“Ngươi có biết Tát Nhân Cao Oa hiện đang ở đâu không?” Mạnh Kỳ trầm ngâm hỏi.
A Cổ Lạp ngơ ngác lắc đầu: "Làm sao ta biết được..."
Mạnh Kỳ có chút thất vọng. Nếu Tát Nhân Cao Oa ở gần đây, nhân lúc có "chỗ dựa" Thiên Tôn, hắn hoàn toàn có thể trừ bỏ mối họa ngầm này trước.
Tuy rằng Giới Sát đạo nhân xem như có ơn cứu mạng với hắn, nhưng không lẽ đợi nàng giết đến nơi rồi hắn mới phản kháng?
Nay không có cơ hội, vậy thì tiếp tục phiêu bạt giang hồ, ẩn giấu hành tung. Đợi hai ba năm sau, có thực lực Tông Sư, còn sợ gì Giới Sát và Khóc lão nhân cùng các cừu gia khác?
Hắn lại hỏi vài câu về Tát Nhân Cao Oa, nhưng A Cổ Lạp cái gì cũng không biết, chỉ than thở mờ mút, nói mình đã lên thuyền giặc của Sát Lang hội, muốn xuống cũng không được
Thấy vậy, Mạnh Kỳ chuyển đề tài, dường như không có chuyện gì nói: "Ba Đồ chết rồi."
Sắc mặt A Cổ Lạp tái mét, kinh hoàng: "Ta biết."
"Vậy ngươi biết hắn bị Shaman giết chết không?" Mạnh Kỳ mỉm cười nhìn thẳng vào mắt hắn.
A Cổ Lạp rùng mình, sợ hãi càng tăng: "Biết..."
"Vậy vì sao hắn lại bị giết?" Mạnh Kỳ hỏi, giọng điệu như thể nắm mọi thứ trong lòng bàn tay.
A Cổ Lạp kinh hãi nhìn Mạnh Kỳ, kịch liệt lắc đầu: "Ta không biết, không biết gì cả. Ta chỉ nhận lệnh của Sát Lang hội, cùng một đội ngũ bí mật giao dịch thương mậu Nam Bắc, kết quả phát hiện có vài Kim trướng Shaman trà trộn vào."
"Sau đó Ba Đồ theo dõi một thành viên thương đội ra khỏi thành, kết quả chết ở bên ngoài. Cụ thể hắn biết gì, ta hoàn toàn không rõ ràng."
Kim trướng Shaman? Mạnh Kỳ khẽ nhíu mày. Đây là dòng dõi trực hệ của Đại Hãn Cổ Nhĩ Đa trên thảo nguyên, một nhánh đặc thù nhất trong các Shaman, trên danh nghĩa thuộc về Trường Sinh giáo, nhưng chỉ nghe lệnh của Kim trướng Đại Hãn.
Tào gia đang hợp tác với Cổ Nhĩ Đa chuyện gì đó sao?
Hỏi kỹ lại một lần, Mạnh Kỳ trấn an A Cổ Lạp vài câu, hứa giúp hắn giả chết, trốn đến Đại Tấn, để thoát khỏi Sát Lang hội.
Sau khi tiễn A Cổ Lạp, trong phòng lập tức hiện ra hai bóng người, chính là Linh Bảo Thiên Tôn và Giang Chỉ Vi.
"Thủ đoạn thu phục lòng người của Tào gia rất cao, gia chủ đích tử cũng là Tông Sư, hiện đang ở Trường Nhạc, không có dấu hiệu nội chiến. Bọn họ rốt cuộc hợp tác với thảo nguyên chuyện gì..." Linh Bảo Thiên Tôn phủ định khả năng có người trong Tào gia cấu kết với ngoại địch mưu đồ vị trí gia chủ.
Bởi vì hai Kim trướng Shaman đột tử, không có chứng cứ, không thể lấy việc này làm khó dễ một thế gia đứng đầu.
Giang Chỉ Vi suy nghĩ rồi nói: "Mặc kệ bọn họ muốn làm gì, đều không ảnh hưởng đến mục tiêu của chúng ta. Cùng lắm thì coi đây là mục đích giả, để gây xáo trộn, điều động Tào gia."
Lời nàng nói cũng sắc bén như kiếm pháp của nàng, dù biến hóa thế nào cũng đều nhắm thẳng vào yếu huyệt.
"Đúng vậy." Mạnh Kỳ mỉm cười gật đầu: "Chúng ta có thể biến 'mục đích thật sự' thành đả kích Tào gia, thăm dò rõ ràng chuyện bọn họ cấu kết với thảo nguyên. Như vậy, bọn họ không tin cũng không được. Xin Thiên Tôn đến lúc đó đeo mặt nạ không có nhận dạng, sử dụng võ công của Linh Bảo Thiên Tôn, khiến người biết thì biết là Linh Bảo Thiên Tôn, không biết thì lại tưởng tiền bối bản tôn hoặc Lục đại tiên sinh ngầm đánh tới. Khiến cho bọn họ có tật giật mình, ứng phó thất thường."
"Được." Linh Bảo Thiên Tôn gật đầu đồng ý, trầm ngâm một lát rồi bổ sung: "Đợi vài ngày. Đợi Tông Sư trông coi Địa Tiên hồ biến thành Tào Phi Nguyệt rồi hành động. Nàng là đích hệ một mạch, hẳn là biết chuyện cấu kết với thảo nguyên. Như vậy mới có thể dễ dàng tra hỏi nàng."
Nếu Tông Sư trong Địa Tiên hồ không biết, sẽ hoài nghi "nguy cơ" của gia tộc, từ đó phát hiện sơ hở.
Mạnh Kỳ ha ha cười nói: "Như vậy tốt nhất, dù sao ta còn phải quan sát Tào Thái, không thể để lại sơ hở bị người nhìn thấu."
Cần chạng vạng, Thành Nam, Phượng Tiêu đình.
Khi Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vi tới, Tào Hiến Chi đã chờ đợi từ lâu, chắp tay sau lưng, khuôn mặt tuấn tú, khí chất trầm ổn.
"Gia chủ cự tuyệt đề nghị của các ngươi." Hắn chậm rãi mở miệng: "Bất quá, vì ta che giấu thân phận của các ngươi, hắn tạm thời vẫn chưa đoán được bảo khố ở một trong mấy chỗ cấm địa."
Mạnh Kỳ gật đầu: "Vậy thì xem bản lĩnh của chúng ta."
Chuyện này nằm trong dự liệu.
Tào Hiến Chỉ trầm mặc một chút, nhìn Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vị, thở đài: "Các ngươi tiết lộ tin tức bảo khố cho Tào gia, ngoài hợp tác, hắn là cũng nể mặt 'đồng đạo'. Ta thật sự hổ thẹn, chủ có thể nhắc nhở các ngươi một việc. `
"Chuyện gì?" Mạnh Kỳ trịnh trọng hỏi.
Tào Hiến Chi hít một hơi sâu: "Lúc trước Tào gia phát hiện ở băng nhãn Địa Tiên hồ không phải một khối Địa Tiên di thuế, mà là hai khối."
"Hai khối?" Sắc mặt Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vi đều trở nên ngưng trọng.
............
Mấy ngày sau, Linh Bảo Thiên Tôn phát hiện Tào Phi Nguyệt lên đảo, tiến vào chỗ sâu vạn tải hàn băng dưới sự bảo vệ của tầng tầng cấm chế trận pháp, điều này khiến hắn không có cơ hội động thủ.
Một lúc sau, Tông Sư trực ban ban đầu nhanh chóng rời đi, toàn bộ quá trình đều diễn ra dưới sự khống chế của đại trận, không để lại sơ hở. Dù Linh Bảo Thiên Tôn ra tay bắt Tông Sư rời đi cũng không kịp xâm nhập "băng môn".
Hắn khẽ gật đầu, bay trở về khách sạn, lấy ra một lá cờ khắc đầy hoa văn quỷ dị, mỗi hoa văn đều phảng phất như một con mắt.
"Vi Trần Hoàn Vũ kỳ, lão đạo luyện chế dựa trên thần thông của bản thân và thu hoạch khi tu luyện công pháp Nhất Khí Hóa Tam Thanh. Nó có thể khiến phân thân trong thời gian ngắn có được thực lực của bản thể, hoặc khiến bản thể có được năng lực đặc thù của phân thân, hiện tại chỉ giới hạn một lần." Linh Bảo Thiên Tôn giới thiệu, đưa Vi Trần Hoàn Vũ kỳ cho Mạnh Kỳ.
Muốn cảm ngộ Tiệt Thiên thất kiếm, dù sao cũng phải trả giá đại giới!
Nói xong, hắn lại lấy ra một tấm trận đồ và một tấm phù triện giao cho Giang Chỉ Vị: "Đây là trận đồ Tru Tiên kiếm trận mà lão đạo luyện chế thất bại, chỉ có thể đối phó với Tông Sư trờ xuống. Ngươi dùng nó có thể vây khốn cao thủ tuyệt đỉnh của Băng Hỏa cốc trong thời gian ngắn."
"Đây là 'Thượng phẩm chướng mục phù', có thể giúp ngươi lẻn vào ngoại tầng cấm pháp."
Việc luyện chế thần binh cấp sự vật tại Lục Đạo Luân Hồi chi chủ cũng cần nhiệm vụ đặc biệt, chỉ là không trực tiếp hối đoái khó như vậy. Quá trình Linh Bảo Thiên Tôn luyện chế trận đồ cũng là quá trình tăng cường sự nắm giữ đối với trận pháp, nên hắn không vội vàng tìm Lục Đạo hỗ trợ.
............
Đầu đông, phương Bắc, đêm xuống sớm. Ở sâu trong sơn cốc phủ đầy hàn băng tuyết trắng có một ngọn lửa màu xanh lam lẳng lặng thiêu đốt, đi ngược lại lẽ thường.
Sơn cốc có bố trí cấm pháp, bên trong có một vị cao thủ tuyệt định của Tào gia tên Tào Phi trông coi, cùng vài đệ tử Tào gia đang hết sức chuyên chú mượn ngọn lửa màu xanh lam luyện chế binh khí.
Băng Cực hỏa, truyền thuyết là loại hỏa diễm có thể dùng để luyện chế thần binh, không chỉ không nóng lên mà còn thôn phệ nhiệt lượng, tạo ra cảnh tượng băng thiên tuyết địa. Tào gia tình cờ phát hiện một mảnh Băng Cực hỏa ở sơn cốc này. Tuy chưa đạt tới trình độ luyện chế thần binh nhưng cũng không còn xa. Vì vậy, họ "nuôi dưỡng" nó, tránh để người ngoài phá hỏng, chỉ cung cấp cho đệ tử gia tộc sử dụng.
Tào Phỉ dáng người thấp bé, khí độ trầm ổn, ngồi ngay ngắn gần Băng Cực hỏa, hai mắt khép hờ, không bị tiếng lửa "thiêu đốt" xèo xèo ảnh hưởng.
Đột nhiên, hắn biến sắc, đưa tay tóm lấy. Giữa không trung có cuồng phong gào thét, cuốn thành lốc xoáy, bức ra một bóng người mặc áo xanh.
Thế mà có người lẻn vào Băng Hỏa cốc, may mà bị cấm pháp nội tầng phát hiện!
Bóng người mặc áo xanh chính là Giang Chỉ Vị, đeo mặt nạ không biểu cảm, lạnh nhạt vung kiếm.
Kiếm quang thanh bích, phảng phất một vầng Lãnh Nguyệt bao phủ đại địa, ào ào ập đến, tràn ngập bầu trời, khiến Thanh Không trở nên trong trẻo.
Kiếm chưa đến, Tào Phỉ đã cảm thấy cái lạnh thấu xương, vừa là lạnh, vừa là bị kiếm ý khống chế!
"Bích Nguyệt tẩy Thanh Thiên? Bích Nguyệt kiếm phái!" Tào Phỉ kinh hãi. Không dám chậm trễ, sau lưng đột nhiên hiện ra một tôn Địa Tiên tướng, lôi quang bao quanh, thúc giục Băng Cực hỏa, đánh ra một chưởng. Lôi Hỏa cùng phát, làm phai mờ kiếm khí, nuốt chửng Bích Nguyệt.
Lúc xuất chưởng, hắn thản nhiên nhớ tới lời gia chủ nhắc nhở, trong nhà có bí khố, phải phòng bị người khác lẻn vào trộm!
Vì thế mà đến? Vừa nghĩ đến đó, hắn liền thấy bóng người mặc áo xanh, đeo mặt nạ lạnh lùng tung ra một trận đồ cổ phác.
Lập tức, kiếm ý xung tiêu, đen trắng xanh đỏ phảng phất bốn con trường long, gào thét xoay quanh, phá tan hết thảy.
Tào Phỉ đại kinh thất sắc, nhanh chóng điều động trận pháp Băng Hỏa cốc, cực kỳ miễn cưỡng mới ngăn cản được.
"Trận đồ thật đáng sợ, e rằng không kiên trì được bao lâu, phải dùng bí pháp cầu viện trong nhà!" Hắn quyết định.
Bồi kinh, Tào thị tổ trạch.
Một Tông Sư nhận được lệnh của gia chủ, dựng lên độn quang, xuyên ra khỏi đại trận.
Ngay khi sắp bay khỏi khe hở trận pháp ngắn ngủi mở ra, trên trời đột nhiên xuất hiện một thân ảnh, cao gầy, phiêu diêu cổ phác, tóc đen bóng, cài trâm gỗ, mặc đạo bào màu xanh lam, đeo mặt nạ quỷ dị không có ngũ quan.
Trong tay hắn cầm một thanh trường kiếm xanh biếc, thản nhiên chém xuống.
Kiếm quang phân hóa, lại phân hóa, tiếp tục phân hóa. Vị Tông Sư này chỉ cảm thấy một kiếm này diễn ra mấy ngàn mấy vạn thậm chí nhiều hơn biến hóa, hơn nữa chúng ảnh hưởng lẫn nhau, tiếp tục diễn biến, dường như muốn sinh ra vô số biến hóa, không có quy luật.
Kiếm quang không ngừng hấp thu tất cả lực lượng xung quanh, tiếp tục phân hóa, diễn biến, khiến Tông Sư cảm thấy rét lạnh, dường như bản thân cũng bị kiếm quang hấp thu, trở thành một phần của vô số biến hóa.
Hỗn loạn đang diễn ra kịch liệt, dường như không thể đảo ngược, hướng tới tận cùng của vũ trụ. Lực lượng dư lịch bị hấp thu toàn bộ, trừ hỗn loạn, vẫn là hỗn loạn. Tào gia Tông Sư có cảm giác huyết nhục của mảnh sẽ cùng hỗn loạn, gia nhập vào hàng ngũ này.
Cảm giác mất đi, thiên địa chi lực mất đi, hết thảy đang hướng tới hỗn loạn cực hạn, cũng chính là sự tĩnh mịch vĩnh hằng!
Tru Tiên chi kiếm!
Nếu kiếm này không nhắm vào chủ yếu là đại trận Bồi kinh, vị Tông Sư này cảm giác mình đã chết!
Lực lượng của đại trận Bồi kinh bị hấp thu, bản thân bị ảnh hưởng hỗn loạn. Nếu Tào Hiến Chi không phát hiện kịp thời, toàn lực kích phát trận pháp, có lẽ đã bị một kiếm chém nát!
Nay cũng bị ngăn cách trong ngoài!
Trên hòn đảo nhỏ trung tâm Địa Tiên hồ, các đệ tử trông coi bên ngoài xa xa thấy Bồi kinh dị quang bốc lên, kinh nghi bất định.
Đúng lúc này, một bóng người bay xuống theo quỹ đạo bất quy tắc, "bộp" một tiếng ngã trước mặt mấy đệ tử này.
"Thái ca!" Một đệ tử thốt lên, thấy Tào Thái mặt đầy vết máu, thân hình tàn tạ.
"Tào Thái" gian nan giãy giụa: "Cầu, cầu viện, thảo nguyên chi, sự, bại lộ, Pháp Thân đột kích!"
“Cái gì?" Các đệ tử trông coi hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
"Bộp," "Tào Thái" gục đầu xuống đất, thất khiếu phun máu, trút hơi thở cuối cùng.
"Thái ca!" Vài đệ tử tiến lên kiểm tra, phát hiện Tào Thái đã chết đến không thể chết hơn, có chút kinh hoảng thất thố.
Trong giây lát, họ được gia tộc chỉ bảo, khôi phục lại, phân ra một người, cuống cuồng chạy về phía "đại môn" vạn tải hàn băng.
............
Bồi kinh, Tào thị tổ trạch.
Tào gia gia chủ cầm trong tay một thanh thước dài ngưng tụ Lôi Đình màu tím, vận sức chờ phát động.
Trên khuôn mặt nhiều nếp nhăn của ông ta vừa có hồ nghi, vừa có kinh nộ, không kìm được nhìn về phía hai người khác trong phòng.
Một người là trung niên nho nhã, mặc áo rộng thùng thình, đầu búi mộc trâm, tư thái tiêu sái, ngũ quan dị thường anh tuấn, có mị lực yêu dị như thần ma, tóc đen nhánh, không thấy sợi bạc.
Một người uyên đình nhạc trì, mày kiếm mắt sáng, mũi cao thẳng, dung mạo tuấn mỹ, nhưng môi tương đối mỏng, lộ ra vẻ bạc tình, hai mắt không có cảm tình, thành thục mà lãnh khốc.
Ma Sư Hàn Quảng, Phong Vương Cao Lãml
Diệu thế song tinh!