Quân cờ tản mát khắp nơi, Hạ Phi Quang không hề giữ hình tượng mà ngồi bệt xuống đất. Anh ta nhìn về nơi Thần Chiếu vừa biến mất, dường như đang trầm ngâm suy nghĩ.
Mãi một lúc lâu sau, anh ta mới chậm rãi chống tay đứng dậy, ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng.
Thôi thì đành vậy, hiện thực dù có khó tin đến mấy thì cuối cùng cũng phải chấp nhận. Cả đời này e rằng mình cũng không cách nào đuổi kịp bóng lưng Hứa Sơn. Trước đây từng nghĩ mình luôn có thể vượt qua hắn, áp lực đè nặng trong lòng. Giờ đây khoảng cách đã quá xa... dường như đã chẳng còn tâm trí để đuổi theo nữa.
Thế này cũng tốt... Cũng tốt.
Hạ Phi Quang xoa mặt, cúi người nhặt quân cờ.
Cứ ở đây chờ vậy. Hy vọng phụ hoàng sẽ đại bại mà về.
....
Hai canh giờ sau, ánh đao sáng rực xé toạc vương đình. Liệt Nhật một lần nữa bừng sáng tại Hạo Nhật Vương Đỉnh, không ngừng hấp thu linh khí.
Ngay sau đó, Hạ Vô Phong và Hứa Sơn song song xuất hiện, trở lại vị trí cũ.
Hạ Vô Phong vẫn giữ được khí độ, chỉ hơi lộ vẻ mệt mỏi. Trái lại Hứa Sơn, quần áo tả tơi tựa như tên ăn mày, nhưng đôi mắt lại sáng ngời, đầy thần thái.
Hạ Phi Quang ngồi cạnh bàn cờ nhìn hai người, vừa định mở miệng thì bắt gặp ánh mắt của Hạ Vô Phong.
“Là trẫm thua.”
“A.....”
Thấy Hạ Phi Quang không phản ứng nhiều, Hạ Vô Phong liếc nhìn bàn cờ vỡ vụn. Ông ta phất tay hất bay những mảnh vỡ của bàn cờ, thay vào đó là một bộ trà cụ tinh xảo, đẹp mắt. Trong đó, linh trà đã được pha chế sẵn trong nháy mắt.
“Hứa viện trưởng, kinh nghiệm của ngươi tiến bộ rất nhanh. Với tình trạng của ngươi hiện tại, đơn đả độc đấu, trên thế giới này đã không còn ai là đối thủ của ngươi. Nếu ngươi cứ tiếp tục tìm người giao đấu, thì sự tiến bộ có thể đạt được cũng cực kỳ có hạn.”
Hứa Sơn nâng chén trà lên, nhẹ nhàng thở dài: “Về sau ta nên đi đâu, xin bệ hạ chỉ giáo cho?”
“Không dám bàn đến chỉ giáo.” Hạ Vô Phong uống một ngụm trà, nhìn về phía phương xa nói, “U Minh là một cảnh giới vô cùng đặc thù, khi nhập định có sinh cơ gia trì, hầu như ai cũng có thể bước vào hậu kỳ. Nhưng mọi người đều hiểu rõ, bước vào hậu kỳ cơ bản cũng là tử cục. Trẫm cách hậu kỳ cũng chỉ còn một bước, ta đã ngàn năm không tu luyện...”
“Trẫm thấy ngươi sinh cơ dồi dào không ngừng, chẳng bao lâu nữa là có thể bước vào hậu kỳ. Nếu như tử khí hậu kỳ cũng như sinh cơ không ngừng nhập thể, thật khó có thể tưởng tượng ngươi sẽ ở vào tình trạng như thế nào.”
“Trẫm đã suy nghĩ kỹ, có hai con đường có thể sẽ giúp ích được cho ngươi một chút.”
“Thỉnh giảng!” Hứa Sơn thần tình nghiêm túc, đưa tay ra hiệu mời.
“Thứ nhất, lão tổ tông của Thứ Năm gia tộc, Thứ Năm Bụi, đã sớm bước vào U Minh hậu kỳ. Bảy mươi năm trước trẫm từng gặp hắn một lần, tình trạng của hắn rất tệ. Trẫm đã hỏi hắn, nhưng không thu được gì. Hiện giờ tình trạng của hắn ra sao trẫm cũng không rỡ, ngươi có thể đến Thứ Năm gia tộc hỏi thử, có lẽ hắn đã chết, hoặc có lẽ hắn lại có cảm ngộ mới.”
“Con đường thứ hai kia đâu?”
“Con đường thứ hai là ngươi cứ tiếp tục tìm người chiến đấu, biết đâu áp lực đủ lớn, ngươi sẽ có thêm một tầng hiểu biết về tình huống của bản thân?”
“Ta đi tìm ai chiến đấu? Chẳng lẽ lại tìm thêm vài người cùng ta giao đấu...”
“Thế thì vô ích, cho dù tìm được hai ba cao thủ U Minh liên thủ đối phó ngươi, nhưng giữa bọn họ lại thiếu sự phối hợp... Áp lực mà họ tạo ra cho ngươi hoàn toàn không đủ, không thể nào tiếp cận được thể ngộ cận tử. Ngươi có ý thức từ bỏ pháp khí, từ bỏ ngoại vật khi chiến đấu để tự tăng độ khó cho mình, điều này quả thực rất tốt. Nhưng ngươi căn bản không thể nào quên đi sự gia trì mà sinh cơ mang lại cho ngươi, có sinh cơ làm chỗ dựa... Nội tâm ngươi lúc nào cũng ở trạng thái an toàn, áp lực không đủ.” Hạ Vô Phong nói.
“Hiện tại trên thế giới chỉ có một chỗ có thể mang lại cho ngươi đủ áp lực. Đó là Thiết Cốt Vực, Nham Bàn Tông.”
“Vĩnh Ngự Chiến Tôn?” Hứa Sơn hỏi lại với vẻ nghi hoặc.
“Không sai, là lão già đó. Bất quá chỉ mình hắn thì chưa đủ để ngươi đối phó, còn phải thêm cả Quyền Đạo Hoàng nữa.” Hạ Phi Quang nói, “hai người bọn họ là những người đầu tiên nhận được truyền thừa chí cao của Chân Vũ Khôi Lâu. Ta từng nghe hai người họ tiết lộ đôi lời, các truyền thừa khác nhau của Chân Vũ Khôi Lâu đều có liên hệ với nhau.”
“Hai người này là chí giao hảo hữu, khi liên thủ tác chiến, phối hợp ăn ý như một thể, cực kỳ sắc bén và bá đạo! Thiên hạ không có bất kỳ U Minh tu sĩ nào có thể đồng thời đối đầu hai người bọn họ. Trẫm từng bại ba lần dưới tay bọn họ... Lúc ấy trẫm có Thiên giai pháp khí gia trì, còn hai người bọn họ thì lại không chọn sử dụng pháp khí.”
“Vĩnh Ngự Chiến Tôn sở hữu Địa Mạch Tụ Linh Thể, nuốt chửng thiên địa linh khí, khi giao chiến với người khác thì hết đợt này đến đợt khác, linh nguyên dồi dào bền bỉ, càng đánh càng mạnh. Quyền Đạo Hoàng có Tiệt Mạch Sát Quyền, Phong Linh Tiệt Mạch, uy lực hùng vĩ, trác tuyệt, kẻ trúng chiêu không chết cũng tàn phế. Hai người họ chưa kể đến những đòn sát thủ, kinh nghiệm đều không thua kém trẫm, gây ra sát thương nhất định có thể khiến ngươi không kịp khôi phục, đẩy ngươi đến cực hạn chưa từng có.”
“⁄A.” Hứa Sơn gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nhưng trong lòng lại thất vọng.
U Minh hậu kỳ có thể mang lại giá trị tham khảo cực kỳ nhỏ bé cho tu sĩ khác, Trần Tổ kia đã từng có kinh nghiệm về điểm này. Về phần so chiêu với song cường... Hai người đó chưa chắc đã tạo được áp lực gì cho hắn, bản thân hắn đối với hai người kia đơn thuần là khắc chế tự nhiên. Hạ Vô Phong cũng không biết rõ mình sẽ dùng Tiệt Mạch Sát Quyền, xem ra tin tức từ Nam Cương truyền ra cũng có hạn. Trước đó khi giao thủ với ông ta, mình cũng không hấp thu mạnh linh khí hay sử dụng Tiệt Mạch Sát Quyền. Dù sao về phương diện nắm giữ lực lượng thì đã không còn nhiều chỗ để luyện tập, chủ yếu là để tự tạo áp lực cho mình, tăng thêm kinh nghiệm giao đấu với những cao thủ như vậy. Nên đã dùng toàn bộ Ba Pha Cướp Chỉ và Thiên La Kiếm Cấm mới học được không lâu ở Tây Trạch...
Bất quá hiện tại cũng không có dự định nào khác, làm theo phương án của ông ta cũng chưa hẳn là không được.
“Vậy được rồi, ta đi trước Thứ Năm gia tộc, sau đó lại đi Thiết Cốt Vực xem sao.”
“Ừm... Đi thôi, bất quá tốt nhất đừng ôm hy vọng gì, đã đến cảnh giới này, có tai kiếp gì cũng chỉ có thể tự mình gánh vác.” Hạ Vô Phong khẽ thở dài.
Nói xong, ông ta xoay chuyến lời nói rồi nhìn về phía Hứa Sơn: “Tạm thời chưa nói đến những chuyện này, dù sao ngươi cũng phải nán lại một lát rồi hãy đi. Khó khăn lắm mới đến đây, không bằng kể cho trầm nghe một chút kinh nghiệm của ngươi, ngươi tuổi trẻ như vậy làm sao lại trở thành Trấn Hải Tà Quân? Rồi làm sao lại trở thành giáo chủ Huyễn Hải Giáo, còn có Đông Hoang nữa. Trên người ngươi có quá nhiều bí ẩn, không biết có thể giải đáp nghỉ hoặc cho trẫm được không?”
Hạ Phi Quang dường như không để tâm, nhưng lại lặng lẽ vểnh tai lắng nghe.
Hứa Sơn liếc nhìn hắn một cái, mỉm cười nói: “Chuyện trước kia kể một chút cũng không sao, nhưng mà chuyện này nói ra thì dài lắm...”
...
Hứa Sơn kể một mạch những kinh nghiệm, trong đó tự nhiên có pha lẫn nhiều chi tiết đã được thay đổi, cũng như việc đạo cụ Thanh Ấn biến mất.
Hạ Vô Phong sau khi nghe xong một lượt, giống như cười mà không phải cười.
“Trên thế giới này, người có thể ngồi cùng chúng ta không nhiều, mọi người nói chuyện đều thẳng thắn. Có bí mật ngươi không muốn kể cũng không sao, cần gì phải bịa đặt làm gì?”
“Vâng.” Thấy bị vạch trần, Hứa Sơn cười ngượng một tiếng, thản nhiên thừa nhận, “bất quá tình huống cơ bản thì không khác gì so với những gì ta đã kể, chỉ là chi tiết có chút sai lệch mà thôi.”
“Nếu như bệ hạ không có gì muốn hỏi, vậy ta trước hết cáo từ.”
“Tốt.” Hạ Vô Phong gật đầu.
“Chờ một chút.” Hạ Phi Quang xen vào, lắp bắp hỏi, “Hứa huynh, ngươi có phải là sẽ đi Thứ Năm gia tộc trước không?”
“Thế nào?”
“Ta đi cùng ngươi. Thứ Năm Luyện Phong hiện tại đã là gia chủ của Thứ Năm gia tộc, hai mươi năm trước ta từng giao thủ với hắn một lần, lần này nhân tiện đi xem sao.”
“Cũng tốt, vậy chúng ta cùng đi.”