Hồng y nữ tử vội vàng nuốt một viên đan được, ngồi xếp bằng ngay tại chỗ. Trên mặt nàng bốc lên thanh khí, xung quanh thân thể lượn lờ những tia kiếm quang. Nếu gặp phải ke có ý đồ xấu mà thực lực không cao, kiếm quang này có thể tự động kích phát để đả thương đối thủ.
Mạnh Kỳ ngồi trên ghế, đánh giá nàng từ trên xuống dưới, phát hiện vết thương chủ yếu nằm ở dưới ngực. Vết thương do một loại kỳ môn binh khí kiểu "phân thủy thứ" gây ra, vừa hẹp, vừa sâu, gần như xuyên thấu ra sau lưng. Máu tươi bị kiếm khí bao bọc, không lan ra nhiều.
“Sau khi tin tức về di tích Cửu Trọng Thiên lan truyền, Thần Đô đại trận bị đặt vào trạng thái nửa kích hoạt. Chỉ cần có dấu hiệu dao động thiên địa chi lực, Lục Phiến Môn và Chính Sự Đường sẽ lập tức nhận ra…” Mạnh Kỳ nhanh chóng suy đoán, xâu chuỗi các sự kiện lại với nhau.
Theo dõi, xem xét, tao ngộ trong đêm tối, cả hai áp chế nội cảnh của nhau. Trường kiếm và kỳ môn binh khí giao đấu kịch liệt. Bóng người thoăn thoắt. Cuối cùng, Tôn Việt Tú, hồng y nữ tử kia, thua một chiêu, bị đâm trúng ngực, phá vỡ hộ thể cương khí, chỉ miễn cưỡng bảo toàn được tính mạng mà chạy trốn…
“Nghe đồn Bạch Ninh, kẻ nắm giữ nửa bản đồ lối vào di tích Cửu Trọng Thiên, đang ẩn mình trong nhà, có cường giả của triều đình và Lục Phiến Môn âm thầm giám thị, kiềm chế lẫn nhau. Vậy rốt cuộc vì cái gì mà nàng lại giao chiến sinh tử với người khác?” Mạnh Kỳ đột nhiên tự giễu cười. Dù sao hắn đã sớm quyết định không quan tâm đến chuyện ngoài thân, phỏng đoán nguyên do có ích gì?
Hắn từng nghe qua danh tiếng của Tôn Việt Tú, đại khái thuộc thế hệ của Thập Tâm Thượng Nhân, là người đứng cưối trong Tứ Tú của Bích Nguyệt Kiếm Phái, hăn là đã bước qua tầng thứ nhất của thiên thê.
Hắn đứng dậy, đẩy cửa bước ra, quan sát cảnh tượng trong sân. Nếu có thể giúp được, hắn sẽ thuận tay giúp đỡ. Nếu không thể, thì mọi người không quen biết, mà hắn lại vô duyên vô cớ bị liên lụy, thật sự không có tâm trạng nhúng tay vào chuyện phức tạp.
Trong sân có vài giọt máu tươi. Xung quanh chỉ có tiếng côn trùng kêu vang. Mạnh Kỳ khẽ cảm ứng, phát hiện không có người đuổi theo.
“Xem ra là đã thoát khỏi truy sát. Nhưng đến cuối cùng thật sự không chống đỡ nổi, không thể giữ cho máu tươi không rơi giọt nào. Vì lo lắng sẽ bị địch nhân nhận ra, nên mới cầu xin sự giúp đỡ.” Mạnh Kỳ bước đầu phán đoán tình hình tổng thể, thấy rằng đây chỉ là chuyện nhỏ, nên không để trong lòng, xách nước dội rửa, rồi rải chút bùn đất lên để che giấu mùi.
Tôn Việt Tú đang rất hoảng loạn, chỉ toàn bằng ý chí bảo vệ Nê Hoàn, huyền quan và tâm mạch, đồng thời điều động chân khí, phối hợp với dược lực, để xoa dịu vết thương. Đầu óc nàng lúc tỉnh lúc mê, thoáng hiện lại từng màn cảnh tượng vừa xảy ra.
Gió lớn mưa phùn, bóng đêm dày đặc. Nàng tìm được manh mối, thừa dịp trời tôi để theo dõi.
Trong một con ngõ nhỏ, bất ngờ có một đạo ám quang đâm tới, không một tiếng động, như Diêm La mời gọi, khiến người ta sởn tóc gáy…
Nàng miễn cưỡng tránh được nhát đâm này, nhưng đối phương liên tục tấn công, như cuồng phong sóng dữ, lại kín kẽ không một kẽ hở. Người vốn tự hào về kiếm pháp như nàng lại không có sức hoàn thủ…
Cả hai đều hiểu ý nhau, không dám điều động thiên địa chi lực. Nhưng nàng vẫn liên tục bại lui. Thấy không địch lại, đành phải thi triển Bích Nguyệt Tẩy Thanh Thiên để hoặc địch, mượn nước để chạy trốn. Nhưng địch nhân dường như đã đoán trước, đón đầu trong nước, cho nàng một kích trí mạng. May mà khinh công của nàng bất phàm, nội cảnh không bị lộ ra ngoài, nàng đã mạnh mẽ xoay người, từ mặt nước phản chiết lên bờ, hoảng hốt trốn về…
Trên đường đi, nàng vài lần thay đổi phương hướng, đến khi tới được sân thì rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa…
Ám quang đáng sợ, chiêu thức sắc bén, thế công có thể nói là không một sơ hở, một lần lại một lần vang vọng trong lòng Tôn Việt Tú, cuối cùng dừng lại ở cảnh tượng nhát "phân thủy thứ” đâm trúng lồng ngực, máu tươi nhanh chóng tràn ral
Tôn Việt Tú mở bừng mắt, thở hổn hển từng ngụm, như muốn trút hết nỗi kinh hoàng trong lòng.
Đây là loại địch nhân đáng sợ nào vậy!
Trong tình huống không thể điều động thiên địa chi lực, khi cảnh giới của mọi người bị kéo xuống mức thấp nhất, mà nàng vẫn bị áp chế đến vậy. Ánh mắt, kiến thức, sự nắm giữ đạo lý của chiêu thức, cùng với tốc độ, sức mạnh do nhục thân cường đại mang lại của đối phương, e rằng còn mạnh hơn rất nhiều Tông Sư!
Qua vài nhịp thở, nàng mới hồi phục tinh thần lại, đột nhiên nhìn về phía cửa sổ, chỉ thấy bên ngoài mưa gió đã tạnh, bóng đêm yên tĩnh, bên trong, một thanh sam công tử ngồi trên ghế, trước mặt đặt ô che và một bao nhỏ.
“Vị công tử này, vừa rồi thật sự xin lỗi, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, vốn không nên liên lụy ngươi.” Tôn Việt Tú miễn cưỡng đứng dậy, chắp tay cảm tạ.
Mạnh Kỳ có thể che giấu sức mạnh nhục thân, nhưng trong tình huống không thay đổi, không có cách nào hoàn toàn che giấu được. Chỉ cần nhìn là biết hắn là một cao thủ mở khiếu, cho nên nàng mới tìm đến cửa để xin giúp đỡ.
Thấy thái độ của nàng chấp nhận được, Mạnh Kỳ tâm tình bình thản, không có ý trêu chọc hay oán hận, khẽ cười nói: “Không sao, chỉ là chuyện nhỏ.”
Tôn Việt Tú ho khan hai tiếng, ánh mắt trong veo, tràn đầy vẻ xin lỗi: “Tuy rằng ta xác định đã thoát khỏi địch nhân, nhưng không thể đảm bảo hắn nhất định sẽ không tìm được đến đây. Vừa rồi công tử đã giúp đỡ, thực là mạo hiểm tính mạng.”
“Mạo hiểm tính mạng?” Mạnh Kỳ cười ha hả: “Ta Đại Tấn quang minh chính đại, nhật nguyệt chiếu rọi, Thần Đô lại là dưới chân Thiên Tử, nơi thủ thiện, trên đường đi gặp cướp bóc còn có thể hiểu được, ai dám ngang nhiên tấn công khách sạn?”
Biểu tình của lôn Việt Tú nhất thời cứng đờ trên mặt, dâng lên một cảm giác không thể giao tiếp được, dường như chưa bao giờ gặp người tin tưởng triều đình đến vậy.
Nàng thầm thở dài một hơi, ngược lại nhắc nhở: “Thần Đô mạch nước ngầm cuồn cuộn, e rằng có đại sự xảy ra, khách sạn cũng không phải là nơi an toàn, e rằng sẽ thành nơi thị phi. Công tử nếu không có việc gì, xin hãy mau rời đi.”
Mạnh Kỳ cười chỉ vào ô che và bao nhỏ trên bàn: “Hôm nay gặp bạn, đang định trời sáng rời đi. Nếu cô nương chậm một ngày gặp nạn, sợ là tìm không thấy người giúp đỡ.”
“Như vậy rất tốt.” Thấy Mạnh Kỳ đã có ý rời đi, Tôn Việt Tú an tâm hơn, trang trọng hành lễ, thành khẩn nói: “Đa tạ công tử tương trợ, đây là một chút lộ phí. Ngày sau nếu có khó khăn, hãy đến Bích Nguyệt Sơn ở Bắc Chu, ta nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ.”
Lời hứa của cường giả Ngoại Cảnh, không thể nói là không đáng giá.
Nhìn nàng đưa qua hai quả kim nguyên bảo, Mạnh Kỳ suýt chút nữa bật cười thành tiếng, mỉm cười nhận lấy.
Vẻ mặt Tôn Việt Tú thoáng thả lỏng, cáo từ rời đi, trở về phòng tiếp tục chữa thương. Mạnh Kỳ tùy tay nhét kim nguyên bảo vào bao nhỏ, nhắm mắt dưỡng thần, chờ đợi trời sáng.
Một lúc sau, gã đạo sĩ cài trâm gỗ trở về, chân trái hơi què, ánh mắt đảo qua phòng của Tôn Việt Tú, vẻ mặt cảnh giác.
Ba ba ba, tiếng gõ ván gỗ từ xa truyền đến, như tiếng mõ canh, lại phảng phất như dạ xướng, ban đầu nghe không có gì bất thường.
Gã đạo sĩ trâm gỗ nghiêng tai lắng nghe, phát hiện không có gì dị thường, chân thọt trở về phòng mình, nhắm mắt chữa thương.
Mạnh Kỳ như không thấy gì, tay nâng [Đạo Đức Kinh], tĩnh tâm đọc “Thiên chi đạo, tổn hại hữu dư nhỉ bổ bất túc, nhân chỉ đạo, tắc bất nhiên, tổn hại bất túc đi phụng hữu dư”.
Vì cân nhắc quỷ dị, hắn mới lần đầu tiên chăm chú đọc bộ kinh văn hàng đầu của Đạo Môn này.
Ba ba ba. Tiếng ván gỗ tiến dần lại gần. Mạnh Kỳ mày đột nhiên hơi nhíu, có điểm không đúng!
Nếu là Ngoại Cảnh bình thường, chỉ cần không toàn tâm giới bị, câu thông tự nhiên, thể ngộ đủ loại pháp lý trong thiên địa, có lẽ sẽ không nhận ra sự quỷ dị của tiếng ván gỗ, nhưng Mạnh Kỳ cảm ứng sâu sắc, đã phẩm ra được sự biến hóa vi diệu của thiên địa, hơn nữa có Nguyễn Ngọc Thư làm đồng bọn, dù hắn không thông âm luật, cũng có chút lý giải về phương diện này!
“Chuyên môn câu động tà âm, khí huyết quay cuồng của người bị thương…” Mạnh Kỳ nheo mắt.
Lân cận, trừ Tôn Việt Tú và đạo sĩ trâm gỗ, e rằng không thiếu người thường bị thương vì nhiều nguyên do khác nhau, tà âm không phân biệt tốt xấu, sẽ bắt hết!
Quả thật dụng tâm ác độc! Mạnh Kỳ nghiêng tai lắng nghe, "phẩm đọc" sự biến hóa của quy luật thiên địa. Tay trái bấm đốt ngón tay, vận sức chờ phát động.
Ba ba ba, tiếng gõ ván gỗ vừa vang lên một nửa, Mạnh Kỳ dựa theo sự biến hóa vi diệu của khí cơ, tay trái gõ xuống một cái.
Đốc!
Thanh âm không lớn nhưng lại thấu triệt, thẳng tắp truyền ra thật xa, tiếng ván gỗ im bặt.
Giây lát, đốc đốc đốc tiếng động lại vang lên. Mạnh Kỳ thể nghiệm và quan sát sự biến hóa, tại chỗ mấu chốt nối tiếp âm luật, lại gõ vào "pháp lý”.
Đốc!
Trong một con hẻm xa xăm, trong bóng tối, một lão giả mặt chim ưng phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ chiếc ván gỗ đen kịt trong tay.
Hắn tóc bạc rối bù, hoảng sợ tự nói: “Có cao nhân ẩn cư ở Câu Ngọc phường!”
Tiếng ván gỗ triệt để biến mất, đêm tối quay về với sự bình tĩnh.
Đạo sĩ trâm gỗ, người bị thương tương đối nhẹ, lộ ra vẻ mặt kinh nghỉ bất định, đánh giá nơi Mạnh Kỳ ở qua vách tường.
Mạnh Kỳ nhắm mắt dưỡng thần, tùy ý hắn xem xét.
Qua hồi lâu, chân trời ẩn hiện ánh sáng. Mạnh Kỳ bỗng nhiên trong lòng vừa động, tinh thần lan tràn, bịt kín phòng, ngăn cách trong ngoài.
“Đến cuối cùng vẫn phải đến…” Mạnh Kỳ thở dài, vận chuyển Bát Cửu, cảm ứng lời kêu gọi trong minh minh, đây là sức mạnh của khế ước!
Ngọn đèn cũ kỹ, lửa chỉ như hạt đậu, trong giây lát, nó bùng lên một chút, phát ra tiếng lách tách, ánh sáng phác thảo ra một thân ảnh váy trắng, mi mục như tranh vẽ, tinh xảo không linh, hơi nghiêng đầu, như cười như không, tiếu mĩ động nhân, chính là Đại La Yêu Nữ Cố Tiểu Tang!
“Lại là đã lâu không gặp, tướng công có từng tưởng niệm Tiếu Tang? Thiếp thân thường thường nhớ tướng công đến mức trằn trọc khó ngủ.” Cố Tiểu Tang hé môi, răng trắng như vỏ sò, ngữ khí tràn đầy thâm tình.
Nghĩ cách hại ta sao… Mạnh Kỳ oán thầm một câu, trầm ngâm vô ba nói: “Tiểu Tang cô nương, chẳng lẽ là vì di tích Cửu Trọng Thiên mà đến?”
“Tướng công, ngươi thế nhưng vẫn còn xa lạ như vậy.” Cố Tiểu Tang lộ ra vẻ mặt ủy khuất, bỗng nhiên, nàng nhoẻn miệng cười, còn rạng rỡ hơn cả trăm hoa đua nở: “Thiếp thân minh bạch tướng công đây là đang diễn trò, tựa như phu thê nhà khác, tổng là ca ca muội muội tâm can hảo nhân gọi bậy, ngươi nếu gọi thiếp thân Tiểu Tang cô nương, vậy thiếp thân nên hồi một tiếng Tô công tử, Mạnh công tử, hay là Chân Định ca ca hảo?”
Thanh âm nàng kéo dài uyển chuyển quanh co, thái độ hờn dỗi hết sức ôn nhu, Mạnh Kỳ đều không nhịn được rùng mình.
“Nói trọng điểm!”
“Trọng điểm?” Cố Tiểu Tang tay phải ngón trỏ chọc vào bên má: “Không biết tướng công nghiên tập Thương Thủy Tiên Tử cất giữ liệu có thu hoạch? Thiếp thân còn hy vọng trao đổi.”
Ánh mắt nàng sâu thẳm, bao hàm ý cười, dường như đang trêu chọc Mạnh Kỳ.
Trước khi Mạnh Kỳ thẹn quá hóa giận, Cố Tiểu Tang thoáng chỉnh lại sắc mặt: “Tướng công, trước mắt chính là cơ hội tốt để thăm dò di tích Cửu Trọng Thiên, ngươi ở đâu, thiếp thân đến tìm ngươi.”
“Ta ở Thần Đô.” Mạnh Kỳ ít lời mà ý nhiều nói.
Cố Tiểu Tang sóng mắt lưu chuyển, khiến người ta muốn say: “Chúng ta thật là có duyên ngàn dặm đến gặp gỡ, thiếp thân vừa lúc cũng ở Thần Đô, tối ngày mai, bên cầu Kim Thủy, trăng lên đầu ngọn liễu, nhân ước hoàng hôn sau.”
Mạnh Kỳ cười ha hả, đột nhiên hỏi: “Chuyện đi tích Cửu Trọng Thiên lan truyền ở Thần Đô là do ngươi cố ý tung ra?”
Cố Tiểu Tang ánh mắt nheo lại thành hình trăng lưỡi liềm, ý cười doanh doanh: “Có chuyện gì, ngày mai gặp mặt rồi bàn.”
Ánh lửa tối sầm, thân ảnh biến mất, hết thảy khôi phục nguyên trạng, phảng phất như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Mạnh Kỳ suy nghĩ xuất thần, tự hỏi rất nhiều chuyện.
Sáng sớm, Mạnh Kỳ đeo bao, mặc một bộ thanh sam, bước ra khỏi cửa phòng, vừa vặn nhìn thấy Tôn Việt Tú nghênh đón một vị nữ tử áo xanh, mi nhãn bình thường, nhưng ánh mắt ẩn chứa sự sắc bén cực đoan đáng sợ.
“Công tử muốn rời đi?“ Tôn Việt Tú chào hỏi.
“Phải.” Mạnh Kỳ mỉm cười gật đầu.
Nữ tử áo xanh lộ ra nụ cười: “Ta là Nhậm Cảnh Tú, sư tỷ của Việt Tú, hôm nay mới vừa đuổi tới, thay mặt sư môn cảm ơn công tử, xin cho biết tôn tính đại danh, ta sẽ khắc ghi trong lòng.”
Sư tỷ của Tôn Việt Tú, thích mặc áo xanh, Mạnh Kỳ lập tức biết nàng là ai - Nhậm Cảnh Tú!
Mười mấy năm trước, nàng nổi tiếng thiên hạ với kiếm pháp, chiếm lấy vị trí thứ nhất Nhân Bảng chừng hai năm, nay chỉ còn cách Tông Sư một bước, là cao thủ đứng đầu trong Tú tự bối của Bích Nguyệt Kiếm Phái!
“Tại hạ làm việc tốt từ trước đến nay không lưu danh tính.” Mạnh Kỳ cười ha hả, không quá để ý lướt qua các nàng, rời khỏi khách sạn, tính toán đi tìm Viên Ly Hỏa, để bảo đảm cho cuộc gặp gỡ của mình và Cố Tiểu Tang.
“Vị công tử này rất có phong thái hiệp nghĩa.” Nhậm Cảnh Tú giật mình, khen một câu.
Tôn Việt Tú nhìn bóng dáng Mạnh Kỳ, thoáng không thể nhận ra gật đầu: “Đáng tiếc, bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để tu luyện công pháp hàng đầu…”