Tiên Tích, Bích Du cung.
Từ sau khi rời khỏi Lang Gia, Mạnh Kỳ đến thẳng Bích Du cung. Một là để thử xem có thể dùng khí tức tổ thần của lam huyết nhân chữa trị Huyền Thủy Đãng Ma Kỳ hay không. Hai là tìm Linh Bảo Thiên Tôn hỏi han về việc giới thiệu tiểu đồng bọn gia nhập Tiên Tích có chương trình gì không. Hơn nữa, chuyện Độ Nhân Cầm khiến hắn suy nghĩ rất nhiều, hy vọng tìm đến tiền bối thâm niên để thảo luận.
Trên phổ trao đổi của Lục Đạo Luân Hồi chi chủ, "Độ Nhân Cầm" không đánh dấu chữ "Thiếu". Điều đó có nghĩa là chỉ cần trả giá thiện công tương ứng, hoàn thành nhiệm vụ chuyên chúc, liền có thể trực tiếp hối đoái. Nhưng, từ những tin tức mà Nguyễn gia tiết lộ mấy ngày nay, Độ Nhân Cầm rõ ràng đang ở trong tay lam huyết nhân, chứ không phải "vật vô chủ"!
Vì sao trong thế gia môn phái thuộc về "Thiếu", đến lam huyết nhân lại tính là "Không thiếu"?
Đãi ngộ khác biệt như vậy có phải ẩn chứa bí mật của Lục Đạo hay không?
Những phỏng đoán này khiến Mạnh Kỳ đau đầu, nhưng lại bị sương mù bao phủ, không tìm thấy ý nghĩ xác thực. Linh Bảo Thiên Tôn từng hoàn thành nhiệm vụ thần binh chuyên chúc, có lẽ có thể nhìn thấy manh mối từ kinh nghiệm của ông.
Ví dụ, nhiệm vụ thần binh chuyên chúc của ông có trực tiếp liên quan đến kiện thần binh đó không? Nhiệm vụ hoàn thành có phải thu hoạch chính là nó không? Tựa như hối đoái Độ Nhân Cầm, thì sẽ có nhiệm vụ "Lẻn vào căn cứ của lam huyết nhân, tìm Độ Nhân Cầm". Nếu vậy, có lẽ có thể chứng minh Lục Đạo không phải thần thông quảng đại như tưởng tượng, chỉ là biết nhiều bí tân, hiểu rõ tung tích của nhiều thần binh và công pháp tối cao, rồi biến những thứ phù hợp, không gây "đại oanh động", "đại chú mục" thành của mình.
Nếu không phải như vậy, mà là hoàn thành nhiệm vụ gian nan không liên quan, sau đó mới nhận được thần binh từ Lục Đạo, vậy tiêu chuẩn mà Lục Đạo Luân Hồi chi chủ phán đoán thần binh "thiếu" hay "không thiếu" rốt cuộc là gì? Nó có liên lụy gì đến lam huyết nhân không? Và tổ thần mà lam huyết nhân sùng bái thuộc về quan hệ gì?
Tất cả những vấn đề này đều cần Linh Bảo Thiên Tôn giải đáp hoặc cùng thảo luận.
Vừa dừng chân trước Bích Du cung, Mạnh Kỳ đã thấy "Bích Hà nguyên quân" Cù Cửu Nương. Nàng hồ nghi nhìn Mạnh Kỳ một cái, có vẻ chần chờ nói: "Nghe nói ngươi bước qua tầng thứ nhất thiên thê?"
Mạnh Kỳ đột phá là chuyện hai ba ngày trước, các thế lực lớn hăn đã biết. Mà chuyện tranh đoạt Độ Nhân Cầm mới xảy ra hôm qua. Thực lực tuyệt đối mà Mạnh Kỳ thể hiện vẫn chỉ lan truyền ở phụ cận Lang Gia.
"Nguyên quân, ngươi cảm thấy là thật hay giả?" Mạnh Kỳ không đáp mà hỏi lại, giọng mang ý cười.
Cù Cửu Nương hừ một tiếng: "Làm ra vẻ cái gì, tứ kiếp gia thân mà không có tốc độ tiến giai như vậy, ngươi thà mua miếng đậu hũ mà tự tử đi!"
Nói rồi, nàng bỗng nhiên có chút phiền muộn: "Ta trải qua bao năm, gánh chịu hết nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác, mấy lần suýt mất mạng, mới trở thành tuyệt đỉnh. Ngươi từ khi bắt đầu tu luyện đến giờ mới bao lâu?"
Đúng lúc Mạnh Kỳ cho rằng Cù Cửu Nương hiếm khi cảm tính, nàng ngẩng đầu mạnh mẽ, đôi mắt xinh đẹp sau lớp mặt nạ ánh lên vẻ lấp lánh, nhìn Mạnh Kỳ như nhìn một đống tài sản lớn: "Loại người như ngươi chắc chắn không thiếu kỳ ngộ. Sau này nếu có vật liệu thừa bán ra, tiện nghi Lục Đạo hay tiện nghi người khác thì thà tiện nghi ta. Chúng ta dù sao cũng quen biết nhiều năm, lại còn do ta dẫn ngươi gia nhập 'Tiên Tích', ngàn vạn lần đừng quên!"
Thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật sách. Mạnh Kỳ ha ha cười: Nguyên quân, ngươi thật là thăng thắn."
"Đương nhiên, làm người làm gì phải dối trá như vậy?" Cù Cửu Nương ngẩng đầu ưỡn ngực, một bộ "bà đây xưa nay đường đường chính chính, có gì nói nấy".
Nghe giọng điệu của nàng, Mạnh Kỳ biết Linh Bảo Thiên Tôn vẫn chưa tiết lộ chuyện mình có thể dẫn người đến Lan Kha Tự cảm ngộ thần chưởng tổng cương, bằng không Cửu Nương chắc chắn không chỉ có thái độ như vậy.
Vì vừa dẫn tiểu tham ăn nhập Lan Kha Tự cảm ngộ, Mạnh Kỳ quyết định tạm thời không đề cập đến việc này. Chung quy không thể biến báo thân tịnh thổ của người khác thành "nhà vệ sinh công cộng", đặc biệt là mình còn đánh không lại đối phương!
"Nguyên quân, Thiên Tôn có ở đây không?" Mạnh Kỳ chuyển đề tài.
Cù Cửu Nương lắc đầu, giọng mang nghỉ hoặc: "Thiên Tôn dạo này hành tung thần bí. Không biết đang bận rộn cái gì, đã lâu không tới Bích Du cung.”
Chuyện đại thanh căn ở Côn Luân sơn Ngọc Hư cung? Mạnh Kỳ có vẻ suy tư gật đầu, không nói thêm gì. Lưu lại lời nhắn, hắn hướng Tiên Du phường bay đi.
Trong Tiên Du phường tạm thời không có Luân Hồi Phù để gửi bán. Mạnh Kỳ nghĩ đến nước xa không cứu được lửa gần, quyết định một mình đến Chân Võ Nghi Trủng, tiện thể dán một "bố cáo" thu mua Luân Hồi Phù không giới hạn.
Đến trước trung ương ngọc trụ, hắn lấy ra Ngọc Tịnh Bình, đổ ra vài giọt thủy dịch màu lam sẫm.
Vừa vào tay, Mạnh Kỳ đã cảm thấy nặng trĩu, tựa hồ một giọt nước do khí tức tổ thần biến thành có thể diễn hóa ra cả một ao hồ!
Ủy nghiêm, hạo đại, thần thánh, đủ loại cảm giác tràn ngập. Mạnh Kỳ cẩn thận cảm thụ, không phát hiện có bất cứ liên lụy nào đến Lục Đạo Luân Hồi chỉ chủ.
"Không biết Lục Đạo sẽ đưa ra kết quả giám định gì..." Mạnh Kỳ ôm tâm lý thử nghiệm, thò tay về phía ngọc trụ.
Thanh âm to lớn đạm mạc của Lục Đạo Luân Hồi chi chủ vang lên, như trước không có dao động tình tự:
"Thủy tổ khí tức [tàn lưu]. Thượng Cổ đại năng Thủy tổ di lưu khí tức, có thể sử dụng để tu bổ bất cứ đồ vật thủy tính nào, luyện chế đan dược duyên thọ, nhưng đã tiêu hao tuyệt đại bộ phận lực lượng, hiệu quả hữu hạn, giá trị chín ngàn thiện công."
Lai lịch nói rành mạch rõ ràng... Mạnh Kỳ có cảm giác thất vọng. Lục Đạo và tổ thần thực ra không có gì liên lụy?
Thu liễm tâm tư, hắn đem Huyền Thủy Đăng Ma Kỳ và thủy dịch Thâm Lam do khí tức tổ thần biến thành đồng thời đặt vào.
"Sử dụng khí tức Thủy tổ tàn lưu, phối hợp một viên Thủy Lam Chi Tâm cao phẩm chất, có thể thoáng chữa trị Huyền Thủy Đãng Ma Kỳ, toàn lực thôi phát số lần sử dụng khôi phục đến hai lần." Lục Đạo Luân Hồi chi chủ dùng thái độ nhất quán đưa ra kết quả.
"Có hai lần là tương đối an tâm rồi." Mạnh Kỳ âm thầm gật đầu. Chân Võ Đại Đế chắc chắn là nhân vật truyền thuyết trở lên, đối phó ác niệm của ông, cẩn thận đến đâu cũng không thừa. Trước đây Chân Võ Nghi Trủng đơn giản là để ác niệm ở trong phong ấn trấn áp, nay muốn tiêu diệt nó, nói không chừng phải xâm nhập phong ấn, thậm chí cởi bỏ phong ấn!
Nhân uân bốc lên, quang mang di động, khe nứt trên Huyền Thủy Đãng Ma Kỳ được bù đắp một ít. Thủy lam chi thạch của Mạnh Kỳ chỉ còn lại một viên, vẫn là viên phẩm giai không cao kia, chỉ đổi được năm trăm thiện công.
Về phần "Vô Tướng Kiếm Cổ" do cường giả tuyệt đỉnh tàn lưu kia, tuy giá trị ba ngàn ba trăm thiện công, nhưng công dụng đặc thù, rất thần dị, Mạnh Kỳ cất đi, không đổi cho Lục Đạo.
Làm xong mọi việc, kiểm tra Huyền Thủy Đãng Ma Kỳ và Đông Cực Trường Sinh Đan, Mạnh Kỳ lấy ra Luân Hồi Phù, kích phát tại chỗ.
Thanh quang mênh mông, bước vào u ám, trước mắt Mạnh Kỳ từng bức hình ảnh hiện ra, đều là thế giới đã đi qua.
Không chút do dự, hắn lựa chọn Cửu Hương thế giới.
Lập tức, thanh âm của Lục Đạo Luân Hồi chi chủ vang lên:
"Trở lại Cửu Hương thế giới, thời gian hai tháng. Có thể tự lựa chọn truyền tống đến gần bất cứ người quen nào hoặc địa phương từng đi qua."
Truyền tống đến đâu? Mạnh Kỳ ngẩn người. Ý nghĩ đầu tiên là trực tiếp đến nghỉ trủng lăng tẩm, tốc chiến tốc thắng. Nhưng rất nhanh hắn từ bỏ ý định này, bởi vì từ lần cuối mình vào Cửu Hương đã qua vài năm, thời gian bên trong còn lâu hơn một chút, nghỉ trủng hắn không phải không có biến hóal
Có lẽ Chân Võ ác niệm có thể cảm ứng được tử kỳ sắp đến, nên không còn cố kỵ hậu hoạn, điên cuồng tìm cách thoát khốn, và đã đạt được hiệu quả nhất định?
Nhất định phải tìm hiểu rõ ràng tin tức rồi mới vào... Mạnh Kỳ trịnh trọng đáp lại. Nhanh chóng quyết định, lựa chọn Hoàng Phủ Phỉ!
............
Một trang viên rộng lớn đứng sừng sững trong tầm mắt Mạnh Kỳ, bên trong có đình đài lầu các, phía sau là rừng rậm dựa vào sơn mạch, còn có ruộng đất mênh mông vô bờ.
Nay, trang viên giăng đèn kết hoa, treo đầy giấy đỏ, tràn ngập niềm vưi, xe ngựa không ngừng đi qua trước mặt, chạy về phía đại môn, nơi có hoành phủ viết ba chữ lớn:
"Tụ Thần trang".
"Tụ Thần trang?" Mạnh Kỳ cười thầm. Hoàng Phủ Phỉ và Hà Tham Thương sống không tệ, đã có năng lực kháng Tẩy Nguyệt tiên sinh, trùng kiến Tụ Thần trang?
Thấy không ai chú ý mình, Mạnh Kỳ phẩy tay áo, thay đổi hình tượng. Thân mặc thủy hợp phục, đầu đội phiến vân quan, chân đi giày gai, eo buộc dải tua rua, hai tay không, một đạo sĩ trẻ tuổi tuấn tú tiêu sái.
Bước trên tuyết đọng, Mạnh Kỳ chậm rãi đi về phía Tụ Thần trang. Lúc này xe ngựa đã thưa thớt, bên trong truyền ra tiếng náo nhiệt.
"Vị đạo trưởng này, có thiệp cưới không?” Đệ tử canh cửa tiến lên hỏi.
Hắn thấy đối phương phong tư bất phàm, không giống đạo sĩ bình thường, nên không dám chậm trễ.
Mạnh Kỳ chắp tay, khẽ cười nói: "Bần đạo Thanh Nguyên, quen biết Hoàng Phủ gia, nhưng nhiều năm không gặp. Hôm nay đi ngang qua, đặc biệt đến bái phỏng, không biết quý trang có việc vui, ngược lại là không có thiệp cưới."
"Nếu không có thiệp cưới, chúng tôi không thể cho người ngoài vào. Xin đạo trưởng chờ đợi, để tôi vào bẩm báo." Thủ vệ đệ tử khách khí đáp lễ.
"Ứng có chi lý." Mạnh Kỳ không để bụng. "Không biết hôm nay có việc vui gì?"
Thủ vệ đệ tử lập tức thăng lưng, lộ vẻ tự hào kiêu ngạo, cùng với thần tình vinh dự: "Hôm nay là ngày Hà trang chủ và đại tiểu thư thành thân. Họ đã trải qua hoạn nạn nhiều năm, sáng nay rốt cuộc có thể chiêu cáo thế nhân, đồng thời tuyên bố Tụ Thần trang tái lập.”
"Vậy thật đáng mừng. Xem ra Hà thí chủ đã đột phá Ngoại Cảnh." Mạnh Kỳ bấm đốt ngón tay tính toán, đã hiểu rõ.
Năm đó Hà Tham Thương đã gần Thiên Nhân giao cảm, nay sợ rằng đã trải qua vài năm không bắt buộc Thiên Nhân Hợp Nhất viên mãn, hoặc bước đầu suy nghĩ rõ ràng đạo lộ của mình, đã nửa bước Ngoại Cảnh, tiến tới Ngoại Cảnh cũng không phải không có khả năng.
"Đúng!" Thủ vệ đệ tử nghi hoặc đánh giá Mạnh Kỳ, chuyện Hà trang chủ đột phá mọi người đều biết, bằng không sao dám nghênh ngang trùng kiến Tụ Thần trang, không sợ Nguyệt Chi Hương đuổi giết sao? Đạo sĩ này trông còn trẻ, sao lại thiển cận như vậy, chẳng lẽ là đạo sĩ ẩn tu hái thuốc ở thâm sơn?
Hắn dừng một chút, giọng nói mang theo sùng mộ nồng đậm: "Thiên phú của Hà trang chủ không tính là đứng đầu, nhưng ít ai có nghị lực, khắc khổ kiên trì, được Hoàng Phủ trang chủ coi trọng, thu làm đại đệ tử. Sau này tuy bị đuổi giết nhiều năm cùng đại tiểu thư, trải qua nguy hiểm, nhưng đều có thể hóa hiểm thành an, càng chiến càng hăng, phát triển thế lực bí ẩn của Tụ Thần trang. Sau này đột phá cực hạn, trong ngoài giao hội, trở thành một đời đại hiệp, danh dương thiên hạ, khiến Tẩy Nguyệt tiên sinh chỉ có thể tạm thời ẩn nhẫn..."
Mạnh Kỳ mim cười nghe hắn thao thao bất tuyệt những lời khen ngợi, không ngắt lời, cho đến khi hắn tỉnh ngộ, xin lỗi một tiếng: "Đạo trưởng đợi, tôi đi thông báo. Bất quá hôm nay là ngày tốt của Hà trang chủ và đại tiểu thư, họ cùng lão phu nhân đều rất bận rộn, nếu có chậm trễ, xin thông cảm.”
"Không sao." Mạnh Kỳ chắp tay sau lưng, mỉm cười.
Trong Tụ Thần trang mới, Hà Tham Thương và Hoàng Phủ Phỉ không bái đường như những cặp vợ chồng bình thường, mà là bưng chén rượu, kính tân khách, rất có khí chất giang hồ nhi nữ.
Nhìn con trai con gái, Hoàng Phủ phu nhân không có thay đổi rõ rệt về dung mạo, sờ lên mái tóc bạc xen lẫn, tràn đầy vui mừng.
Bao năm khổ cực, sáng nay rốt cuộc được đền bù!
“Hà trang chủ, Hoàng Phủ đại tiểu thư, không, Hà phu nhân, cần gì đa lễ như vậy?” Các hảo hán giang hồ được Hà Tham Thương và Hoàng Phủ Phi kính rượu đều tỏ ra thụ sửng nhược kinh. Đây chính là Ngoại Cảnh cường giả, thiên hạ không có mấy người!
Trừ những người là hảo hữu của Hoàng Phủ Đào như Vô Lượng đạo nhân, ai đối mặt Ngoại Cảnh cường giả kính rượu mà không có thái độ như vậy?
"Thấy có người kế tục, lão đạo thật sự vui vẻ..." Vô Lượng đạo nhân vỗ đùi, vừa cảm khái vừa vui sướng. Bên cạnh là Hồng Tuyến phu nhân và Tái Ngoại thần đà.
Đúng lúc này, một thủ vệ đệ tử tiến vào.
"Trang chủ, phu nhân, bên ngoài có một đạo trưởng tự xưng cố nhân của Hoàng Phủ gia đến cầu kiến." Hắn đợi hồi lâu, chớp lấy cơ hội, đến gần hai người, thấp giọng bẩm báo.
"Cố nhân? Đạo trưởng?" Hoàng Phủ Phi hơi mở to mắt. "Có nói tên không?”
Hà Tham Thương cũng dừng kính rượu, khiến các hảo hán giang hồ phân vân ghé mắt.
Có chuyện gì?
"Hắn tự xưng Thanh Nguyên." Thủ vệ đệ tử đột nhiên có chút thấp thỏm, không rõ trang chủ và phu nhân vì sao có thái độ như vậy.
"Thanh Nguyên đạo trưởng!" Hoàng Phủ Phỉ vừa mừng vừa sợ, trực tiếp kéo Hà Tham Thương chạy ra ngoài, để lại một phòng tân khách ngơ ngác.
Đột nhiên, Hà Tham Thương cuộn lên một trận cuồng phong, bao lấy Hoàng Phủ Phi, gào thét mà lên, vội vàng chạy ra ngoài.
Các hảo hán giang hồ nhất thời hai mặt nhìn nhau. Ai có thể khiến vợ chồng Hà trang chủ coi trọng và thất thố như vậy? Ông ấy là Ngoại Cảnh cường giả mà thiên hạ đều biết!
"Thanh Nguyên đạo trưởng?" Hoàng Phủ phu nhân đang ngồi ở vị trí chủ tọa đột nhiên đứng lên.
Vô Lượng đạo nhân hô hấp trở nên nặng nề, quay đầu nhìn về phía Hồng Tuyến phu nhân và Tái Ngoại thần đà: "Là vị Thanh Nguyên đạo trưởng kia?"
Hai người mờ mịt đáp lại, ẩn chứa mong đợi.