"Phá Không Cổ Phù, vật phẩm cấp cực phẩm bảo binh, vốn thuộc về Thần Phù Tiên Triện, là bút tích của một vị đại năng Thái Cổ nào đó. Sau bị Chân Võ Đại Đế đoạt được, do niên đại xa xưa, lại thường xuyên sử dụng, nên lực lượng dần xói mòn, phẩm chất hạ xuống. Hiện tại có thể dùng để phá vỡ hư không trốn chạy, không phải pháp thân hoặc pháp môn khắc chế thì không thể ngăn cản, có thể dùng hai lần, giá trị chín ngàn tám trăm thiện công.”
"Huyền Quy Kiếm, cực phẩm bảo binh, là kết quả của việc Chân Võ Đại Đế luyện chế thần binh thất bại thuở ban đầu. Phòng ngự cực tốt, nếu dùng bản thể đón đỡ, dù là thần binh cũng phải chém hai ba lần mới có thể đứt, giá trị chín ngàn thiện công."
Đại Nhật Diễm Tâm và Băng Nhãn Tinh Phách Mạnh Kỳ đều nhận ra, không cần giám định, trực tiếp cất đi.
Lúc này, Linh Bảo Thiên Tôn nhắc nhở: "Tuy rằng nhiệm vụ luyện chế thần binh đơn giản hơn hối đoái thần binh, nhưng cũng không dễ dàng. Dù ngươi mang nhiều loại truyền thừa đứng đầu, cũng đừng vội thử, ít nhất phải bước qua tầng thứ hai thiên thê, trở thành Tông Sư. Đấu Mẫu vì cầu tự bảo, đã ba lần thử nghiệm, hao sạch tích lũy, suýt chết mới gần đây hoàn thành nhiệm vụ luyện chế thần binh đặc biệt."
"Đấu Mẫu luyện thành thần binh? Vì cầu tự bảo?" Mạnh Kỳ có chút kinh ngạc.
Ngay cả nửa bước Pháp Thân cũng gian nan như vậy sao?
Linh Bảo Thiên Tôn cảm khái: "Giai đoạn khó nhất của nhiệm vụ luân hồi là khi kẹt ở một cửa ải nào đó. Lúc trước Thanh Nguyên và Bích Hà, hiện tại Đấu Mẫu và Thái Ất, đều là tình huống này. Tu vi đình trệ, thực lực đình trệ, nhưng độ khó của nhiệm vụ luân hồi lại dần tăng lên. Vài lần đầu còn ổn, sau đó không đột phá được thì chỉ có thể dựa vào ngoại vật. Không biết bao nhiêu luân hồi giả đã vẫn lạc ở giai đoạn này."
"Mà huyền quan và ba tầng thiên thê, cũng không gian nan bằng nửa bước đến Pháp Thân. Lão đạo khắc cốt ghi tâm điều này. Đấu Mẫu tấn chức nửa bước đã vài năm, hoàn thành hai ba nhiệm vụ, nhưng vẫn chưa thấy dấu hiệu đột phá. Cho nên mới phải phòng ngừa chu đáo, luyện chế thần binh để tự bảo vệ."
Không thể so với những nửa bước và Ngoại Cảnh đỉnh phong bình thường, những người như Đấu Mẫu Nguyên Quân mắc kẹt trong luân hồi càng khát khao đột phá hơn. Bằng không trơ mắt nhìn độ khó của nhiệm vụ luân hồi tăng lên từng chút, sẽ có cảm giác đuối nước giãy dụa thống khổ. Mạnh Kỳ tuy không trải qua, cũng có thể cảm nhận được phần nào. Mình một bước lên trời, tứ kiếp gia thân, trước Tông Sư có lẽ sẽ thuận buồm xuôi gió, sau Tông Sư thì sao?
Tiềm lực là một chuyện, nhưng Pháp Thân, dù ở Thượng Cổ, cũng là dấu hiệu quan trọng phân chia tiên và người. Ngay cả Tô Vô Danh kinh tài tuyệt diễm còn kẹt ở nửa bước Pháp Thân không biết bao nhiêu năm đấy thôi?
"Văn bối sẽ cẩn thận." Mạnh Kỳ trịnh trọng gật đầu, dù sao thần binh chủ tài cũng có thể tạm thời dùng như bí bảo.
Linh Bảo Thiên Tôn nói: "Cơ hội cảm ngộ ‘Đạo truyền hoàn vũ’, lão đạo định xử lý thế này. Thành viên chính thức lần đầu tiên cảm ngộ thì không cần trả giá quá cao, quy về Tiên Tích công trung. Còn ngươi thì thu được chân ý truyền thừa một thức pháp thân tuyệt học Bát Cửu Huyền Công. Nếu bọn họ muốn cảm ngộ lần thứ hai, thì cần bàn bạc với ngươi, trả một số thiện công hoặc vật phẩm cho ngươi."
Không thể để thành viên chính thức của Tiên Tích cứ nhặt được bảo bối không công. Lúc nào cũng có thể cảm ngộ "Đạo truyền hoàn vũ" thì chẳng khác nào ngồi mát ăn bát vàng, vi phạm ước nguyện ban đầu giúp đỡ lẫn nhau của Tiên Tích. Không thể chỉ hưởng thụ mà không trả giá!
"Được!" Linh Bảo Thiên Tôn đã nói rõ như vậy, Mạnh Kỳ tự nhiên không có ý kiến gì.
Linh Bảo Thiên Tôn quay sang Giang Chỉ Vi: "Giang tiểu hữu, ngươi có Mạnh tiểu hữu gánh vác mạnh mẽ. Bản thân cũng gần như tuyệt đỉnh cao thủ, nhiệm vụ khảo hạch thực lực không có ý nghĩa gì với ngươi, vì vậy có thể trực tiếp trở thành thành viên chính thức. Nhưng ước nguyện ban đầu của Tiên Tích là thủ vọng tương trợ, không thể thu hoạch không công. Ngươi trước mắt chỉ có thể nhận được phần công pháp mở khiếu của Ngọc Đỉnh Chân Nhân, mong ngươi sớm hoàn thành một nhiệm vụ tân tấn thành viên chính thức, để nhận được những phần sau."
Đề nghị của ông hợp tình hợp lý, Giang Chỉ Vi cũng không có ý kiến, nói rằng sau khi bế quan tiêu hóa cảm ngộ "Đạo truyền hoàn vũ” xong, sẽ đến lĩnh nhiệm vụ.
Vì cả hai người đều chỉ lấy một món đồ, Mạnh Kỳ không giấu giếm, chia sẻ tâm đắc về phần tổng cương của Chân Võ Ác Niệm, mong Linh Bảo Thiên Tôn sớm tấn chức Địa Tiên, Giang Chỉ Vi trong vòng bốn tháng bước qua tầng thứ nhất thiên thê.
Điều này, đối với người là thành viên Tiên Tích mà có quan hệ tốt với Thiên Tôn như mình, là lợi ích cực lớn; đối với người sau, có trợ giúp lớn cho nhiệm vụ Tây Du!
Đợi Giang Chỉ Vi cảm ngộ xong, Mạnh Kỳ cũng đạt được công pháp kỹ xảo "Vạn Vật Phản Hư" mà mình mong nhớ ngày đêm, bước đầu hiểu rõ cách ngưng mọi lực lượng vào một điểm!
Sau khi nhắn lại cho Tào Hiến Chi "Thanh Nguyên", hỏi thăm về chuyện Tử Lôi Địa Tiên, Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vi đeo mặt nạ, cùng nhau bay về phía lối ra.
“Đạo truyền hoàn vũ” thật sự là huyền ảo thâm thúy, ta phải mau chóng bế quan tiêu hóa cảm ngộ, tranh thủ bước qua tầng thứ nhất thiên thê trước nhiệm vụ Tây Du." Nói đến những chuyện liên quan đến kiếm pháp, dù bị mặt nạ che khuất, Mạnh Kỳ vẫn có thể "cảm nhận" được nụ cười rạng rỡ của Giang Chủ Vi và đôi mắt đần sáng lên.
Mạnh Kỳ thở hắt ra, nghe Giang Chỉ Vi mỉm cười nói: "Lần này ngươi thu hoạch nhiều như vậy, chắc vui lắm nhỉ?"
Nàng biết rất rõ khuyết điểm tham tiền của Mạnh Kỳ.
"Nói không vui thì chắc chắn là lừa ngươi." Mạnh Kỳ cười cười, "Nhưng vui thì vui, ta thấy lòng rất mệt, rất áp lực."
Giọng điệu tươi cười của hắn dần tắt.
"Vì chuyện đại năng?” Giang Chỉ Vị hỏi sâu.
Mạnh Kỳ hít một hơi, chậm rãi thở ra: "Ừ, từ Bá Mật Vô Ưu Cốc bắt đầu, Hoàng Tuyền hạ lạc, đạo nhân thần bí, Vạn Tượng Thiên Tôn, tổng cương Như Lai Thần Chưởng, ‘Tịnh thổ’ A Nan sau núi Thiếu Lâm, Số Thánh, Ma Sư, lam huyết nhân, thế giới Phong Thần, Huyền Nữ di thuế, Bá Vương Tuyệt Đao, Chân Võ Ác Niệm, truyền nhân Lôi Thần tiền nhiệm, thức thứ năm Tiệt Thiên Thất Kiếm, hết việc này đến việc khác, ‘thân ảnh’ đại năng liên tục xuất hiện, ép ta không thở nổi. Thu hoạch tuy rằng vượt xa Tông Sư bình thường, nhưng luôn có cảm giác hư ảo không chân thật, phảng phất hư hỏa bọt nước, thân bất do kỷ."
"Trống rỗng, áp lực, thể xác và tinh thần mỏi mệt, đó là hình dung tâm trạng của ta hiện tại. Sau niềm vui thu hoạch bảo vật là hư không, là sợ hãi, là trói buộc."
Giang Chỉ Vi nghe hắn trút bầu tâm sự, giọng nói dịu dàng: "Đại Diễn chi số năm mươi, Thiên Đạo dùng bốn mươi chín, độn đi một, là tuyệt cảnh sinh cơ. Ngươi nhân quả quấn thân, chỉ có cố gắng giao tranh, kiên định đi trước, đi ra con đường của mình, mới có thể nắm lấy một tia sinh cơ này. Con đường này rất mệt, rất khổ, có lẽ thân bằng điêu linh, có lẽ thiên hạ đều địch, không phải người thường có thể chịu đựng."
"Nhưng ta biết ngươi chỉ có vẻ ngoài hoạt bát, không quá thành thục, thực tế rất kiên định, có nghị lực, có nguyên tắc, có kiên trì, có liều chết. Mỏi mệt trống rỗng hiện tại chỉ là tạm thời."
Nàng bỗng nhiên cười: "Nói mấy lời này thực ra không có tác dụng gì với ngươi. Vì chính ngươi đều rất rõ ràng.”
"Cái ngươi cần bây giờ là nghỉ ngơi, là thả lỏng, tạm thời quên hết mọi thứ, đợi giai đoạn này qua đi, có thể chấn chỉnh tâm tình, tràn đầy đấu chí và chiến ý."
Nàng rút kiếm, chỉ lên trời:
"Xem, kia đầy trời thần phật, nếu xem chúng ta là quân cờ, thao túng cuộc đời chúng ta, chém luôn có được không?"
Mạnh Kỳ im lặng nhìn, cảm nhận sự ấm áp từ lời an ủi của bạn bè, nhưng không trực tiếp trả lời, vì hắn biết lúc này nói gì cũng không phải thật lòng, chiến ý dâng trào chỉ là trống rỗng mệt mỏi.
Gần đến lối vào, hắn sắp xếp lại suy nghĩ: "Chỉ Vi, ngươi nói đúng, ta cần nghỉ ngơi một lát. Cho nên tính làm một chuyến tâm linh chỉ lữ, vừa tu luyện vừa thả lỏng, gặp lại cố nhân, tán gẫu chuyện cũ, quên đi phiền não."
Giang Chỉ Vi mỉm cười gật đầu, không nói nhiều, vẫn luôn là người bạn đồng hành kiên định, đáng tin cậy.
............
Sắp đến rét đậm. Ngọc Nguyên Tuyết Sơn tuyết trắng xóa, đường đóng băng.
Mạnh Kỳ thay trang phục, mặc thanh y khoan bào, tóc dùng mộc trâm buộc, bên hông đeo trường đao, chắp tay sau lưng đi trong tuyết.
Chỉ chỉ dát đát, hắn chậm rãi đi, như người thường, tâm tình không hăn bình thản, chỉ là không có cảm xúc dao động.
Đến chân núi, Mạnh Kỳ lăng không hư đạp, từng bước đi lên không trung.
Lần trước đến, hắn cùng Thượng Quan Hoành bò leo tuyết phong băng bích, rất vất vả mệt nhọc. Giờ này, đỉnh núi chỉ trong nháy mắt.
Tuyết vụ tràn ngập, phía dưới thỉnh thoảng có võ giả xuất hiện, bắt giết con mồi, cướp tuyết liên. Tiếng kim thiết va chạm chỉ truyền ra gần đó, khiến Mạnh Kỳ trên không trung cảm giác như ở hai thế giới.
Đỉnh núi vẫn như cũ, quái nhân Hoàng Lương vẫn ngồi trong nhà băng nhỏ, râu tóc quấn quanh che mặt, xám trắng ảm đạm.
Mạnh Kỳ mỉm cười, chậm rãi đến cạnh Hoàng Lương, không câu nệ ngồi xuống, học ông ngước nhìn tỉnh không.
Không có mây che, tinh tú lấp lánh, trong vắt mộng ảo, Mạnh Kỳ suy nghĩ lan man, nghĩ những vấn đề không biên giới.
Chúng là hằng tinh sao?
Nơi này là trời tròn đất vuông, hay vũ trụ bao la?
Thế giới này là mảnh vỡ của Trụ Quang, hay bản thể thực sự?
Đại Đạo Chỉ Thụ có điểm tương đồng nào với Thế Giới Thụ, Vũ Trụ Thụ mà mình từng nghe không?
Thế giới nào là lá xanh, thiên địa nào là cành cây?
Mạnh Kỳ suy nghĩ xuất thần, như đắm chìm vào tinh không bao la vô ngần, tâm linh phân phi, lẩm bẩm:
"Đâu là lá, đâu là cành, đâu là thân, đâu là gốc?"
Quái nhân Hoàng Lương quay đầu, nghi hoặc nhìn Mạnh Kỳ:
“Ngươi là ai?"
"Ta là ai quan trọng sao?" Mạnh Kỳ vẫn nhìn tinh không.
"Cũng phải." Hoàng Lương quay đầu lại, lại trầm tư: "Đâu là lá, đâu là cành, đâu là thân, đâu là gốc?"
Tuyết hoa rơi, ngưng kết thành băng, Mạnh Kỳ phủ đầy tuyết trắng, nhưng không hề nhúc nhích.
Vài ngày sau, Mạnh Kỳ không rối rắm với những suy nghĩ chưa có kết quả, mà vui vẻ vì tâm linh được khai sáng phần nào, đứng dậy, phủi tuyết băng, khẽ cười, bay về phương xa.
Hoàng Lương liếc nhìn bóng lưng hắn, lắc đầu:
"Quái nhân."
............
Tiếng pháo vang vọng, tuyết hoa không che được đèn đuốc, trên phố Ngọc Kiều ở Nghiệp Đô người qua lại tấp nập, có người chạy đến tửu lâu, có người xem hàng tết ở sạp dệt thêu hai bên đường, dòng sông phản chiếu cửa hàng náo nhiệt, chậm rãi chảy xuôi sự phồn hoa, tiếng ồn ào náo động của hồng trần thấm vào lòng người.
Người đến người đi, náo nhiệt bay tán, Mạnh Kỳ buộc tóc bằng trâm gỗ, chắp tay sau lưng đi chậm, nhìn ngắm xung quanh.
Năm năm, hay sáu năm trước, mình cũng đi ở đây vào thời tiết này, tìm kiếm mỹ thực. Có chút không nhớ rõ nữa, không lâu vậy mà như chuyện đời trước. Không cần cố ý, ký ức tự trào dâng vào đầu Mạnh Kỳ, người đi đường, đèn đuốc, dòng nước phảng phất tái hiện ngày hôm qua.
Cố yêu nữ lúc đó đột nhiên xuất hiện bên cầu, áo khoác trắng, khí chất thanh thoát, mi mục như họa, xung quanh rắc đèn đuốc hồng trần, như một cô gái đoan trang...... Ánh mắt đảo qua Ngọc Đái Kiều, Mạnh Kỳ thản nhiên nhớ lại cảnh tượng đó, không phải tưởng niệm Cố Tiểu Tang, mà là nhiều cảm khái. Khi đó Cố yêu nữ thực lực hơn hẳn mình, như mèo vờn chuột, bây giờ chỉ vài năm, nếu mình không dùng đến thủ đoạn áp đáy hòm, chưa chắc nàng đã thắng được mình.
Tử Ngọ mua ở đây......
Tà kiếp rơi vào tay Cố yêu nữ ở đây......
Mỗi bước đi đều là ký ức, Mạnh Kỳ như trở về thời đó.
Bên trái có vợ chồng cùng nhau dạo phố, bên phải có mẹ nắm tay con, có đôi nam nữ hẹn hò ở chỗ đèn đuốc mờ ảo, có thực khách hà hơi tìm kiếm mỹ thực.
Họ rất chân thật, hồng trần thế tục rất chân thật, Mạnh Kỳ bỗng có cảm giác sống lại, phảng phất trở về tâm cảnh khi đó.
Yêu thích mỹ thực, nhiệt tình sống, theo đuổi phong tư, tính toán thiện công, suy nghĩ nhiệm vụ, hỉ nộ ái ố đều có, không cao nhã thoát tục, vẫn sống như người thật, chứ không phải phần mộ, di tích, âm lãnh, quỷ dị, đại năng và những kỳ ngộ liên tiếp ập đến......
Mạnh Kỳ dần mỉm cười, nhìn trái nhìn phải, như hòa mình vào đó.
Đi thêm vài bước, nụ cười hắn càng tươi. Chỗ đèn đuốc lan san, cố nhân đeo kiếm xách rượu đứng đó, Vương Tái mặt chữ điền dị thường bắt mắt.
“Thật khéo." Mạnh Kỳ cười nói.
Vương Tái bật cười: "Ngươi hai lần đi qua ngoài cửa nhà ta, lại không che giấu khí tức, nếu vậy mà ta không phát hiện ra, Chu Quận Vương thị nào dám xưng đứng đầu thế gia?"
Mạnh Kỳ mỉm cười nhìn Vương Tái: "Ngươi đó, khuyết điểm lớn nhất là quá thành thật, thích nói thật, lúc này không nên nói một câu ‘Thật là khéo’ sao?"
Hắn dừng lại nói:
"Nhưng ta vui nhất ở điểm ngươi nói thật."
Lần nào cũng "giải thích" tốt như vậy!
Vương Tái bị Mạnh Kỳ trêu chọc bật cười, đưa bầu rượu, hai người đứng trên đường uống.
"Ngươi tấn chức Ngoại Cảnh?" Mạnh Kỳ uống một ngụm, bước về phía trước, không ngừng hưởng thụ sự ồn ào náo động của hồng trần.
Vương Tái gật đầu: "Trước kia nhất tâm nghĩ một bước lên trời, chậm chạp không dám đột phá. Sau này gia phụ viết thư mắng ta, nói Vương gia chi học thượng trung dung, thái quá bất cập, lúc này ta mới hoàn toàn tỉnh ngộ."
"Đạo của ta không phải đường của ngươi." Mạnh Kỳ mỉm cười.
Đến cuối phố, hai người ăn ý không nói nhiều, rẽ theo ngả rẽ, mỗi người một ngả.
Lúc này, phía trước Mạnh Kỳ có một công tử thanh y xách vò rượu đi tới, vừa uống vừa hát:
"Ngửa mặt cười to bước ra cửa, ta há là người bình phàm......"
Công tử Lưu Tô!
Mạnh Kỳ giơ bầu rượu, cười ha hả, uống một ngụm, Lưu Tô cũng vậy.
Hai người lướt qua nhau.
Gặp lại cười đã đủ!
............
Hà Mộ đã là tứ khiếu, kiếm pháp càng xuất chúng, thường thắng được người có cảnh giới cao hơn, có chút danh tiếng ở Nghiệp Đô võ quán.
Gần đêm giao thừa, hắn xách rượu đến chỗ ở của Tô tiên sinh ngày xưa, định tự rót tự uống như mọi năm, hồi vị lúc trước, cảm khái mình có cơ duyên này.
Đấy cửa, ánh mắt hắn nhất thời ngưng lại, Tô tiên sinh tuấn mỹ tiêu sái mặc thanh bào, buộc trâm gỗ, như vài năm trước ngồi dưới những đóa Hồng Mai lấm tấm, mặt hướng lò đồng nhỏ, tay cầm sách, chăm chú đọc, mang đến sự an bình yên tĩnh khó tả.
Hà Mộ bước chậm lại, giảm bớt hô hấp, cẩn thận đến gần, cung kính hỏi:
"Vẫn là [Thiên Vấn]?"
Mạnh Kỳ cười: "Đọc càng nhiều, càng thấy mình biết quá ít."
Hà Mộ khẽ gật đầu, không nói thêm, đặt vò rượu xuống, ngồi vào chỗ cũ, nghe Tô tiên sinh giảng giải thi thư.
Hồng Mai lò đồng, tuyết trắng phiêu linh, âm thanh giàu tiết tấu vận luật, khiến người ta tâm bình khí hòa.
Sắc trời tờ mờ sáng, Mạnh Kỳ gập sách, chậm rãi đứng dậy, mỉm cười nhìn Hà Mộ:
"Đây là ta cân nhắc đoạt được hai năm trước, hãy tu tập cho tốt."
Gập ngón tay điểm một cái vào mi tâm Hà Mộ, vô số hình ảnh thoáng hiện.
Trong lúc Hà Mộ hồi vị, phát hiện bóng dáng Tô tiên sinh biến mất, chỉ để lại một câu tiếu ngữ:
“Đừng làm mất danh tiếng của ta.”
............
Bước trên tuyết đọng, Mạnh Kỳ chắp tay sau lưng đi lên Liên Đài Sơn, đêm tối bao phủ, trên đỉnh núi chùa miếu chỉ có vài ngọn đèn le lói.
Bóng đêm lạnh lẽo, gió lạnh khiến người tỉnh táo, tâm linh thoải mái, Mạnh Kỳ dương dương tự đắc lên núi, không chút hoang mang, không vội không vàng.
Nhìn bán sơn đình, Mạnh Kỳ nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa, tiểu sư đệ ngây ngốc, sư phụ u buồn......
Đương!
Một tiếng chuông vang, ngân vang lan tỏa, có mị lực kỳ dị trong bóng đêm, như gọi về người mê muội trong biển khổ.
Không Văn phương trượng gõ chuông?
Mạnh Kỳ ngơ ngẩn, cảm thấy tia u ám và mệt mỏi cuối cùng trong lòng bị gột rửa, trái tim quay về hoạt bát, như tẩy đi trần ai.
Hồng trần phồn hoa, sinh mệnh sống động, bạn bè thân trưởng, giúp đỡ lẫn nhau, đủ loại lạc thú, thản nhiên tự đắc, đây là ta trước đây, cũng là ta hiện tại. Mặc kệ sau này thế nào, trước mắt không thể để đại năng "cướp đi", không thể để bọn họ làm rối loạn tâm cảnh của ta!
Lúc này, bên tai hắn truyền đến thanh âm của Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ, bảo hắn rời khỏi Thiếu Lâm, chuẩn bị cho nhiệm vụ.
Xoay người, rời đi, không bao lâu, Mạnh Kỳ đã ở ngoài ngàn dặm.
Trong lòng hắn dâng trào đấu chí và chiến ý, thét dài:
"Hôm nay đao kiếm trong tay, trảm thần sát tiên diệt phật!"
Hát vang, như trả lời câu hỏi của Giang Chỉ Vi.
Thanh âm vang vọng, thân ảnh biến mất.