...
Sau đó, hắn kéo cuốn sách, dùng ngọn đèn châm lửa, ném vào chậu đồng.
Ánh lửa nhảy múa trong mắt hắn, Hứa Sơn xé từng tờ một.
'Xem ta cũ hướng, cùng ta ngừa xuân.'
'Sức gió vén thiên sóng dẫn đầu, chỉ cần cười một tiếng không cần phải sầu...'
...
'Trước đền viết sách vô số, tính không có người truyền cho...'
'Chỉ thấy trăng lạnh ngày ấm... Đến sắc nhân thọ...'
Những ký ức ấy, hoặc khích lệ, hoặc trấn an, hoặc mê mang, hoặc sầu tư, đều cháy thành tro tàn trong từng mảnh rơi xuống.
Trong bất tri bất giác, tuyến lệ đã khô cạn của Hứa Sơn lại một lần nữa bắt đầu tuôn trào, nước mắt lặng lẽ rơi ròng ròng.
...
Khi ký ức đã cháy hết hơn phân nửa, hắn ho ra một ngụm máu tươi đặc quánh, dính đầy vạt áo trước của Hứa Sơn.
Hắn tùy tiện chùi qua hai lần, rồi sờ lên mắt phải mình.
Mắt phải đã mù.
Chỉ còn lại một con mắt vẫn trân trân nhìn chậu than, miệng hắn lại bắt đầu lẩm bẩm những lời nói mớ mới.
...
Cả phòng tràn ngập tro bụi từ những ký ức đã cháy.
Giữa tro tàn bao phủ, Hứa Sơn còng lưng, không ngừng thiêu hủy quá khứ.
Mãi đến cuốn cuối cùng... Hứa Sơn đã trở lại trầm mặc, một tay cầm bút ký, độc nhãn nhìn qua những dòng chữ viết trên trang bìa của cuốn bút ký kia.
Hắn do dự thật lâu, cuối cùng cũng ném nó vào chậu than.
...
“Cứ như vậy đi...”
Ngay vào thời khắc đó, một tiếng xé rách yếu ớt, ngột ngạt vang lên.
Âm thanh đó không ngừng lan ra từ vai hắn.
Trong ánh mắt chết lặng của Hứa Sơn, một sợi dây leo đen trắng xen lẫn... bò từ vai hắn xuống lòng bàn tay.
...
Nhìn đóa hoa hai màu không hiểu sao nở ra trong lòng bàn tay, ánh mắt chết lặng của Hứa Sơn khẽ lay động, những ký ức đã phủ bụi từ lâu mơ hồ bắt đầu hiện về.
“Duyên, Kiếp... Nhị Sinh?” Hứa Sơn ngỡ ngàng.
Một giọng nói già nua, suy yếu, nhưng dường như đến từ viễn cổ vang lên trong lòng hắn.
“Cuối cùng ngày này cũng đã tới, Hứa Sơn, chúng ta cuối cùng cũng đã gặp mặt.”
...
“Ngươi rất sớm đã phát giác dị trạng, nhưng ngươi bây giờ nhất định tò mò ta giấu ở đâu... Thật ra đáp án rất đơn giản, ta liền giấu trong làn da của ngươi, mỗi một tấc làn da đều bị ta chiếm cứ.”
“Thân thể của ngươi quá cường hãn, một khi xâm nhập ta liền có nguy cơ bị phát hiện và tiêu diệt. Ta đã thử gần vạn loại kịch độc biến hóa trong cơ thể ngươi, nhưng không có một loại nào có thể giết chết ngươi... Kịch độc được điều chế ra, một lần giết không chết ngươi, thì vĩnh viễn không giết chết được ngươi... Thể chất Quyền Thần quả thật lợi hại.”
Trong giọng nói cổ xưa xen lẫn sự mệt mỏi sâu sắc: “Như thế, vậy thì chỉ còn một biện pháp, dốc hết toàn lực giúp ngươi tăng lên, cuối cùng mượn dùng pháp tắc thiên đạo để diệt sát ngươi... Trải qua năm trăm năm, cuối cùng cũng đã đến ngày hôm nay.”
Giờ phút này, thân thể khô cằn của Hứa Sơn không thể kiềm chế được mà bắt đầu run rẩy.
...
“Ta sinh ra từ thân thể tàn phế trong cực cảnh, bị thiên đạo hạn chế, cả đời đều bôn ba vì muốn thỏa mãn nguyện vọng của người khác. Ngày đó là ngày ta nở rộ... Ta gặp được Tử Hạc, chúng ta mang chung một vận mệnh, hắn bị ta hấp dẫn sâu sắc, và ta cũng vậy, thế là... Ta lựa chọn hắn.”
“Mười năm sau đó, hắn nhưng lại chưa bao giờ động tới ta một lần. Hắn gửi thân ở Ngự Linh Cốc, bản ý là học tập phương pháp ngự thú, đồng thời sưu tập yêu thi để luyện chế thi khôi, chờ ngày báo thù. Có thể từ khi hắn bắt đầu lấy vợ sinh con, tất cả đều thay đổi.”
“Danh tiếng của ngươi ngày càng hưng thịnh, con cái cũng khiến hắn lung lay, làm hắn mềm yếu, hắn thậm chí một lần nghĩ tới từ bỏ báo thù... Có thể lúc này ngươi lại như kỳ tích xuất hiện. Nhận ra thân phận của ngươi trong nháy mắt, Tử Hạc liền đã bị ngươi một lần nữa thức tỉnh, trở lại Thú Vực mười năm, hắn không ngừng tiếp cận, quan sát, mê hoặc ngươi, tìm kiếm mỗi một chỗ sơ hở.”
“Về sau ngươi cũng biết hắn bái ngươi làm học trò, nhưng ngươi không biết là... Ta cùng Tử Hạc tại Diêm Ma Hỏa Sơn ròng rã mưu đồ suốt ba mươi năm, quan sát các luyện khí sư, tìm kiếm Diêm Ma. Có thể ta vạn lần không ngờ ba mươi năm sau gặp lại ngươi, thực lực của ngươi đã có sự tăng trưởng phi thường, thậm chí đã học được Sát Ý Cảm Giác.”
...
“Vì thế, Tử Hạc trước khi hành động còn quay trở lại Ngự Linh Cốc, giết vợ diệt tử, để làm rõ ý chí, dùng việc hiến tế ta... Kết quả, quả nhiên bị hắn nói trúng, trận sát lẽ ra phải chết đều bị ngươi phá giải.”
“Ngươi nhất định tò mò, ta đã tiến vào cơ thể ngươi khi nào và ở đâu. Thật ra ngay sau khi ngươi chém giết thi khôi do ta chế tạo, Tử Hạc liền đã phán định đây là cục diện tất bại, sớm đưa ta vào vết thương của ngươi.”
Thân thể Hứa Sơn càng thêm còng xuống nặng nề, toàn thân bốc ra tử khí, biên độ run rẩy không ngừng tăng lên, từng màn chuyện cũ bắt đầu điên cuồng tua lại trong đầu hắn.
“A!!” Giọng nói cổ xưa kia thốt lên một tiếng thở dài đầy cảm xúc, “Cuối cùng... cũng đã đến ngày hôm nay.”
...
“Cường đại, cứng cỏi, trí tuệ... Ta sinh ra từ tử khí, ngay cả ta cũng bị ngươi làm cho dầu hết đèn tắt, không còn sức lực để ẩn thân.”
“Ba trăm năm, ta đọc hết trí nhớ của ngươi, có lẽ ngay cả chính ngươi đều không thể phát giác... Cho dù là cho tới bây giờ, ở sâu thẳm trong nội tâm ngươi, tầng ý thức sâu nhất vẫn không ngừng thôi diễn phương pháp phá cục.”
“Kẻ đến từ dị tinh!” Giọng nói của Duyên Kiếp Nhị Sinh hoa lên cao vút, không tiếc lời ca ngợi, “Một ý nghĩ điên rồ đã mang đến cho ngươi dũng khí. Dưới sự gia trì của tín niệm và dũng khí, ngươi không ngừng đánh vỡ vận mệnh, khắc chế cường địch mà đi tới hôm nay.”
“Ta phải thừa nhận, trong những ký ức còn sót lại, xuyên suốt trong ngoài Tinh Hải, ngươi cũng tuyệt đối là hào kiệt bậc nhất, những chiến tích lẫy lừng của ngươi ở bất kỳ tinh vực nào cũng đều có thể xưng là truyền thuyết!”
...
Giọng của Duyên Kiếp Nhị Sinh đột nhiên ngừng bặt, trở nên trầm thấp, tràn ngập sát cơ.
“Hứa Sơn, ta là đạo sát chiêu cuối cùng Tử Hạc để lại cho ngươi... Lần này, ngươi khó thoát khỏi tai kiếp này!!”
Dứt lời, sợi dây leo trên vai bắt đầu kéo dài, quấn quanh cổ hắn...
“Rồi... Khục...” Hứa Sơn ôm lấy cổ, muốn thốt ra tiếng, nhưng lại nghẹn lại trong cổ họng.
...
Yên lặng suốt ba trăm năm, một luồng cảm xúc đã sớm bị hắn đè nén, ngay lập tức điên cuồng trào ra từ sâu trong trái tim hắn!
Sinh, tử, uất hận, sợ hãi... Tất cả tạp niệm đều bị cỗ lực lượng này phá vỡ toàn bộ mạch máu, kinh mạch!
Trái tim rách nát, dường như đã rỉ sét kia, lại một lần nữa... trống trận gióng lên!
“Rồi....”
...
Rốt cục! Bộ móng tay vàng xám đã lâu không được tu sửa của hắn đâm thật sâu vào giữa cổ, trực tiếp xé toạc ra từ trong cổ một sợi dây leo đang bất lực giãy giụa.
Kéo sợi dây leo đẫm máu kia cao cao giơ lên, khiến hắn chợt cảm thấy mê muội, một luồng diễm khí từ sọ phun trào!
Một luồng tử khí khổng lồ đột nhiên bộc phát quanh người hắn, phá vỡ nhà gỗ.
Những lời nói vẫn bị đè nén trong cổ họng, cùng với nỗi giận dữ ngập trời, cuối cùng cũng phát ra tiếng gào thét như sấm, vang vọng cửu tiêu!
...