Cửu Trọng Thiên, thời Thượng Cổ còn được gọi là Thiên Đình, Tiên Giới, Thần Vực, nơi cư ngụ của phần lớn thần linh và tiên nhân. Nghe đồn nơi đây nguyên khí đồi dào, không vướng chút trọc khí, xứng danh "Tiên Linh". Pháp lý hiển hiện rõ ràng, gần như ngưng thành vật chất hữu hình, đễ cảm ứng, nắm giữ và hòa nhập. Tuy vậy, nó không gây áp lực quá lớn lên nhục thân và Nguyên Thần, là thánh địa tu luyện bậc nhất. Thậm chí có người khoa trương rằng, hít một ngụm Tiên Linh, duyên thọ mười năm!
Chính vì vậy, rất nhiều thần tiên chọn Cửu Trọng Thiên để lập động phủ, dù không nhậm chức ở Thiên Đình, vẫn mong được hưởng chút lợi ích. Tố Nữ Tiên Giới, nghe nói, chính là một phần thần bí biến mất của Cửu Trọng Thiên.
Mạnh Kỳ ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy giữa không trung mây trắng lững lờ trôi, che khuất bầu trời xanh, nhưng không hề cản trở ánh sáng, ngược lại càng làm nó thêm trong trẻo, thoát tục.
Cảm nhận được, nguyên khí trong thiên địa tựa như biển cả, hòa quyện cùng nhân uẩn chi khí lượn lờ xung quanh, trọc khí lắng xuống, hóa thành "thực vân" dưới chân, thanh khí cuộn trào, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách. Hô hấp, thổ nạp đều mang lại cảm giác gột rửa cho cả Nguyên Thần và nhục thân, vô cùng nhẹ nhàng, khoan khoái.
Pháp lý xung quanh khẽ biến, dường như trở nên rõ ràng hơn, không còn ẩn sau quy luật vô hình vô chất của nhật nguyệt tinh thần vận chuyển. Nhưng nơi đây không giống như hạch tâm Cửu U, bài xích những kẻ không phải thần tiên, khiến họ không thể điều động thiên địa, chỉ có thể dựa vào sức người. Mạnh Kỳ thậm chí có cảm giác uy lực khi giơ tay nhấc chân tăng lên không ít!
Nhìn những tiên cầm cất cánh, những linh thú chạy quanh, Mạnh Kỳ không khỏi thầm than: "Quả là bảo địa tu luyện!”
Trong lòng hắn, đây mới là khí phái mà một đại tông võ đạo nên có. So với Tố Nữ Tiên Giới, Thiếu Lâm tự và những nơi tương tự thật sự quá phàm tục!
Bất quá, so với Cửu Trọng Thiên trong truyền thuyết, Tố Nữ Tiên Giới dường như cũng chỉ đến thế. Xem ra, nơi này đã không trọn vẹn, rách nát không biết bao nhiêu vạn năm rồi.
Bạch ngọc trải trên thực vân, kéo dài về những hướng khác nhau. Nhờ có bản đồ tối hôm qua, Mạnh Kỳ đã nắm được đại khái. Cố tỏ ra khẩn trương, hắn phủi y bào, mấy sợi tóc và bụi đất rơi xuống.
Không muốn nói thêm nửa lời vô nghĩa, Cố Tiểu Tang, trong vai Thương Thủy tiên tử, cố ý không thèm nhìn Liên Dục Bồ Tát, vội vã cất bước, đi thẳng về phía trước, rẽ theo một hướng khác với họ.
Mạnh Kỳ theo sát sau đó, đám nam đệ tử vụng trộm đánh giá Liên Dục và Anh Ninh, rồi nhanh chóng đuổi kịp.
"Hừ, ra vẻ thanh cao, chẳng phải phu quân vừa mới chết đã vội vàng tìm bạn lữ song tu mới sao, bản chất cũng giống như chúng ta thôi." Liên Dục Bồ Tát liếc nhìn bóng lưng "Thương Thủy tiên tử", không hề che giấu sự chán ghét và khinh thường.
Khuôn mặt thanh thuần kiều diễm của Anh Ninh vẫn chưa hồi phục sau cú sốc Độc Thủ Ma Quân bỏ trốn. Theo kế hoạch của nàng, chỉ cần kéo dài thời gian Độc Thủ gặp Tông chủ Bồ Tát, đợi đến khi hắn viên mãn tu vi, gặp phải đột phá, chẳng phải nàng sẽ thuận lý thành chương bị hắn "thái bổ" sao? Đến lúc đó, thừa lúc hắn bất ngờ không kịp đề phòng, nàng vận chuyển Xá Nữ Hoan Hỉ Thiện, đủ để đạt được mọi mong muốn!
Tông Sư cấp lô đỉnh! Lô đỉnh nghe lời!
Như vậy, dù không thể một bước lên trời, bước vào Ngoại Cảnh, nàng cũng có thể đuổi kịp những nhân vật nổi bật như Cuồng Đao Tô Mạnh, Đại La yêu nữ Cố Tiểu Tang, Tuyệt Kiếm tiên tử Giang Chỉ Vi và Vô Hình kiếm Hà Cửu. Hơn nữa, họ còn không có "phó dịch" cấp Tông Sư!
Kết quả, Liên Dục quá vội vàng, làm hỏng chuyện tốt của nàng. Nếu không phải Liên Dục là một trong tám đại Bồ Tát, địa vị trong Hoan Hi nhất mạch còn cao hơn nàng, nàng nhất định sẽ cho Liên Dục một bài học!
Sau này nhất định thường xuyên nói xấu Liên Dục bên tai sư phụ!
Liên Dục Bồ Tát và Anh Ninh mỗi người một tâm tư, rẽ sang phải, từ xa đã có thể thấy một quần thể cung điện rộng lớn. Họ hoàn toàn không chú ý đến việc trên không trung có thêm một con tiên cầm, hình dáng như diều hâu, khí tức rất mạnh, không biết thuộc loài nào.
Đó chính là Mạnh Kỳ biến thành. Nhưng hiện tại, Cửu Biến không bao hàm tiên cầm linh thú, chỉ có thể biến thành phi điểu bình thường. Hắn đành phải tạo hình kỳ quái một chút, tỏa ra khí tức "cường giả" để người ta nghĩ là tiên cầm quý hiếm. Liên Dục Bồ Tát và Anh Ninh không phải đệ tử nuôi dưỡng chúng, chắc chắn không nhận ra sự khác thường.
Về phần chuột các loại, Mạnh Kỳ tin rằng đã tuyệt tích trong Tố Nữ Tiên Giới. Trước đó, hắn đã sờ soạng cơ thể một loại tiên cầm linh thú ở động phủ Thương Thủy tiên tử, thăm dò kết cấu, nhưng chỉ giống được năm thành, không đạt được tinh túy, rất dễ bị nhìn thấu.
Bay vòng quanh những tiên cầm khác, tránh để chúng hiểu lầm là kẻ ngoại lai đến cướp địa bàn, Mạnh Kỳ lúc thì bay lên phía trước Liên Dục Bồ Tát, lúc thì bay ngược lại, luôn thay đổi hình dạng và khí tức, khiến họ không phát hiện ra điều gì bất thường.
Có lẽ vì Tố Nữ Tiên Giới nhiều năm không có ngoại địch xâm nhập, nên việc phòng bị trên đường đi đều không cao. Mạnh Kỳ thuận lợi theo họ đến gần quần thể cung điện liên miên bất tận.
Nơi này đã ít tiên cầm và linh thú lui tới, Mạnh Kỳ đành thu liễm cánh, đột ngột hạ xuống một nơi bí ẩn trong hoa viên, quan sát trái phải, xác định vị trí, ẩn khí nặc hình, lặng lẽ lẻn đến bên "Thiên Hà" - con sông kết nối quần thể cung điện và nhiều chi nhánh khác.
Thay đổi kết cấu cơ thể, làn da Mạnh Kỳ trở nên trong suốt màu lam, cả người bỗng nhiên mềm hóa, hòa tan vào nước!
Tuy rằng biến thành "Lam huyết nhân" chỉ giống được năm thành, không đạt được tinh túy hóa thủy, nhưng Mạnh Kỳ miễn cưỡng có thể mô phỏng hình dạng. Người bình thường ai sẽ nghĩ "thủy" là địch nhân, họ chỉ chú ý đến cá tôm cua sò trong nước. Hơn nữa, theo tin tức từ Cố Tiểu Tang, Anh Ninh vì mục đích cá nhân đã cố ý kéo dài thời gian, không báo cáo với Hoan Hỉ Bồ Tát. Nói cách khác, Hoan Hỉ nhất mạch vẫn chưa biết gì về những chuyện xảy ra ở Lâm Hải, sẽ không cố ý phòng bị "Lam huyết nhân"!
Nếu không có chiêu chỉ điểm mù này, chắc chăn hắn sẽ gặp rất nhiều trắc trở.
Dòng nước róc rách, dũng mãnh tràn vào quần thể cung điện, nuôi dưỡng kỳ hoa dị thảo, cung cấp nước cho đệ tử hạch tâm, trưởng lão Bồ Tát. Mạnh Kỳ không đi cùng Liên Dục Bồ Tát, mà rẽ vào chi lưu, hướng về điện các của Kính Ngôn Bồ Tát.
Đột nhiên, một lực hút truyền đến, khiến dòng nước mà Mạnh Kỳ biến thành chảy nhanh hơn.
Hắn hoảng sợ, ngưng "mục" nhìn lại, phát hiện phía trước thò ra một cái miệng máu, không biết là sủng vật nhà ai khát nước uống nước!
"Biến thành nước cũng có nguy hiểm..." Mạnh Kỳ thi triển biến hóa, làm một con cá, lặn xuống, tránh khỏi cái miệng rộng đó, trong lòng thầm than: "Thế gian quả nhiên không có thập toàn thập mỹ!"
Lại đề cao cảnh giác, Mạnh Kỳ liên tục biến hóa giữa cá và nước, thuận lợi vượt qua những trận pháp bán khai, đến “Ngư Thủy điện" - "động phủ” của Kính Ngôn Bồ Tát!
............
Huyền Nữ nhất mạch cũng được tạo thành từ quần thể cung điện, hoa viên dược điền và nhiều sông ngòi, nhưng ở vị trí trung tâm, có một mảnh điện các nhỏ tràn ngập khí tức cổ phác. Mái cong, đấu củng và những tạo hình khác đều theo lối Thượng Cổ, toát ra vẻ tang thương vượt thời gian.
Mạnh Kỳ và những người khác, dưới sự dẫn dắt của Cố Tiểu Tang, trực tiếp bước vào một tòa đại điện ở bên cạnh. Bên trong, những cây lương trụ màu sắc ảm đạm, mùi mục khó nén, nhưng vẫn đứng vững, chống đỡ sức nặng.
Dù có trận pháp bảo hộ, có thể tồn tại vạn cổ không suy suyển, bản thân những cây lương trụ này cũng là tài chất bất phàm, thậm chí có thể dùng để luyện chế lợi khí linh mộc!
"Các ngươi ở đây kiên nhẫn đợi triệu kiến. Ai có thể cảm ngộ ra công pháp từ Bá Vương Tuyệt Đao, lập tức sẽ trở thành đệ tử hạch tâm, có thể tự do chọn lựa đạo lữ song tu." Cố Tiểu Tang vẫn duy trì khí chất lãnh diễm xuất trần của Thương Thủy tiên tử, ngữ khí bình thản, ngôn ngữ trực tiếp.
"Đệ tử tuân mệnh!" Các nam đệ tử đồng thanh đáp lời, kích động không thể che giấu, trong mắt tràn ngập chờ mong và nhiệt tình.
Ai mà không muốn có được kỳ ngộ, một bước lên trời?
Mạnh Kỳ im lặng đứng một bên, phân tâm vào huyết nhục hóa thân bên kia, không dám chút chậm trễ. Đột nhiên, tay hắn mềm nhũn, đã có một bàn tay mềm mại, nhỏ nhắn, trơn truột như không xương nắm lấy.
Hả! Mạnh Kỳ ngẩng đầu, nhìn về phía Cố Tiểu Tang, và nàng cũng đồng thời nhìn lại đây, ánh mắt lưu chuyển, trong vẻ thanh lãnh thoát tục của Thương Thủy tiên tử lộ ra vài phần quyến rũ thân cận: "Tòa điện phủ kia chính là nơi đặt 'Bá Vương Tuyệt Đao', 'Tố Nữ điện' nghe đồn còn cất giấu di thuế của khai phái tổ sư, Cửu Thiên Huyền Nữ."
Nàng chỉ ngón tay về phía trung tâm điện các.
Tố Nữ điện, Bá Vương Tuyệt Đao, Cửu Thiên Huyền Nữ di thuế... Những lời này khiến Mạnh Kỳ hơi phân tâm, nhìn về phía đó. Ở đó có một tòa điện phủ tàn phá, phủ đầy dấu vết hỏa thiêu lôi phách, xa xăm không cần, màu sắc ban đầu không rõ, nay đã xám đen.
Trước mặt bao người, hắn thật sự không tiện hất tay Cố Tiểu Tang ra.
Cố Tiểu Tang nheo mắt, tươi cười đạm mà động lòng người, ngầm truyền âm: "Bên kia đến chưa?"
"Đến rồi, đang tìm cơ hội." Mạnh Kỳ bất động thanh sắc đáp.
Thấy "sư phụ” Thương Thủy vốn thanh lãnh xuất trần như tiên tử lại biếu hiện thần thái nữ nhị, mị lực tăng vọt trước mặt Quách Hi dung mạo xấu xí, các nam đệ tử nhìn không kịp chớp mắt, hận đến mức nghiên răng nghiền lợi, thầm ước được thay thế.
Lúc này, có thị nữ bước vào điện các, giọng nói thanh thúy: "Một đám theo ta đi Tố Nữ điện."
Các nam đệ tử nhiệt tình xông lên phía trước, Mạnh Kỳ và Cố Tiểu Tang liếc nhau, kịch hay bắt đầu!
............
"Ngư Thủy điện" từng trận tiếng rên rỉ từ phòng ngủ truyền ra, phấn hà bốc hơi, cấm pháp ám tàng, phi điểu tuyệt tích, sâu bọ bất nhập, khiến Mạnh Kỳ không thể tới gần.
Tiếng nữ uyển chuyển kiều my, lộ ra sự sung sướng không thể diễn tả, không hề có chút âm trầm. Nghe vậy, Mạnh Kỳ bỗng nhiên có chút đồng tình Cửu Thiên Lôi Thần, Kính Ngôn Bồ Tát dường như không để cái chết của hắn trong lòng.
Với nữ đệ tử Hoan Hỉ nhất mạch, động chân tình với đối tượng thải bổ chỉ có một kết cục duy nhất: khó bảo toàn khi giao hợp, cả đời công lực phụng dưỡng nam phương, bản thân tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch đứt từng khúc, sống không bằng chết. Kính Ngôn Bồ Tát còn sống tốt, đã nói lên tất cả.
Mắt thấy bên kia bắt đầu cho nam đệ tử theo thứ tự đến Tố Nữ điện cảm ngộ Bá Vương Tuyệt Đao, Mạnh Kỳ hít sâu một hơi, không dám đợi thải bổ kết thúc, cấm pháp tự động mở ra để tiện lẻn vào. Hắn gọn gàng dứt khoát lẻn đến bên cạnh một thị nữ, đánh ngất nàng, thu vào Sơn Hà Xã Tắc đồ, rồi nhanh chóng biến hóa, hóa thành thiếu nữ này, bước nhanh đến gần phòng ngủ.
"Bồ Tát, Tông chủ Bồ Tát phái người tìm ngươi, bảo ngươi lập tức qua đó!" Mạnh Kỳ giả giọng hô.
Tiếng rên rỉ im bặt, cấm pháp buông lỏng, một luồng tinh thần lan tràn ra, bao phủ toàn bộ Ngư Thủy điện, còn mang theo vài phần xuân ý, giọng nữ khàn khàn hỏi: "Người đâu?"
Người do Hoan Hi Bồ Tát phái đến truyền khẩu tấn.
Mạnh Kỳ không chút biểu tình, tay phải hóa thành chưởng đao, Tử Điện quấn quanh:
"Người ở đây!"
Ba!
Cấm pháp khép hờ bị Tử Điện đao khí trực tiếp chém phá!