Phòng ăn chăng có ai, chỉ có hai người Hứa Sơn và Trương Bưu.
Mấy món nhắm đã được dọn lên bàn, Hứa Sơn lấy ra bình linh tửu thượng hạng cất giữ lâu năm, châm cho Trương Bưu một chén, rồi tự châm cho mình một chén.
Đây không phải là lần đầu tiên hai người uống rượu tại Nhị Bách Dặm.
Đồ ăn thường không động đến, chỉ bày ở đó làm cảnh. Dù sao món ăn của phàm nhân quá thô sơ, cả hai đều không thích ăn. Mỗi lần gặp mặt chỉ thuần túy là uống rượu.
Trương Bưu cầm chén rượu lên uống cạn một hơi, đắc ý nói: “Rượu ngon, càng uống càng thấy vị. Hứa gia, rượu của ngài trong kho không còn nhiều lắm đâu, tiếp theo chúng ta về Bắc Địa đi, bổ sung hàng dự trữ.”
“Ưm.” Hứa Sơn uống cạn một hơi, rồi lại rót rượu. Cứ thế, anh lại uống cạn rồi rót đầy.
Liên tục bốn chén vào bụng, trong khi Trương Bưu mới uống được hai chén. Thấy Hứa Sơn chuẩn bị uống chén thứ năm, Trương Bưu vội khoát tay nói: “À này… Hứa gia, ngài uống ít thôi, rượu này ngài không chịu nổi đâu.”
Hứa Sơn ngước mắt liếc nhìn hắn một cái, tiếp tục rót và uống rượu.
“Ê… Hứa gia, nói gì đi chứ, cứ thế uống mãi thế này thì vô vị lắm.”
“Nói gì? Những gì ngươi từng thấy ta đều đã gặp hết rồi, còn những chuyện ta đã thấy thì ngươi cũng chẳng hiểu đâu.”
Một câu nói khiến Trương Bưu nghẹn lời, cầm chén rượu lên uống không được, đặt xuống cũng không xong. Cuối cùng đành cười khan một tiếng: “Vậy ngươi kể cho ta nghe chuyện gì đó ta chưa từng thấy đi, ngươi giảng những thứ ta không hiếu thì chăng phải ta sẽ hiếu ra sao?”
“Chậc.” Chén rượu thứ tám dừng lại bên môi, dừng một lát rồi Hứa Sơn đặt mạnh chén rượu xuống bàn, trên gương mặt say, anh cười nói: “Được! Vậy thì ta sẽ kể cho ngươi nghe.”
Nói xong, Hứa Sơn cầm bầu rượu lên, rót đầy chén của Trương Bưu.
Trương Bưu bưng chén rượu lên, nhưng khi ánh mắt vừa rời khỏi chén rượu, một âm thanh vừa lạ lẫm vừa quen thuộc đã truyền vào tai hắn.
Phòng ăn mộc mạc ban đầu đã biến mất tăm, thay vào đó là một quán cà phê bên đường. Xung quanh là những tòa nhà cao tầng, cùng tiếng còi xe cộ gào thét!
Trương Bưu ngẩn người ra một chút, rồi đột nhiên nhận ra điều gì đó.
Đây là thế giới trong tâm ma của Hứa gia… Anh ấy đã dùng Huyễn Thần Huyết!
Hứa Sơn ngửa người tựa vào chiếc ghế nhựa, mắt say lờ đờ mang theo ý cười nhìn Trương Bưu: “Thế nào? Đẹp không?”
“Hứa gia, thân thể ngài bây giờ không chịu nổi áp lực của Huyễn Thần Huyết đâu, đừng hành động theo cảm tính…” Trương Bưu vội nói, nhưng nhanh chóng bị Hứa Sơn giơ tay cắt ngang lời.
“Không cần nói nhiều, cứ việc hưởng thụ đi, máu này giữ lại cũng chẳng có tác dụng lớn gì, ta thấy dùng vào hôm nay là tốt nhất.” Hứa Sơn ha hả cười, “ta mời ngươi ăn ngon một bữa.”
Dứt lời, một phục vụ viên xuất hiện, mang hai cái khay ra, lần lượt đặt trước mặt hai người.
Trương Bưu nhìn người phục vụ kia, rồi nhìn quanh bốn phía, nuốt nước bọt, hỏi: “Hứa gia… Người ở đây sao ai cũng không có mặt mũi vậy?”
“Muốn cũng không dám muốn, quên cũng không dám quên… Là như vậy đó.” Hứa Sơn gõ bàn một cái, chỉ vào khay thức ăn nói: “Này, nếm thử xem! Trước kia ta đi làm, thường ăn món này.”
“Cái này gọi ‘Không Làm Chi Bá’, thì ra ta nhớ gói combo hồi đó 18 đồng một phần, có kèm khoai tây chiên ăn kèm. Sau này lên giá, chỉ bán riêng một cái Hamburger thôi cũng hơn 20 rồi… Nếu không phải đồ nó nhiều thịt, ta sớm đã ăn mì sợi rồi.”
Trương Bưu cầm Hamburger lên yên lặng gặm.
“Ngon không?”
“Ngon…”
Hứa Sơn vỗ tay, lại có một phục vụ viên khác xuất hiện, bưng lên hai chén cà phê.
“Starbucks đó, nếm thử xem.”
“Vâng vâng vâng…” Trương Bưu liên tục gật đầu, cầm lấy cà phê liền dốc vào miệng. Uống một ngụm, biểu lộ thống khổ: “Sao lại đắng thế này?”
“Chậc! Thật là không có kiến thức gì cả? Cái này gọi là phong cách Mỹ, đắng mới là đăng cấp, ngọt thì không sang trọng.” Hứa Sơn móc túi, lấy ra một gói cà phê hòa tan Nestlé 3 trong 1, vừa vẫy vừa nói: “Cái này mới ngọt này, trước kia ta toàn uống cái này.”
“Cái này cũng không giống cà phê cho lắm…”
“Để pha, dùng nước nóng.”
Hứa Sơn không biết từ đâu biến ra một chén nước nóng, pha một chén cà phê hòa tan rồi đưa cho Trương Bưu.
Trương Bưu nếm thử, gật đầu nói: “Ừm! Cái này ngon hơn cái kia nhiều…”
“Thật đúng là số nghèo. Vậy cái thứ đẳng ngắt kia ngươi không uống thì đưa ta, đừng lãng phí.” Hứa Sơn cầm lấy chén cà phê đắng trước mặt Trương Bưu, uống một ngụm hết hơn nửa chén. Cảm giác đắng chát, cay độc lập tức tràn ngập khoang miệng.
Sau đó, anh bưng chén cà phê lên bắt đầu ngẩn người… Khóe mắt anh hơi ướt.
Trương Bưu chậm rãi đặt đồ ăn xuống, cẩn trọng hỏi: “Hứa gia… Ngài nhớ nhà sao?”
Hứa Sơn không nhúc nhích, há miệng thật to… Dừng lại một lát, anh chậm rãi kể bằng giọng nhẹ nhàng: “Ngươi hẳn phải biết rồi chứ… Ta không phải người của thế giới này.”
Trong ánh mắt Trương Bưu lộ rõ vẻ lo lắng.
“Trước khi tới thế giới này, ngay khi chân trước ta vừa đặt xuống đây, chân sau tất cả mọi thứ ở thế giới cũ đã không còn tồn tại nữa. Biến mất sạch bách.” Hứa Sơn nhìn lên bầu trời, thở dài: “Có đôi khi ta tự hỏi, nếu như ngày đó ta không uống rượu, không tăng ca. liệu ta có thể chết cùng những người khác không?”
“Thật đúng là tạo hóa trêu ngươi, ta chẳng những sống sót, lại còn đi lên một con đường khác… một con đường khiến ta càng trở nên xuất chúng hơn. Ta vốn chỉ là một tiểu tu sĩ mang theo nỗi hoang mang, muốn về nhà, muốn đoàn tụ cùng người thân… Ta có thể hạ thấp tiêu chuẩn của mình đến vô hạn, cho nên cuối cùng dù không thể trở lại cố thổ, chỉ cần được nhìn một chút thôi ta cũng cam tâm. Thật ra, thế giới này so với quê nhà ta, lại càng có sức hấp dẫn đối với ta.”
“Nhưng ta không nghĩ tới cuối cùng lại hủy hoại tất cả…” Hứa Sơn nghiêng người về phía Trương Bưu, cúi đầu, một dòng nước mắt lướt qua gương mặt, nhưng giọng nói vẫn bình thản kể tiếp: “Đây là kết quả ta không thể nào tiếp thu được, những gì ta trân quý, mọi thứ trong ký ức đều bị phá hủy không còn một mảnh.”
“Lúc ấy ta tâm thần bị tổn thương, phát điên một lần, ngươi hẳn còn nhớ chứ… Nhưng kể từ lần tỉnh táo đó, ta liền kiên định quyết tâm. Khi đó ta đã có chút thành tựu, chỉ cần tiếp tục đi trên con đường tu luyện này đến cùng, ta tin rằng với pháp lực thông huyền vô thượng, nhất định có thể thay đổi tất cả. Ta có thể đạt tới cực cảnh! Thậm chí siêu việt cực cảnh!”
“Ngươi có lẽ sẽ hỏi, tại sao phải tự đặt cho mình một gánh nặng lớn đến vậy, tại sao lại không nhìn về phía sau, hành vi như vậy chẳng phải ngu xuẩn như những dã nhân sống trên núi sao?”
“Nhưng ngươi không hiểu, một người đàn ông có thể vứt bỏ tôn nghiêm, vứt bỏ phong độ, vứt bỏ tính mạng của mình, nhưng duy chỉ có không thể vứt bỏ trách nhiệm trên vai, nhất là những việc liên quan đến tình cảm chân thành, liên quan đến cả một thế giới. Vì thế ta có thể giấu thống khổ, cô độc vào trong lòng, chịu đựng tất cả những trắc trở, dù là trách nhiệm này do chính ta tự gây ra cho mình.”
Hứa Sơn nhấc chén, uống một ngụm cà phê cay độc, tiếp tục tự nói: “Tu sĩ vĩnh viễn tuổi trẻ… Sự nhiệt huyết và thái độ của ta cao ngút như một thiếu niên mười mấy tuổi, ta tin chắc cả đời mình sẽ luôn như vậy. Ta huyễn tưởng mình là một đấng cứu thế, một anh hùng dũng cảm, tất cả khó khăn trong mắt ta đều không đáng sợ, cuối cùng ta sẽ đạt được mục tiêu của mình.”
“Thật là ta sai rồi…” Cơ mặt Hứa Sơn bắt đầu giãn ra, vẻ mặt lộ rõ sự ngây dại, tốc độ nói cũng theo đó chậm lại: “Thì ra ta cũng biết già yếu, hơn nữa già yếu rất nhanh… Trái tim ta không còn trẻ nữa, ta cũng vô lực giải quyết vấn đề trước mắt, thậm chí trong lòng ta bắt đầu không ngừng ám chỉ bản thân rằng có thể được chăng hay chớ…”
“Trương Bưu… Ngươi nói ta có thể đi đến cuối cùng không?” Hứa Sơn trong trạng thái mơ hồ, lần thứ vô số hỏi câu này.
“Ngài có thể.” Trương Bưu lần thứ vô số kiên định đáp lại.
“Ta hỏi ngươi. Chuyện sinh tử có xem như thiên ý không?”
“Cứ coi là vậy đi, nhưng rốt cuộc thiên ý là gì thì…”
“Vậy ngươi giải thích cho ta nghe, thế nào gọi là thiên mệnh khó cưỡng!?” Hứa Sơn ngước mắt, trong mắt sát khí cùng thù hận chợt hiện!