trong lòng hắn trăm mối ngổn ngang.
Đối phương thật sự không có chút tình cảm nào với mình sao?
Không có khả năng!
Những phản ứng vô thức của nàng, ngữ khí khi đối mặt với hắn, hay những lời nàng đáp lại, đều cho thấy ẩn chứa sự tức giận.
Nếu như nàng thật sự hoàn toàn không hứng thú với mình, vì sao lại sinh khí? Hay là nàng vẫn còn ghi hận chuyện trước kia?
Nhưng nếu như lần này hắn lại tự mình đa tình thì sao?
Hứa Sơn bỗng nhiên liếc nhìn về phía Che Nguyệt Tiên Cung.
Bên trong Băng Cung, Diệp Thanh Bích một mình ngồi trên chiếc ghế đựa lớn bằng thủy tỉnh, ảm đạm, thất thần, khóe mắt ẩn hiện nét ướt át.
Nàng khóc... Nếu như nàng không quan tâm ta, vì sao lại rơi lệ...
Hứa Sơn kích động đứng dậy, lâm vào trầm tư.
Mãi lâu sau mới đưa ra kết luận, tinh thần hắn lại một lần nữa phấn chấn.
Nàng yêu ta, không hề nghi ngờ.
Nhưng bây giờ lại đi thì không phải lúc, bản thân hắn cũng đang rất loạn tâm, để dàng lần nữa sơ hở trăm chỗ.
Trước hết, hãy để nàng yên một đoạn thời gian!
Đi lo chuyện chính sự trước, lát nữa sẽ quay lại.
.....
Nam Cương, Hung Minh Khe Nứt.
Phía dưới khe nứt, âm phong thổi từng trận.
Hứa Sơn đứng bên vách núi, ngóng nhìn xuống phía dưới hồi lâu.
Hung Minh Khe Nứt có thể nói là nơi kỳ dị nhất mà hắn từng gặp, nhiều khi bản thân hắn cũng không muốn đối mặt với nó.
Bây giờ hắn rốt cuộc có thể nhìn thấy diện mạo thật của nó.
Khốn Thú… Cái sinh vật kỳ dị đã hai lần cung cấp đạo cụ cho hắn.
Hóa ra đó là vô số bản nguyên pháp tắc hỗn loạn quấn quanh, bên trong chứa đựng sự va chạm và lưu chuyển phức tạp của vô số cảm xúc, từ đó hiển hóa thành thực thể.
Hủy diệt, bạo ngược, vô tự...
Cảnh tượng bên trong Thanh Ấn khắp nơi đều là loại vật này.
Sự biến hóa của những kẻ Nghịch Pháp Đế Tôn kia chắc chắn cũng có liên quan đến những quái vật này.
Một con Khốn Thú đơn lẻ thực lực căn bản không mạnh, Cực Cảnh tiện tay cũng có thể diệt sát một mảng lớn.
Thậm chí bởi vì đặc tính hỗn loạn của nó, ngay cả pháp thuật bình thường cũng có thể gây ra tổn thương đáng kể cho nó.
Thế nhưng Cực Cảnh cũng biết mệt mỏi, cũng biết kiệt sức... Nếu như số lượng của thứ này là vô cùng vô tận...
Trong khoảnh khắc đó, từng đoạn hình ảnh tái hiện trong đầu Hứa Sơn, rất nhiều phỏng đoán đã trồi lên trong não hải.
Chân tướng về Đại Kiếp Thượng Cổ... Hắn có lẽ trong bất tri bất giác đã rất gần với nó.
Nhưng còn có quá nhiều nghi vấn mà hắn bất lực giải thích.
Bất quá, lần này hắn đến đây không phải để cân nhắc những vấn đề này.