Một lát sau, phần lưng của Hứa Sơn đã hoàn toàn khôi phục.
Tuy nhiên, hắn vẫn không có động tác, chỉ cúi đầu, yên lặng trải nghiệm những biến hóa của lực lượng trong cơ thể.
Vĩnh Ngự Chiến Tôn, Quyền Đạo Hoàng.
Hai người này quả nhiên lợi hại đến cực điểm. Nếu xét về thực lực đơn lẻ, hẳn là cũng chỉ ngang Hạ Vô Phong. Thế nhưng khi cùng nhau tác chiến lại có thể dũng mãnh đến vậy, trực tiếp hợp sức hạ gục hắn.
Tiệt Mạch Sát Quyền của Quyền Đạo Hoàng không giống với của mình... Uy lực kém hơn một chút, nhưng tốc độ thi triển lại cực nhanh! Tốc độ quyền kình luân chuyển phá hủy bên trong cơ thể cũng nhanh.
Nếu là mình, tuyệt đối không thể đạt được tốc độ ra quyền nhanh đến vậy.
Địa Mạch Tụ Linh Thể của Chiến Tôn cũng không giống của mình, hắn không chỉ có thể hấp dẫn linh lực, mà áp lực gió xung quanh cũng bị hắn thay đổi đáng kể, gây ảnh hưởng rất lớn đến trạng thái phát huy của đối thủ.
Thật lợi hại, truyền thừa của Quyền Thần chia làm ba phần, mỗi phần đều có sự phát triển riêng, chứ không phải chỉ đơn thuần tách rời ra.
Tuy nhiên... Chia làm ba phần, rốt cuộc cũng không phải là kỹ nghệ Quyền Thần hoàn chỉnh. Tiệt Mạch Sát Quyền đòi hỏi rất cao về thể chất và khả năng tiêu hao linh lực: khả năng nhanh chóng bổ sung tiêu hao, chịu đựng nội thương từ quyền kình, và phục hồi cơ thể nhanh chóng... Ba yếu tố này hợp nhất mới có thể phát huy uy lực mạnh nhất của Tiệt Mạch Sát Quyền.
“Khôi phục đến đâu rồi? Tiệt Mạch Sát Quyền có thể phong linh tiệt mạch, nếu giờ ngươi động tác còn chưa linh hoạt, có thể đợi ngươi hồi phục rồi tái chiến.” Quyền Đạo Hoàng thản nhiên hỏi.
“Không cần đâu.” Hứa Sơn đột nhiên ngước mắt, đáy mắt lộ ra vẻ cuồng nhiệt, “tiếp tực đi.”
“Rất tốt, khí phách ngút trời. Nhưng nếu chỉ ở trình độ này, ngươi sẽ chỉ bị chúng ta tàn phá hết lần này đến lần khác, không thể có bất kỳ tiến bộ nào về kỹ nghệ. Ngươi có thể lựa chọn một đối một...”
“Không cần nhiều lời!” Hứa Sơn đạp nát hư không, vọt thẳng về phía Quyền Đạo Hoàng!
Vô tận quyền kình ngưng kết trong cánh tay hắn. Không gian bên ngoài cánh tay phải của hắn, theo thị giác mà nhìn, đã bắt đầu vặn vẹo.
Chiến Tôn chiến đấu bền bỉ, trường kỳ, còn Quyền Đạo Hoàng lấy bộc phát làm chủ.
Trận chiến này, thắng bại nằm ở Quyền Đạo Hoàng!
Hứa Sơn đột ngột tiếp cận, Quyền Đạo Hoàng không hề hoang mang, lách mình phóng đi hơn trăm dặm.
Hứa Sơn như hình với bóng, đấm ra một quyền!
Một tiếng “Oong” vang lên, một tiếng rít có thể chấn vỡ dãy núi phát ra từ quyền phong.
Quyền kình phóng thích, như một cơn lốc xoáy xẹt qua chân trời mặt biển.
Chi vỏn vẹn một quyền, vạn dặm mây mờ, chia làm hai điểm rộng lớn
Sóng lớn cao ngàn mét tầng tầng tràn ra, biển cả gào thét không dứt.
Trông thấy một quyền này, Quyền Đạo Hoàng và Chiến Tôn đồng thời ngừng thở đột ngột.
Cả hai đứng sững giữa không trung, như gặp quỷ nhìn về phía Hứa Sơn.
“Tiệt Mạch Sát Quyền....?” Quyền Đạo Hoàng lạnh giọng nói, “ngươi sao lại biết tuyệt kỹ này? Thiên hạ này, trừ ta ra, không ai biết dùng Tiệt Mạch Sát Quyền!”
Đổi phương không chỉ đơn giản là biết Tiệt Mạch Sát Quyền, quyền pháp của hắn uy lực còn mạnh hơn cả của rrủnh.
Điểm này càng làm cho hắn khó chấp nhận.
“Tại sao ngươi lại dùng chiêu này?” Chiến Tôn cũng dùng ánh mắt chăm chú nhìn Hứa Sơn.
Hứa Sơn hai tay triển khai, gió lớn nổi lên, nuốt chửng vạn dặm thiên địa linh khí!
“Địa Mạch Tụ Linh...” Chiến Tôn và Quyền Đạo Hoàng lập tức lâm vào trạng thái cực kỳ chấn động.
Chiến Tôn nghẹn ngào: “Tại sao! Tại sao ngươi lại đồng thời biết cả hai tuyệt kỳ của chúng ta! Truyền thừa này chỉ có thể học được ở trong Chân Vũ Khôi Lâu! Chân Vũ Khôi Lâu đã sớm bị hủy diệt rồi! Rốt cuộc ngươi là ai?”
“Ta chính là Hứa Sơn.” Hứa Sơn bình tĩnh nói, “kỳ thực cũng không có gì phải giấu giếm, trước kia ta đã có được truyền thừa ở Chân Vũ Khôi Lâu, truyền thừa của Quyền Thần... Những gì các ngươi biết ta đều biết, những gì các ngươi không biết ta cũng biết.”
Quyền Đạo Hoàng và Chiến Tôn đồng thời sững sờ tại chỗ, chìm vào hồi tưởng.
Chân Vũ Khôi Lâu, truyền thừa của Quyền Thần.
Vô số tông môn luyện Thể khổ công tìm kiếm thiên kiêu, hiện nay là truyền thuyết của Thiết Cốt Vực.
Tu sĩ áo xanh trong truyền thuyết. Lại là Hứa Sơn?
“Là ngươi! Hóa ra lại là ngươi! Thiết Cốt Vực khổ công tìm kiếm truyền nhân của Quyền Thần... Lại là ngươi Hứa Sơn?” Quyền Đạo Hoàng ban đầu cảm thấy không thể tin nổi, sau đó lại phá lên cười lớn, “thì ra đây chính là truyền thừa của Quyền Thần, ba đạo truyền thừa của Chân Vũ Khôi Lâu hợp lại làm một chính là truyền thừa của Quyền Thần sao?”
“Đúng vậy.”
“Ta hiểu rồi, không ngờ hôm nay còn có thu hoạch ngoài ý muốn.” Chiến Tôn nói, “Hứa Viện Trưởng có được tiến cảnh như ngày hôm nay, chẳng lẽ không phải nhờ truyền thừa của Quyền Thần sao?”
“Truyền thừa của Quyền Thần mang lại cho ta sự giúp ích rất lớn, điểm này ta không phủ nhận, nhưng cảnh giới ta có được ngày hôm nay hẳn là không liên quan đến truyền thừa. Còn về nguyên nhân là gì, ta cũng đang tìm hiểu... Hai vị muốn nói chuyện phiếm hay là muốn tiếp tục chiến đấu với ta?”
Quyền Đạo Hoàng và Chiến Tôn liếc nhìn nhau, trong mắt đồng thời dấy lên ý chí chiến đấu.
Đánh! Đương nhiên là phải đánh!
Ban đầu, trận chiến với Hứa Sơn không khiến họ quá hứng thú, mà yếu tố hiếu kỳ chiếm phần lớn hơn.
Nay biết được hắn cũng là truyền nhân của Chân Vũ Khôi Lâu, lại càng là hậu duệ của Quyền Thần, vậy sao có thể không chiến!
“Người thừa kế của Quyền Thần, nếu không có một trận chiến chính thức, há chẳng phải đáng tiếc lắm sao?” Chiến Tôn trầm giọng nói, “Hứa Viện Trưởng, sau này hai chúng ta sẽ không khách khí nữa, hy vọng ngươi cũng có thể... dốc toàn lực chiến đấu một trận!”
“Đánh đi!” Hứa Sơn gào lên như sấm, xoay người nhanh chóng lùi lại ngàn dặm.
Vừa thấy động tác này, Quyền Đạo Hoàng và Chiến Tôn lại một lần nữa kinh ngạc.
Chạy?!
Đang nghĩ như vậy, hai tia sáng từ phía chân trời hiện lên!
Ba Pha Cướp Chỉ ập đến trong chớp nhoáng.
“Né tránh!”
Quyền Đạo Hoàng và Chiến Tôn đồng thời vọt ra một trượng, đẩy đối phương ra.
Sưu sưu sưu!
Ba đạo Cướp Chỉ công kích liên tiếp về phía Chiến Tôn.
Chiến Tôn không ngừng né tránh, thần sắc kinh hãi.
Công kích thật xa, thật nhanh
Thân ảnh Hứa Sơn đã biến mất không thấy tăm hơi, nhưng bây giờ quả thực cứ như đang giao thủ cận chiến với hắn vậy.
Uy lực tuyệt đối không hề tầm thường, chỉ bằng vào khí thế liền có thể cảm nhận được, uy lực của chỉ kình này chỉ kém Tiệt Mạch Sát Quyền của Quyền Đạo Hoàng một bậc.
Linh khí thiên địa hình thành cơn lốc xoáy cuồng phong chui vào Thiên Linh của Hứa Sơn, hắn năm ngón tay trái liên tục búng ra, Ba Pha Cướp Chỉ tựa như những tia laser liên miên không ngừng, điên cuồng bắn về phía Chiến Tôn.
Quyền Đạo Hoàng không bị ảnh hưởng, quả quyết phóng tới Hứa Sơn, đánh ra Tiệt Mạch Sát Quyền!
Quyền kình trong tay phải của Hứa Sơn đã sớm tích súc từ lâu, thấy đối phương công tới, hắn quả quyết vung quyền nghênh đón!
Oanh!
Song quyền đối chọi, hai người đồng thời bị đánh bay.
Chiến Tôn vội vàng tiến lên tiếp ứng, nhìn thấy trạng thái hiện tại của Quyền Đạo Hoàng, không khỏi hoảng hốt trong chớp mắt.
Vị Quyền Đạo Chi Vương không thể nghi ngờ của đương thời, giờ phút này cánh tay phải bị đánh nát bươm, cắt ngang, xương gãy lộ ra ngoài, máu me đầm đìa...
Hứa Sơn lơ lửng cách đó trăm trượng, nắn lại cánh tay đã trật khớp của mình.
“Không cần cùng hắn liều mạng, nhất định phải cận chiến, đấu tốc độ với hắn!”
Mặt Quyền Đạo Hoàng trầm như sắt, vừa giao thủ nghiêm túc liền phát hiện điểm không tầm thường của đối phương.
Tiệt Mạch Sát Quyền của mình hoàn toàn khác biệt với của đối phương!
Tốc độ ra quyền của hắn không đủ, nhưng uy lực lại hùng vĩ... Nếu mình sử dụng loại sát quyền có uy lực như vậy, trước khi nó được đánh ra, e rằng cánh tay sẽ bị nội kình làm tổn thương.
Chi có thể lấy tốc độ và kỹ xảo để giành chiến thắng, nếu dựa vào lực lượng. thì không có bất kỳ cơ hội nào.
Chiến thuật đã được định ra khéo léo, hai người lại một lần nữa khởi động, bao vây đánh úp từ hai phía.
Trong lòng Hứa Sơn vô cùng tỉnh táo.
Từ khi giao thủ với U Minh đến nay, hắn đã hiểu rõ những người đó có tố chất chiến đấu như thế nào!
Chỉ cần giao thủ một lần, đối phương liền sẽ nhanh chóng định ra chiến pháp nhằm vào đối thủ.
Hai người này hắn là muốn bao vây mình, cận chiến, lấy tốc độ để giành chiến thắng. Đây đúng là phương án tốt nhất.
Tiệt Mạch Sát Quyền khỏi phải nói, Ba Pha Cướp Chỉ tất nhiên có tốc độ nhanh, nhưng khi cận chiến lại không phát huy được nhiều lợi thế.
Thiên La Kiếm Cấm dùng thì tốt nhất, nhưng... không có pháp kiếm gia trì, uy lực giảm đi không ít.
Hắn vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng về phong cách chiến đấu của hai người họ, một khi bị quấn chặt, rơi vào thế yếu là điều tất nhiên.
Việc nghĩ đến thoát khỏi sự bao vây của hai cường giả... Điều này càng không thực tế hơn.