Là ngươi đã bắt ta làm thế.
Là ngươi đã bắt ta làm thế...
Ký ức dần dần thức tỉnh trong tâm trí Hứa Sơn.
Đôi bàn tay đen đúa như cành khô vẫn siết chặt lấy chiếc cổ trắng ngần của Diệp Thanh Bích.
Thế nhưng, Hứa Sơn lúc này đã cứng đờ như khúc gỗ.
Sau vài giây cứng đờ, một tiếng kêu the thé, bén nhọn đến dị thường bật ra từ cổ họng hắn.
“A!!!!”
Hứa Sơn buông thõng hai tay, ngã vật xuống đất.
Máu đã rỉ ra từ khóe mắt.
Là ta đã bắt nàng làm thế... Là ta đã bắt nàng bỏ đi đứa bé.
Tất cả tai họa đều do chính tay ta gây nên.
Là ta... Chính ta đã hủy hoại tất cả ư?!
Nét mặt Hứa Sơn dần trở nên dữ tợn, hai tay ôm chặt lấy đầu, một lần nữa bật ra tiếng rên rỉ tuyệt vọng!
Kỳ Lăng Sương co rúm trong góc phòng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, hoàn toàn bàng hoàng không biết phải làm gì.
Diệp Thanh Bích từ trên cao nhìn xuống Hứa Sơn, ánh mắt lạnh lùng nhưng ẩn chứa cả xót xa lẫn đau khổ.
“Ngươi khóc lóc đủ rồi chứ? Rốt cuộc muốn chán nản đến bao giờ?”
Nghe Diệp Thanh Bích cất lời, Hứa Sơn đột ngột ngẩng đầu. Ánh mắt hắn đầy vẻ hận thù không che giấu khiến lòng nàng khẽ run.
“Cút đi... Ngươi cút ngay cho ta!! Cả hai người các ngươi cút ra ngoài hết đi! Cút!”
Diệp Thanh Bích khẽ cười tự giễu, rồi vung tay tát Hứa Sơn hai cái bạt tai chói tai, sau đó nhẹ nhàng lướt đi.
Kỳ Lăng Sương do dự tiến lại gần, ngồi xổm xuống trước mặt Hứa Sơn, đôi mắt nàng luân chuyển, chỉ tràn ngập nỗi xót xa vô hạn.
“Ngươi. vẫn là Hứa Sơn đó tư?”
“Đi đi... Ngươi đi khỏi đây đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa.” Ánh mắt Hứa Sơn đã không còn chút tia sáng.
Kỳ Lăng Sương khẽ thở dài, đứng dậy rời đi.
“Ha ha... Ha ha ha,” Hứa Sơn cười ngây dại, lảo đảo đứng dậy, rồi bắt đầu đập phá chiếc ghế dài.
Lòng hắn không còn bất cứ tình cảm nào khác, chỉ muốn trút bỏ sự phẫn uất.
Trương Bưu với vẻ mặt nặng tru bước vào sân.
Thấy Hứa Sơn đang điên cuồng đập phá đồ đạc, nổi cơn thịnh nộ ngay tại chỗ.
“Hứa gia, dừng lại đi.”
“Dừng lại đi!”
Hứa Sơn vẫn tiếp tục đập phá, nước mắt nước mũi đã khô két đầy mặt.
Trương Bưu cụp mắt, khóe miệng đắng chát. Sau đó, hắn bất ngờ xông tới, một tay tứm chặt cố tay Hứa Sơn.
“Ta bảo ngươi dừng lại ngay!!”
“Ngươi cũng cút đi cho ta!”
BỐP! BỐP! Hai cái bạt tai giáng xuống khiến Hứa Sơn hoa mắt chóng mặt, thấy rõ đom đóm.
Gương mặt sưng vù, thậm chí khóe miệng đã bắt đầu rỉ máu.
Trương Bưu gằn giọng đầy căm hờn: “Hứa Sơn, mẹ kiếp, mày điên đủ rồi chứ?!”
Hứa Sơn không nói lời nào, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm Trương Bưu.
Trương Bưu xông tới, một tay nhấc bổng Hứa Sơn lên rồi hung hăng quẳng vào trong phòng, va mạnh vào tường rồi rơi bịch xuống giường.
Ngay sau đó, hắn cũng vọt vào, một tay túm chặt cổ áo Hứa Sơn mà gào thét.
“Giả ngây giả dại! Mẹ kiếp, tao nhịn mày hơn trăm năm rồi!! Đồ súc sinh, giờ mày đúng là súc sinh rồi!! Mày có nhất định phải hủy hoại tất cả, khiến mọi người chết hết, chỉ còn lại một mình mày chờ chết không?!”
“Được thôi. Không nhịn được nữa đúng không? Vậy thì giết ta đi.” Hứa Sơn cười lạnh.
“Tao thật sự muốn giết mày, nhìn cái bộ dạng đồi bại này của mày, không lúc nào là tao không muốn giết!” Trương Bưu mắt đỏ ngầu, hung tợn nói.
“Trên đời này không ai hiểu mày hơn tao, ngay cả mày cũng không bằng tao. Mày căn bản không ý thức được mày là một kẻ như thế nào: yếu ớt, tự ti, nhỏ nhen, thống khổ! Buồn cười là mày luôn tự cho mình là cao thượng.”
“Mày tưởng mình là anh hùng, là cái gì chúa cứu thế... Nhưng mày có thấy mình âm u đến mức nào không?!”
“Bao nhiêu người đều mong mày sống sót, thế mà mày làm cái gì cũng chỉ vì bản thân! Không có tao thì mày có thể có được ngày hôm nay sao? Một kẻ như mày, còn xứng đáng nói chuyện cao thượng, nói chuyện anh hùng ư? Mẹ kiếp, mày có xứng đáng với tao không?!”
Những lời của Trương Bưu như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, Hứa Sơn tỉnh thần sa sút, chỉ biết há hốc miệng không phản bác được.
Trương Bưu buông cổ áo Hứa Sơn ra, cánh tay rũ xuống, nhất thời như mất hết sức lực, loạng choạng lùi lại một bước.
“Tao đã biết mày quá lâu rồi... Trên người mày có biết bao sự thất vọng và yếu đuối, nhưng tao vẫn cam lòng đi theo mày.” Trương Bưu nghẹn ngào trong tiếng nấc, “Tao chỉ là một kẻ hạ nhân, ăn không đủ no, không ai để ý, không ai yêu thương tao... Mày đã cứu tao, mày là người đầu tiên đối xử tốt với tao.”
“Tao biết mày từng nghĩ đến việc lợi dụng tao, nhưng chưa bao giờ mày có ý đồ xấu. Về sau mày còn xem tao như anh em chí cốt, tất cả tao đều khắc ghi trong lòng... Tao trở thành pháp khí, mày có thể luyện hóa tao, nhưng mày chỉ muốn trả lại tự do cho tao.”
“Trên đời này sẽ không bao giờ có ai đối xử tốt với tao hơn mày nữa...” Trương Bưu run rẩy, nước mắt giàn giụa, “Tao cũng chỉ có mày là người thân duy nhất... Sao mày có thể ích kỷ đến thế, cái gì cũng có thể không màng đến!!”
“Hứa gia.” Trương Bưu nước mắt rơi lã chã, ngồi xổm bên cạnh giường, siết chặt một góc đệm chăn, “Tao cầu xin mày đừng chết. Đừng từ bỏ, hãy xem như là vì tao, vì bao nhiêu năm tao đã cố gắng vì mày, mày không thể làm như không thấy được!”
Hứa Sơn nhắm nghiền hai mắt, những giọt nước mắt không ngừng lăn dài.
Cuối cùng, hắn thút thít vài tiếng, giọng khàn đặc nói: “Là ta... Là ta... có lỗi với ngươi, kiếp sau... Ta sẽ... làm trâu làm ngựa cho ngươi...”
“Hứa gia!!”
“Đi đi... Mày cũng đi đi, để tao một mình yên lặng một chút, đừng ai đến cả...” Hứa Sơn thút thít trong im lặng, khẽ vẫy tay.
Ánh sáng trong mắt Trương Bưu đần tắt lịm, đôi tay đang siết chặt góc giường cũng buông thõng.
Mộc Nhiên đứng dậy và bước ra ngoài.
.....
Đêm khuya, ánh đèn lờ mờ như hạt đậu.
Hứa Sơn ôm đầu gối, bất động như một tảng đá.
Hai mắt hắn vẫn mở trừng trừng, nhưng dường như đã hóa đá.
Chỉ có khóe miệng còn rỉ ra những sợi máu sền sệt, chứng tỏ hắn vẫn còn sống.
Ba trăm năm...
Ba trăm năm qua, rốt cuộc mình đã sống một cuộc đời như thế nào?
Sống không bằng chết, ngày qua ngày bị giày vò.
Cái chết như chúa tể vạn vật, từng giờ từng khắc vây hãm hắn, không lối thoát.
Thế nhưng, dù vậy, hắn vẫn luôn tự vấn đường thoát, dốc sức tìm cách phá giải sinh tử.
Cuối cùng vẫn là thất bại... Chính hắn còn chưa làm rõ được những dị trạng trên cơ thể, lại tự tay đập tan hy vọng duy nhất của mình.
Giấc mộng cuối cùng vẫn xa vời không thể với tới, mọi thứ đều chỉ là ý nghĩ viển vông, tự mình huyễn hoặc.
Nhìn lại quá khứ, tất cả cuối cùng cũng chỉ là câu cá trong khe hở, lửa trong đá, thân trong mộng.
Giờ phút này, trong mặt Hứa Sơn lộ rõ một sự mê hoặc sâu sắc.
Tất cả những điều này rốt cuộc là mộng cảnh, hay là sự thật? Rốt cuộc ta là ai?
“A...”
Khóe miệng Hứa Sơn khẽ nhếch, đầy vẻ tự giễu.
Ta là Mộ Dung Phục... Kẻ ôm mộng phục quốc, phục nhà vô vọng.
Chỉ là một kẻ tầm thường, cố gắng vùng vẫy vô ích mà thôi.
Một lúc lâu sau, Hứa Sơn cuối cùng cũng có động tác.
Hắn quỳ một gối bên giường, chân còn lại dò dẫm xuống đất.
Cơ thể hắn đã ở bên bờ sụp đổ.
Thân trên hắn đã hoàn toàn không thể thẳng lên được, thậm chí còn cong gập gần chín mươi độ.
Cuối cùng, khi hai chân chạm đất, Hứa Sơn vịn vào thành giường, chầm chậm dịch chuyển về phía góc phòng.
Đến được góc phòng, hắn khó nhọc cúi người đào một chiếc rương, rồi dốc sức kéo nó ra ngoài.
Tiếng chiếc rương cọ xát mặt đất vang lên không ngớt, hòa cùng với tiếng thở dốc nặng nhọc của hắn.
Sau mấy chục lần cọ xát, chiếc rương lớn cuối cùng cũng được kéo vào giữa phòng.
Trán Hứa Sơn lấm tấm mồ hôi. Hắn lại xoay người, lấy ra một chiếc chậu đồng từ gầm giường, rồi lấy thêm đế đèn từ trên bàn.
Cuối cùng, hắn lại ngồi xuống cạnh giường.
Hắn nhìn chằm chằm chiếc rương hồi lâu, rồi cuối cùng vươn tay mở nó ra.
Bên trong chứa đầy những cuốn sổ tay đã ố vàng, kèm theo một mùi ẩm mốc, mục nát... Đó là ký ức của hắn trước khi đến thế giới này.
Đã lâu rồi hắn chưa từng mở ra đọc lại.