Lạnh đến cực điểm, hàn băng tan chảy, u lam nhanh chóng tràn về phía Hi, mây khói ven đường đông cứng lại thành từng lớp, hiện ra đủ màu rực rỡ, với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai.
Hi bị "Giới Đao" quát lớn, "Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn?" Đầu óc hắn hỗn loạn, ký ức ùa về, Nguyên Thần dường như phân liệt, kịch liệt giằng co. Dù hắn nhanh chóng trấn áp được, nhưng dòng băng u lam từ Băng Nhãn Tinh Phách đã ở ngay trước mắt, không thể tránh né.
Mạnh Kỳ vốn không hy vọng "Duy Ngã Độc Tôn" có thể trực tiếp khiến tâm linh Hi sụp đổ hoàn toàn, giúp mình bất chiến mà thắng. Dù sao, Hi mang trong mình ngũ đức, cho dù công đức và thánh đức có dao động nhất thời, vẫn có thể tìm thấy đường sống, gặp dữ hóa lành, mạnh mẽ áp chế lỗ hổng, khôi phục thanh tỉnh. Vì vậy, Mạnh Kỳ muốn tạo ra sự dao động ngắn ngủi, để bản thân có cơ hội dùng thần binh chủ tài, khiến Hi không kịp thoát khỏi sự tập trung!
Dòng băng u lam nuốt chửng thân thể Hi, công đức của hắn lập tức khôi phục, Linh Lung Bảo Tháp vàng óng ánh đông cứng thành băng, những điểm sáng Huyền Hoàng cô đọng lại giữa không trung, nhị hà đen trắng, phúc quang tử khí, gợn sóng thánh đức và âm đức trắng nhợt đều đóng băng, lóng lánh trong suốt, năm màu lộ ra, sáng lạn mà mộng ảo. Cái lạnh lẽo lan tỏa từ bên trong, Phượng Hoàng hư ảnh cũng ngưng kết trong hàn băng. Khi băng tan, tất cả sẽ hóa thành tro bụi, Băng Nhãn Tinh Phách thể hiện sự đáng sợ không chút che giấu.
Nếu Mạnh Kỳ không kiêm tu [Nguyên Thủy Kim Chương], luyện thành Ngũ Thái Ngũ Đức công pháp, bao hàm cả Tam Bảo Như Ý Quyền, thì khó có ai có thể lý giải sâu sắc về ngũ đức như vậy!
Và nếu Mạnh Kỳ không có thức thứ nhất của Như Lai Thần Chưởng, "Duy Ngã Độc Tôn” - chưởng pháp Nguyên Thần, tâm linh, mạnh nhất tam giới hoàn vũ - thì dù có thể khiến công đức và thánh đức đao động tạm thời, cũng không thể xuyên thấu chúng, khảo vấn nội tâm Hi.
Tất nhiên, người khác có thể tìm ra những lỗ hổng khác của Hi, có những đấu pháp khác. Câu chuyện đao kiếm mà Mạnh Kỳ kể hoàn toàn dựa trên công pháp và sở trường của bản thân!
Dưới sự chỉ đạo của "Đạo Truyền Hoàn Vũ" và tâm đắc tổng cương Tiệt Thiên Thất Kiếm, sau mấy tháng khổ tu, đao pháp kiếm pháp của Mạnh Kỳ cuối cùng lại hòa tan quán thông, trở về cảnh giới trước đây. Huy sái Như Ý, không câu nệ vào những chiêu thức khô khan.
Băng lưu đông kết, Mạnh Kỳ cố nén thân thể suy yếu, bay nhanh về phía sau. Hi có chút thần bí, quan hệ với Thái Dương Thần Quân không hề tầm thường. Mà hiện tại, thân thể Thái Dương Thần Quân ẩn giấu trong "quá khứ" ngay trước mắt. Lúc sinh tử tồn vong, thật không biết sẽ xảy ra biến hóa gì, cho nên, càng tránh xa càng tốt!
Nếu Hi không hề dao động, Mạnh Kỳ đã muốn ký kết khế ước, đại lộ hai bên, mỗi người đi một ngả. Còn Phá Không Cổ Phù, khi có thể kích sát đối thủ, Mạnh Kỳ vẫn luyến tiếc dùng lần cuối cùng. Thân ở Cửu Trọng Thiên di tích, nguy hiểm bủa vây, ai biết sẽ gặp phải điều gì!
Phượng Hoàng hư ảnh trong người Hi hoàn toàn đông cứng. Hơi lạnh lan tràn về phía Hi, còn Mạnh Kỳ chao đảo vì dư chấn, chân đạp Cân Đẩu Bộ, kéo ra một khoảng cách rất xa.
Đột nhiên, dưới hư ảnh Phù Tang Cổ Thụ, cự ảnh màu vàng mở mắt, bên trong là hai vầng đại nhật, chói mắt và nóng rực, khiến Nguyên Thần người ta rung động. Chỉ thấy ánh mắt, không thấy dung mạo, không thấy thân thể!
Thái Dương Thần Quân cư nhiên tỉnh lại!
Thái Dương Thần Quân, đại năng thời Thượng Cổ, thế mà tỉnh lại!
Ầm vang!
Mạnh Kỳ dường như nghe thấy tiếng nổ mạnh hư ảo, cảm nhận được một cỗ nóng rực có thể hòa tan chính mnình. Trong lòng dâng lên dự cảm nguy hiểm tột độ, hắn định thôi phát Phá Không Cổ Phù, độn xa vào nơi sâu thăm của mây khói.
Đúng lúc này, Thái Dương Thần Quân chậm rãi đứng dậy, phảng phất một tòa núi nguy nga. Hỏa diễm trong mắt hắn lấy hình vành cung đẩy ra, từ "quá khứ" đốt tới "hiện tại".
Nóng rực, uy nghiêm, cảm giác đáng sợ nhiếp lấy Nguyên Thần của Mạnh Kỳ, khiến tư duy hắn gần như cô đọng. Bốn phía dường như có từng lớp hỏa diễm thiêu đốt tới, đột nhiên, đạo bào bốc cháy, thiêu đốt thân thể, mà hỏa diễm do Thái Dương Thần Quân gian nan xuyên thấu qua vẫn chưa đốt tới.
Uy lực của ngọn lửa này thật khủng bố tuyệt luân!
Trong Nguyên Thần Mạnh Kỳ, thân ảnh Đại Phật màu vàng hiện ra, chỉ trời chạm đất, duy ngã độc tôn, hóa giải chấn nhiếp, giúp Mạnh Kỳ khôi phục một chút tư duy, có thể thôi phát Phá Không Cổ Phù bỏ chạy.
Nhưng lúc này, hỏa diễm màu vàng của Thái Dương Thần Quân đã ở ngay trong gang tấc, cực nóng hoá khí đạo bào, cháy đen đạm kim. Cho dù bỏ chạy, cũng chỉ có thể chạy thoát một phần thân thể.
Chênh lệch giữa hai bên quá lớn, dù phân cách giữa quá khứ và hiện tại, Thái Dương Thần Quân ra tay từ vạn cổ cũng có lực lượng của Pháp Thân bình thường!
Đây chính là truyền thuyết!
Thiên Tâm Ngã Ý Quyết vận chuyển, Mạnh Kỳ cảm thấy nguy hiểm tột độ, tử vong dường như cận kề, nhưng bản thân dường như không kịp dùng thần binh chủ tài khác.
Bỗng nhiên, bên tai hắn vang lên thanh âm không linh mờ mịt, trước mắt xuất hiện một đạo thân ảnh màu trắng nổi bật, từng đóa liên hoa màu trắng bay xuống, từ từ nở rộ.
“Hồng trần như ngục, chúng sinh đều khổ, luân hồi không ngừng, ưu hoạn không ngớt, xót ta thế nhân, hữu thần thiên hàng, Vô Sinh Lão Mẫu, chân không gia hương!”
Cố Tiểu Tang? Mạnh Kỳ ngạc nhiên nhìn thân ảnh trước mắt, nghe thần âm chấn động hư không.
Cố Tiểu Tang lúc này trang nghiêm, thánh khiết thoát tục, tay bưng một đóa liên hoa màu trắng, như liên hoa ngưng tụ từ chân không.
Cánh hoa sen từng phiến triển khai, bốn phía trở nên siêu nhiên thanh tịnh, ngũ đức ngũ thái dung hợp, Tứ Tượng Bát Quái giao nhất, hoàn toàn ngưng ở một điểm, hồi phục về không, "Vô" sinh "Hữu", "Hữu" vi vạn vật chi mẫu.
Vô Sinh Lão Mẫu, chân không gia hương, hết thảy quy túc, cuối cùng của cuối cùng, Bỉ Ngạn của Bỉ Ngạn!
Hỏa diễm màu vàng lan tràn tới, tan mất từng cánh Bạch Liên, thiêu phá chân không gia hương, xuyên thấu từng lớp hư không, đến trước người Cố Tiểu Tang.
Ánh lửa chiếu rọi khuôn mặt, hai mắt Cố Tiểu Tang sâu thẳm, không thấy cảm xúc, biểu tình vẫn trang nghiêm, tràn ngập hương vị thánh khiết siêu thoát, nhưng lại có thêm chút linh tinh quái dị.
Phốc, nàng phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ liên hoa màu trắng, khí tức suy yếu nhanh chóng.
Bạch Liên thanh quang đại tác, nhưng dưới hỏa diễm màu vàng khủng bố, vẫn nhanh chóng ảm đạm, chỉ suy yếu nó đi rất nhiều.
Hỏa diễm thiêu đốt dòng khí, cuồng phong gào thét, Cố Tiểu Tang lắc lư, kiệt lực kiên trì.
Lúc này, Thiên Tâm Ngã Ý Quyết của Mạnh Kỳ được thôi phát triệt để, sau lưng Bất Diệt Nguyên Thủy Tướng hiện ra, hỗn hỗn độn độn, ngưng ở một điểm, vô tiền vô hậu, vô thượng vô hạ, khó có thể dùng ngôn ngữ miêu tả.
Nhưng nếu nhìn sơ qua, điểm này phảng phất một vị đạo nhân, không già không trẻ, uy nghiêm tự thành, cổ lão bất hủ, tang thương hoang mãng!
Đạo nhân đột nhiên đứng lên, hai mắt mở ra, sâu thẳm đến đáng sợ, không có thời gian, không có hư không hiện ra, "Hắn" hai tay kết ấn, một chỉ nắm Băng Nhãn Tinh Phách, một chỉ hư ảo đánh ra.
Thiên địa đột biến. Băng Nhãn Tinh Phách chuyển sang màu đỏ, hỏa diễm màu vàng trở nên nhạt hơn, cực nóng hạ thấp, ẩn chứa hàn ý.
Nguyên Thủy Cửu Ấn, Âm Dương Ấn!
Thi triển Âm Dương Ấn, lấy Băng Nhãn Tinh Phách làm chủ đạo!
Hỏa diễm màu vàng áp sát, Cố Tiểu Tang rùng mình, sắc mặt trắng bệch, Mạnh Kỳ run rẩy toàn thân. Hai người miễn cưỡng hợp lực ngăn cản một kích này.
Nhưng Băng Nhãn Tinh Phách xuất hiện vài vết rách, nếu thi triển thêm một lần nữa, lực lượng sẽ xói mòn trên diện rộng, không thể làm thần binh chủ tài được nữa!
Răng rắc! Tiếng vỡ tan hư ảo vang lên, Thái Dương Thần Quân đạp phá quá khứ, giá lâm trước mặt, chỉ một ánh mắt dường như có thể khiến Mạnh Kỳ và Cố Tiểu Tang tan xương nát thịt, hóa khí biến mất.
Thế nhưng, khí tức của hắn suy giảm nhanh chóng, thân thể thu nhỏ lại, như bị thời gian tẩy đi từng lớp bên ngoài!
Từ quá khứ đến hiện tại, đâu chỉ mấy vạn năm, hắn sớm nên thọ tẫn mà chết, thực lực tiêu tán, chỉ còn huyết nhục bất hủ, ẩn chứa lực lượng hủy thiên diệt địa!
Cho nên, khi đạp một bước này, vạn cổ thời gian cọ rửa, Thái Dương Thần Quân dường như sắp tiêu vong, làm gì còn dư lực "trừng" Mạnh Kỳ? Hắn phập phồng khí lực quanh thân, toàn thân thiêu đốt các sắc hỏa diễm, từ trong ra ngoài, từ vô hình vô sắc đến màu da cam đỏ sậm, sau đó hóa thành một đạo dị thải lưu quang, hòa tan băng tinh, hòa tan u lam, chui vào mi tâm Hi.
Vô thanh vô tức. Vùng đông cứng quanh Hi biến mất, hai mắt hắn hiện ra Đại Nhật, như muốn dung hợp với Phượng Hoàng chi hỏa.
Mặt nạ của hắn răng rắc một tiếng vỡ tan, phủ đầy băng văn trạc ngân, còn chưa rơi xuống đất đã hóa thành tro bụi, khuôn mặt cổ sơ, như đao tước phủ khắc.
Phốc, Hi cũng phun ra một ngụm máu tươi, máu tươi hỏa diễm, lập tức xoay người, lưu lại đầy đất bừa bộn, độn xa mà đi.
Trạng thái của hắn cực kỳ tệ, một kiểu tệ mà Mạnh Kỳ không thể lý giải nổi, đến nỗi ngay cả Mạnh Kỳ và Cố Tiểu Tang gần như vô lực cũng kinh hãi.
Nhìn hắn biến mất, Mạnh Kỳ mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy thân thể suy yếu, nội tạng trọng thương, ngay cả lực thôi phát Phá Không Cổ Phù cũng không có!
Cố Tiểu Tang ho nhẹ, thanh âm yếu ớt, Mạnh Kỳ gian nan tiến lên, đỡ lấy nàng: "Ngươi không sao chứ?"
Bất kể yêu nữ có tâm tư gì, mục đích ra sao, vừa nhận ân cứu mạng, mình không thể bỏ mặc.
Cố Tiểu Tang môi tái nhợt vô sắc, dính máu tươi, nhưng vẫn mỉm cười: "Thiếp thân, thiếp thân lại cứu tướng công một lần."
Ánh mắt nàng mim cười, hiếm khi thấy được chân ý.
"Chúng ta rời khỏi đây trước, tìm chỗ chữa thương." Mạnh Kỳ nhìn Cố Tiểu Tang ăn đan dược chữa thương, bản thân cũng nuốt Dược Sư Tâm Đan.
Cố Tiểu Tang gian nan nâng tay, chỉ về phía xa: "Chỗ đó còn sót lại chút gì."
Mạnh Kỳ nhìn theo, phát hiện máu tươi hỏa diễm của Hi vẫn kéo dài, ánh kim sắc, tương tự như hỏa diễm mà Thái Dương Thần Quân vừa vung ra. Bên cạnh máu tươi còn có một mảnh nhỏ vật chất Lưu Ly.
Trong lòng hắn khẽ động, tiến lên vài bước, Mạnh Kỳ lấy Đại Nhật Diễm Tâm ra, đặt vào trong máu tươi hỏa diễm.
Chốc lát, Đại Nhật Diễm Tâm quang mang nở rộ, hút hết máu tươi hỏa diễm, không chừa chút nào. Khi nó khôi phục bình thường, nóng rực càng nội liễm, khủng bố càng thêm sâu sắc, hơn nữa càng giống một vòng tiểu thái dương.
Chỉ bằng mắt thường, Mạnh Kỳ đã cảm thấy phẩm giai của nó tăng lên một bậc, số lần sử dụng dường như cũng khôi phục.
"Thái Dương Thần Quân bố trí không biết bao nhiêu vạn năm, lại bị ngươi phá hủy như vậy, khiến hai người xung đột, có tàn lưu dư tồn." Cố Tiểu Tang như liễu yếu trong gió, chậm rãi đuổi kịp, dược lực tiêu tan, nói chuyện không còn đứt quãng.
Khó trách... Mạnh Kỳ thu hồi Đại Nhật Diễm Tâm, nhặt mảnh Lưu Ly lên, phát hiện nó là mảnh gương vỡ, phủ đầy vết nứt, khó có thể soi rõ hình ảnh, nhưng tràn ngập khí tức không thể đoán, không thể xác định.
"Mảnh vỡ Lai Thế Kính!" Mạnh Kỳ thở hắt ra, thì ra Hi đã nhặt được nó. Thật đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu!
“Tướng công, nơi này không thích hợp ở lâu, chúng ta đi chỗ khác, chỗ đó rất an toàn, có thể chuyên tâm chữa thương." Cố Tiểu Tang đề nghị.
Mạnh Kỳ đương nhiên tán thành, vừa rồi động tĩnh quá lớn!
Đang định cất bước, Cố Tiểu Tang đột nhiên kêu lên một tiếng, mỉm cười nhìn Mạnh Kỳ: "Tướng công, thiếp thân bị thương rất nặng, đi lại bất tiện, xin chàng nâng đỡ một chút."
Tuy biết yêu nữ có thể mở mắt nói dối, nhưng vừa nhận ân cứu mạng, Mạnh Kỳ đành lặng lẽ bĩu môi, gật đầu đồng ý.
Cố Tiểu Tang nhích lại gần, ôn hương nhuyễn ngọc.
Hai người đìu nhau, nhanh chân tiến lên. Theo chi dẫn của Cố Tiểu Tang, họ phản hồi về hướng Kim Sinh Điện.
Đi được một đoạn, Mạnh Kỳ thấy một tòa đại điện bằng đá xám, bên trong không người!
Bước vào, xác nhận an toàn, Mạnh Kỳ vừa thở phào nhẹ nhõm thì nghe Cố Tiểu Tang nói: "Khi Cửu Trọng Thiên vỡ tan, Quá Khứ Điện và Lai Thế Điện cũng bảo tồn hoàn hảo, sau này mới bị người cố ý hủy đi."
Sau này mới bị người hủy đi? Là phong ấn Lôi Thần ở tầng này? Hay là người vào trước Lôi Thần? Mạnh Kỳ ý niệm phập phồng, chú ý chuyển dời.
Bỗng nhiên, một ngón tay trắng nõn mảnh khảnh điểm vào ngực hắn, kình lực bộc phát, phong cấm Nguyên Thần.
“Ngươi!” Mạnh Kỳ vẫn còn suy yếu do phản phệ, nhất thời không kịp phản ứng, trơ mắt nhìn Cố Tiểu Tang chế trụ mình, "Ngươi muốn làm gì?”
Cố Tiểu Tang đứng thẳng người, khí tức vẫn rất yếu, phảng phất Tây Thi bệnh tật, cười nhẹ nói: "Ngươi đoán xem."