“Kiếm thuật của ngươi, hắn đã học xong rồi.” Vân Uyên bật cười chế giễu.
Hứa Sơn giật mình đến nỗi thân hình loạng choạng.
"Đế Tôn vừa học được..." Hắn phải tốc chiến tốc thắng, tuyệt đối không thể chần chừ thêm nữa!
“Động thủ!!” Hứa Sơn quát lớn một tiếng, dũng mãnh xông thẳng về phía trước.
Cự phủ vung lên, chém về phía Đế Tôn.
Vân Uyên liền triển khai lồng giam không gian, vây khốn đối phương.
Đế Tôn hừ lạnh một tiếng, kiếm hải cuộn trào, trực tiếp đánh tan lồng giam chưa kịp thành hình, rồi đón lấy cự phủ.
Các pháp tắc va chạm, đột ngột bùng phát một luồng uy thế cực kỳ kinh người, tùy tiện lan tỏa khắp vũ trụ.
Bên dưới vũ trụ, ba mươi hai U Minh lớn đồng loạt bị đánh văng xuống lòng đất.
Nhật nguyệt vô quang, sông tan núi lở, tất cả sinh linh xung quanh đều bị nghiền nát thành bột mịn.
...
Kiếm ảnh và phủ ảnh đồng thời tiêu tán.
Hứa Sơn đã áp sát lên, vung quyền công kích Đế Tôn.
Trong số mười tuyệt kỹ đó, chỉ có quyền thuật là phù hợp với hắn nhất, sử dụng thuận buồm xuôi gió nhất.
Đế Tôn mạnh về pháp thuật, mà Hứa Sơn lại có Vân Uyên phụ trợ, nên cận chiến là lựa chọn tối ưu lúc này.
Vân Uyên liếc nhìn Hứa Sơn, trong nháy mắt đã hiểu ý đồ của đối phương, liền lập tức di chuyển!
Ngay sau đó, Hứa Sơn đã cùng Đế Tôn va chạm.
Quyền ý bàng bạc vô biên trong nháy mắt bao trùm lấy Đế Tôn.
Hứa Sơn đã hạ quyết tâm liều mạng, trong lòng không chút cố kỵ, dốc toàn lực đánh ra tất cả sức mạnh.
Toàn thân huyết khí bùng phát, như đại dương mênh mông.
Quyền kình tuyệt cường đã đạt đến cực hạn! Vân Uyên đã không thể can thiệp vào nữa.
Đế Tôn ngay lập tức lâm vào thế bị động, cơ thể vỡ vụn, máu tươi hóa thành những hạt nhỏ li ti văng tung tóe khắp vũ trụ.
Giữa vô số đòn đánh liên tiếp, ánh mắt Đế Tôn chợt ngưng tụ!
Một thanh kiếm pháp tắc hiển hiện, mang theo kiếm khí mãnh liệt đánh thẳng vào phía sau Hứa Sơn!
Kiếm đạo pháp tắc dồn dập đánh thẳng vào quyền ảnh đang bao vây.
Chỉ trong chớp mắt, quyền kình của Hứa Sơn đã bị tiêu hao hơn phân nửa.
Đế Tôn nắm bắt thời cơ, tung thẳng một quyền!
Lại một luồng quyền ý kinh khủng bùng lên.
Nhưng lần này... thế bị động đã chuyển sang Hứa Sơn.
Không chờ Hứa Sơn kịp phản ứng, giọng nói lạnh lùng của Đế Tôn lại vang lên trong đầu hắn.
“Xem ra ngươi vẫn không chịu nhớ lâu, đám dùng thứ vừa học được để đối phó bản tọa. Chỉ bằng tư chất ngu đốt như ngươi cũng xứng làm địch của bản tọa sao?”
Dứt lời, Hứa Sơn ho ra máu.
Ngực hắn đã bị đánh xuyên một lỗ lớn kinh khủng.
Hứa Sơn dứt khoát đổi chiêu, thi triển thối pháp để chống đỡ công kích của Đế Tôn.
Vân Uyên ở bên cạnh, một tay thành công kéo Hứa Sơn ra xa, giữ khoảng cách.
“Hắn đã học xong quyền thuật của ngươi rồi, đối với hắn mà nói, ngươi vẫn còn quá non nớt. Đừng dùng mãi một chiêu!”
“Ta biết, bảo vệ tốt ta.” Chiến ý của Hứa Sơn giảm sút, tâm trí đã sớm rơi xuống tận đáy vực băng giá.
Đời này hắn chưa từng đối mặt với đối thủ kinh khủng đến vậy.
Đây căn bản là một tồn tại không thể nào chiến thắng.
Đạo cụ vô dụng với hắn, năng lực mô phỏng của hắn đạt đến đỉnh cao kinh người.
Mình vừa học được một chiêu, hắn liền có thể học được ngay một chiêu. Hơn nữa hắn còn dùng tốt hơn.
Muốn đánh bại hắn, Hứa Sơn căn bản không thấy bất kỳ hi vọng nào.
Nhưng đã đến nước này, cho dù chết cũng phải chiến đấu đến cùng!
Hứa Sơn ánh mắt lại lóe lên vẻ hung ác, triệu hồi một thanh đại kích tấn công Đế Tôn.
Hai người giao chiến, Vân Uyên phụ trợ.
Ngoại trừ ba người họ, trong tầm mắt, tất cả vật chất đều bị xung kích hủy diệt.
Thương pháp!
Chưởng pháp!
Thối pháp!
...
Càng chiến đấu lâu, Đế Tôn càng nắm giữ được từng loại kỹ năng, càng đánh càng mạnh!
Trái lại, Hứa Sơn đã toàn thân máu chảy đầm đìa, thể xác gần như sụp đổ.
Vân Uyên vô cảm giúp hắn điều chỉnh vị trí, tiện thể bảo hộ cho hắn.
Lại một đợt pháp tắc đối oanh nữa.
Nửa khuôn mặt của Hứa Sơn đã bị Đế Tôn đánh sập, mắt phải nổ tung, máu tươi đặc quánh không ngừng chảy ra.
Con mắt trái còn sót lại vô thức liếc nhìn xuống phía dưới.
Phía dưới, nơi giao thoa giữa Vũ Trụ Bí Cảnh và Tu Chân giới, đã tràn ngập một màu đen xám, đại lục vỡ nát, nước biển chảy ngược.
Ngoại trừ ba mươi hai U Minh lớn vẫn còn đó, tất cả những thứ khác đều đã bị dư chấn phá hủy.
“Ha ha ha, còn dám phân tâm? Vậy bản tọa sẽ giết lũ sâu kiến phía dưới trước!”
Đế Tôn vừa dứt lời, Hứa Sơn không rét mà run, dứt khoát chắn ngang lỗ thủng đó.
Lòng như lửa đốt, hắn nghiến chặt răng đến mức gần như muốn cắn nát.
Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ!
Ta rốt cuộc nên làm cái gì!?
Vào thời khắc này, giữa lúc cấp bách, tình thế đột biến!
Một âm thanh mờ mịt vang vọng trong đầu Hứa Sơn.
“Ta sẽ trấn áp tất cả pháp tắc của thế giới này. Hứa Sơn, ngươi chỉ có ba phút.”
Thanh ấn... Khí linh!?
Hứa Sơn giật mình dâng lên ý nghĩ này, một đợt chấn động mạnh mẽ, vượt xa hai lần trước đó, liền cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
Ông một tiếng vang vọng, lần thứ ba truyền khắp vũ trụ!
Lỗ thủng ở giữa Vũ trụ và Tu Chân giới lại một lần nữa được mở rộng.
Kiếm hải bao quanh thân Đế Tôn cũng biến mất.
Hứa Sơn quyết đoán lao tới Đế Tôn, ôm chặt lấy thân thể hắn, cùng nhau lao xuống hạ giới.
“Mau tới giúp ta!!!” Hứa Sơn rú thảm, một tay quăng Đế Tôn về phía ba mươi hai U Minh.
Chúng U Minh dứt khoát đồng loạt thi triển sát chiêu vây khốn Đế Tôn, Lý Thiên Tung không biết từ lúc nào cũng từ dưới xuất hiện, gia nhập vào vòng chiến.
“Hứa Sơn, ngươi muốn làm gì?” Vân Uyên chạy đến trực tiếp giữ chặt Hứa Sơn.
Hứa Sơn một bên mắt chảy máu, vẻ mặt vô cùng thê thảm: “Giúp ta cản chúng lại, và tranh thủ thêm cho ta chút thời gian!”
Nói xong, hắn liền đẩy Vân Uyên về phía chiến đoàn, rồi khoanh chân nhập định giữa không trung!
Lại vào Thanh ấn bên trong,
Đối mặt mười bóng người, Hứa Sơn ngước mắt rống lớn: “Mỗi người các ngươi đều dạy qua ta, nhưng ta không thắng nổi... Đối thủ quá mạnh, ta phải làm sao để phá cục này!”
Mười người quay đầu lại, từng người lên tiếng.
“Đối thủ là ai?”
“Nghịch pháp Đế Tôn.”
“Thiên tư ngộ tính của hắn hơn xa ngươi, đánh không thắng là chuyện bình thường. Không đủ thời gian để dạy... mà ngươi cũng không học được.”
“Ta nên làm cái gì!”
Mười người đồng loạt rơi vào trầm mặc, một giây sau, trăm miệng một lời.
“Đột phá!”
“Ta vừa mới thăng lên Cực Cảnh, làm sao để siêu việt được? Có phương pháp nào thực tế hơn không!” Hứa Sơn trợn mắt gầm lên.
“Chỉ có đạt tới Vô Cực, tiếp nhận vạn linh tâm niệm xung kích.”
“Con đường thành đạo ngày càng tổn hại, tích lũy chỉ là phương hại, thời gian càng không phải là vấn đề.”
“Sau Cực Cảnh, chỉ còn một lớp màn mỏng, vén nó lên, ngươi liền có thể thành tựu Vô Cực.”
“Ngươi không truy cầu chân lý, cũng không truy cầu thực lực, đây chính là trạng thái nên có.”
“Giải trừ tâm ma, đoạn trừ chấp niệm của bản thân... Chỉ có một tia hi vọng sống.”
Tâm ma! Giải trừ tâm ma!
Đồng tử Hứa Sơn mất đi ánh sáng, nhưng chỉ thoáng qua rồi lại lần nữa ngưng tụ.
Hắn không để ý tới mười người nữa, trực tiếp rời khỏi Thanh ấn.
Hắn khoanh chân ngồi yên giữa không trung, quan sát cảnh tượng hỗn loạn phía dưới, trong tay lấy ra một viên đan được.
Tâm ma độ.
Hứa Sơn cảm thấy đau lòng khôn xiết.
Đánh cược một lần, nếu mình không thể ra tay được, sẽ có người thay mình.
Hy vọng viên đan dược này hữu dụng...
Không còn một chút do dự thừa thãi, Hứa Sơn nuốt vào đan được, liền chiến đấu với tâm mai
Trong tâm ma là Tiên Ma chiến loạn, phân thân tóc trắng không ngừng chém giết trong đó.
Trong lúc chém giết, Hứa Sơn tóc trắng đột nhiên quay đầu, nhìn về phía Hứa Sơn phía sau, với vẻ mặt dữ tợn lên tiếng.
“Ngươi muốn giết ta!? Ta đã cứu ngươi một mạng, ngươi quên lúc trước đã hứa hẹn với ta điều gì sao! Những gì ngươi thấy đều là ảo tưởng, chỉ bằng vài lời liền lừa gạt được ngươi, ngươi cho rằng giết ta là có thể dễ dàng giải quyết vấn đề sao!?”
Hứa Sơn trầm mặc không nói gì, tiến lên ngăn cản những công kích đang ập đến từ xung quanh.
Đó là chính mình trong quá khứ, chấp niệm của chính mình.
Giết hắn... sẽ có những hậu quả khôn lường nào?
Là mất đi ký ức, hay mất đi những gì mình theo đuổi? Cho dù giết hắn thì có thể thay đổi được gì... Mọi thứ đều không thể biết trước.
Nhưng bây giờ mình đã không có thời gian, không còn chỗ để tìm kiếm giải pháp vẹn toàn, phải lập tức đưa ra quyết định.
Hứa Sơn nhìn về phía mình phân thân, kiên quyết mở miệng.
“Ta nhất định phải giết ngươi!”
.....
(Ngày mai kết cục)