Hắc khí tan đi, để lộ ra một lăng tẩm cổ kính, thần bí. Nhìn từ bên ngoài, lăng tấm toát lên vẻ uy nghiêm, trấn áp, phong ấn, nhưng địa hình đã thay đổi ít nhiều, mất đi cảm giác tự nhiên vốn có.
Sắp phải đối mặt với ác niệm của một trong Thượng Cổ Ngũ Đế, dù Mạnh Kỳ tự tin vào thực lực bản thân đến đâu, nhưng với cảnh giới hiện tại, hắn cũng không dám lơ là. Tay phải cầm Thiên Chi Thương, tay trái đã xuất hiện một lá cờ nhỏ màu đen sẫm, khẽ phát ra khí tức, bảo vệ toàn thân.
Đột nhiên, Bất Ngữ thiền sư cùng Hà Tham Thương cảm nhận được một luồng khí tức mênh mông, to lớn trào dâng, khiến họ run rẩy tận sâu trong Nguyên Thần. Một khí tức cường đại chưa từng được cảm nhận, thậm chí không thể tưởng tượng nổi!
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, sương đỏ tràn ngập, bao phủ phạm vi vài trăm dặm, trở nên ẩm ướt vô cùng, như có một lớp sương mỏng trên da. Điều này khiến cho các cường giả Ngoại Cảnh khó có thể cảm ứng thấu đáo, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy lối vào lăng tẩm.
Chỉ khí tức thôi đã khiến họ không thể sinh nổi ý phản kháng, tư duy trở nên chậm chạp. Đây là sự khủng bố đến mức nào! Trích Tinh lão tiên cùng những người khác có cảm giác như đang đối diện với một vị tiên thần thực sự, nín thở, không dám thở mạnh.
Khí tức như cuồng phong sóng lớn, hết đợt này đến đợt khác lan ra bên ngoài. Ánh mắt Tẩy Nguyệt tiên sinh thất thần, cảm thấy bị áp bức đến nghẹt thở, trong đầu chỉ còn một ý niệm:
Đáng sợ! Đáng sợ!
Nhát đao vừa rồi đã khiến Nguyên Thần của hắn khó giữ vững, nơm nớp lo sợ, cảm thấy mười người hắn liên thủ cũng không thể chống đỡ. Nhưng khí tức hôm nay còn khủng bố hơn, trước mặt nó, hắn chỉ như con kiến đối diện với Mặt Trời, nhỏ bé không đáng kể, một hơi thở, một ánh mắt của nó cũng có thể khiến hắn vạn kiếp bất phục!
Và dù là cảnh giới hay bảo vật phát ra, đều đủ để chứng minh Thanh Nguyên mạnh mẽ đến mức nào!
Nghĩ đến việc sau này phải đối mặt với nhân vật như vậy để trả thù, Tẩy Nguyệt tiên sinh cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, dường như đã thấy trước kết cục thê thảm của bản thân, thấy Nguyệt Chi Hương bị hủy diệt.
Ào giác liên miên, tâm ma loạn vũ. Hắn bỗng thấy ngực nóng rực như lửa đốt, bên hông thì âm ẩm ướt át, hai luồng xung đột, xé rách tạng phủ.
Tẩu hỏa nhập ma? Tẩy Nguyệt tiên sinh trước mắt tối sầm lại, khó lòng chống đỡ, chầm chậm ngã xuống.
Nếu không phải Trích Tinh lão tiên phát hiện, kịp thời đỡ lấy, có lẽ hắn đã rơi xuống đất, tan xương nát thịt.
"Ngươi làm sao vậy?" Trích Tinh lão tiên nhíu mày hỏi.
Tẩy Nguyệt tiên sinh mờ mịt ngẩng đầu, từ đồng tử của lão thấy hình ảnh bản thân: tóc rối bù, mặt lúc đỏ sẫm như máu, lúc âm lạnh như ánh trăng, ánh mắt ảm đạm, khí tức hỗn loạn, suy yếu.
...
Nhờ khí tức Huyền Thủy Đãng Ma kỳ bảo vệ, Mạnh Kỳ tiến vào lăng tẩm. Bên trong đã biến đổi nghiêng trời lệch đất, những dấu hiệu đặc trưng như sinh tử chi giới đã biến mất không dấu vết, khắp nơi chỉ còn những bức tường đổ nát, vật mục rữa. Chỉ có Trấn Long Đài treo cao giữa không trung, uy nghi, thê lương.
Toàn bộ lăng tẩm dường như đang trói buộc, trấn áp. Mạnh Kỳ cảm thấy thân thể nặng trĩu, phi hành khó khăn, đành phải đáp xuống đất, cất bước tiến lên.
Phía trước, hắc vụ bao phủ, sâu không lường được. Lúc này, một người chậm rãi bước ra, mặc áo bào rộng thùng thình, tay cầm trường mâu, thân quấn điện quang, trông như còn trẻ, nhưng thực ra đã đầy nếp nhăn. Đó chính là tiền trang chủ Tụ Thần Trang, "Thiên Nguyên hoàng giả" Hoàng Phủ Đào!
Hắn trở thành hoạt tử nhân từ khi còn tráng niên, nhục thân chưa mục nát, sinh cơ tàn lưu. Trừ Chân Võ ác niệm, thực lực của hắn đứng đầu trong lăng tẩm, gần như có thể so sánh với người bước qua tầng thứ nhất của Thiên Thê. Mà Mạnh Kỳ đã từng được hắn chỉ điểm, có Huyền Vũ bội nhân quả, có ý cứu hắn thoát khốn, không thể giống như vừa rồi, đại khai đại hợp, bá đạo cường công, dường như có chút bó tay bó chân.
Tuy vậy, sắc mặt Mạnh Kỳ không hề thay đổi, bước chân bỗng nhiên nhanh hơn, đồn đập, như một chiến xa nghiền nát sơn phong lao thăng về phía Hoàng Phủ Đào.
Hoàng Phủ Đào biểu tình đạm mạc, nhấc trường mâu lên, như gánh vác cả dãy núi trên vai, chậm rãi, nặng nề vung ra.
Ầm vang!
Hư không vặn vẹo, như muốn sụp đổ. Từng đạo Lôi Đình màu xanh giương nanh múa vuốt với thế mãnh liệt đánh về phía Mạnh Kỳ. Tàn dư điện quang đánh nát mặt đất, đánh nát vách đá lăng tẩm, phô bày sự đáng sợ của đòn tấn công.
Dồn dập, trường đao của Mạnh Kỳ vung xuống, xông ngang lao thẳng, từng đạo Lôi Đình bị đẩy lùi, bị đụng tan, không để lại nửa dấu vết.
Dồn đập, mũi đao hút lấy điện quang, ngưng tụ thành một điểm nhỏ như mũi kim.
Dồn dập, Mạnh Kỳ nghiêng người, eo bụng dùng lực, vai đưa ra trước, ngực chạm vào trường mâu.
Trường mâu rung lên, Mạnh Kỳ không hề tổn hao gì, trường đao từ dưới chém lên.
Hoàng Phủ Đào vung trường mâu, kịp thời chặn được nhát đao này. Điện quang va chạm, tạo ra một biển Lôi Đình rộng lớn, nuốt chửng non nửa lăng tẩm.
Đúng lúc này, sau lưng Mạnh Kỳ mọc ra hai cánh tay, một tay nắm thành quyền, trắng nõn như ngọc, quấn quanh những luồng sáng vàng óng và tím sáng, hà quang đen trắng hòa quyện, thần thánh mà tôn quý!
"Di. Từ sâu trong hắc vụ vọng ra một âm thanh.
Quyền đầu giáng xuống, xuyên qua lớp lôi quang bảo vệ Hoàng Phủ Đào, đánh vào đỉnh đầu hắn.
Trong khoảnh khắc, quyền đầu mở ra, hóa thành long trảo, công đức, phúc đức và đạo đức chi khí tràn vào Nê Hoàn cung của Hoàng Phủ Đào, tẩy trừ thân thể, thanh trừ âm tà.
Cùng lúc đó, mi tâm Mạnh Kỳ như có kim quang nở rộ, trong Nguyên Thần liên hoa nở rộ, ánh mắt trở nên sâu thẳm, đạm mạc, tựa như nhìn xuống thần phật trên trời.
Biến Thiên Kích Địa!
Tâm linh đại hải hiện ra, bị hắc vụ bao phủ, ba quang kim mang ẩn tàng, trói buộc bên trong. Mạnh Kỳ nhờ sự trợ giúp của "Nguyên Thủy Kim Liên”, cố gắng triệu hồi ký ức vụn vặt của Hoàng Phủ Đào.
Đại hải trở nên mãnh liệt, hắc vụ ngưng tụ, hóa thành hình tượng Chân Võ đại đế mặc cổn bào đen, uy nghiêm khôn tả, trùng kích tới, khiến ý niệm của Mạnh Kỳ chuyển động chậm chạp, nhưng Nguyên Thủy Kim Liên thả ra vạn đạo hào quang, tạm thời ngăn cản.
Nó phảng phất như chiếc thuyền cá trồi lên hụp xuống giữa sóng biển, tùy thời có thể lật úp.
Nắm bắt cơ hội này, Mạnh Kỳ dẫn khí tức Huyền Thủy Đãng Ma kỳ vào.
Ầm vang!
Tâm linh đại hải nổi lên cuồng phong sóng lớn, phá tan sự trói buộc của hắc vụ.
Hai bên tương trợ, gương mặt gầy guộc, uy nghiêm của Chân Võ đại đế chậm rãi tan biến, Hoàng Phủ Đào khôi phục linh trí.
Mạnh Kỳ nắm lấy đầu hắn ném đi. Hoàng Phủ Đào lập tức bay ra khỏi lăng tẩm, đến bên cạnh Hà Tham Thương.
"Sư phụ!" Hà Tham Thương không cảm nhận được những gì đang xảy ra bên trong lăng tẩm, thấy sư phụ bay ra, vừa cảnh giác đề phòng, vừa mừng rỡ nhảy nhót.
Ánh mắt Hoàng Phủ Đào dần dần thanh minh, gật đầu, nhìn xuống phía dưới, thấp giọng tự nhủ:
“Hắn không ngờ đã trưởng thành đến mức này."
...
Trong lăng tẩm, hắc khí cuồn cuộn, từ xa ngưng tụ thành một bóng người, mặc cổn bào đen, đội bình thiên chi quan, khuôn mặt gầy guộc, hai mắt uy nghiêm.
Thấy Chân Võ ác niệm hiện thân, Mạnh Kỳ dồn sự tập trung lên mức cao nhất. Dù ác niệm không có cảnh giới và thực lực của Chân Võ đại đế, nhưng ánh mắt, kiến thức và kinh nghiệm vẫn còn. Dù có thần binh trong tay, cũng không thể coi thường.
Khí tức của ác niệm sâu thẳm, Mạnh Kỳ khó có thể phân biệt được nó còn tàn lưu bao nhiêu thực lực.
Sau khi trả một cái giá rất lớn, gần như thoát khỏi sự trấn áp của lăng tẩm, nó còn tàn lưu bao nhiêu thực lực?
Chân Võ ác niệm không động thủ, mà phức tạp nhìn Huyền Thủy Đãng Ma kỳ, chậm rãi mở miệng: "Hắn chung quy sẽ không bỏ qua ta."
"Hắn" tự nhiên chỉ Chân Võ đại đế, Đãng Ma Thiên Tôn!
Mạnh Kỳ định mở miệng, truy vấn về sự mất tích của Chân Võ đại đế, thì nghe ác niệm nói: "Ngươi dùng đao pháp bên ngoài lăng tẩm, hẳn là thoát thai từ 'Thần Tiêu Cửu Diệt'. Với cảnh giới hiện tại của ngươi, sợ là còn chưa sáng tạo ra được, là truyền nhân của Lôi Thần đời trước?"
"Là." Mạnh Kỳ kiệm lời, không biết ác niệm muốn nói gì.
Chân Võ ác niệm cười cười: "Lôi Thần đã từng đến đây, sau khi Thiên Đình sụp đổ.”
Viễn Cổ Lôi Thần đến sau khi Thiên Đình sụp đổ? Không phải sau khi Chân Võ mất tích mới truy tìm đến? Mạnh Kỳ trong lòng kinh hãi, nhìn thẳng vào Chân Võ ác niệm.
Hắn biết ác niệm muốn mượn chuyện này dao động tâm chí hắn, tìm cơ hội ra tay, nhưng hắn cũng biết, Chân Võ ác niệm hiểu rằng hắn chắc chắn sẽ lắng nghe.
Hiểu rõ chuyện này, còn hữu dụng hơn bất cứ một thức Tiệt Thiên Thất Kiếm nào!