"Lam Huyết Nhân khống thủy nhập vi, Tông Sư trở xuống, nếu không có bảo vật hoặc công pháp tương ứng để chống đỡ, quả thật cần ưu thế hơn một đại cảnh giới mới có thể đối phó chúng." Mạnh Kỳ thản nhiên gật đầu.
Còn việc Hà Cửu và những người khác muốn hiểu theo hướng nào, đó là chuyện của họ.
Hà Cửu cảm khái: "Mấy đời nay, Đông Hải Kiếm Trang ta vì vậy mà mất không ít cao thủ, cường giả, mãi đến khi dần dần tìm ra biện pháp phòng bị."
"A Di Đà Phật, lão nạp hành tẩu Đông Hải nhiều năm, chưa từng nghe nói về Lam Huyết Nhân, Tiềm Ly Đảo các vị cũng vậy, vì sao chỉ có Đông Hải Kiếm Trang biết chuyện này?" Mạnh Kỳ nắm lấy cơ hội, hỏi ra nghi hoặc.
Không khí trong phòng đột nhiên trở nên căng thẳng, Hà Cửu im lặng, ánh mắt Hoàng Thái Xung hơi ngưng lại, còn Hà Hưu thì lộ vẻ lạnh lùng.
Một lát sau, Hà Cửu tự giễu cười nói: "Lại thêm một chuyện xấu của Kiếm Trang."
Hắn suy tư một chút rồi nói: "Lam Huyết Nhân thực sự ẩn mình ở biển sâu, tự xưng là thần linh giáng thế, quyến tộc của biển cả. Bọn họ cực kỳ yêu thích nước, cho rằng đại dương mênh mông mới là trung tâm của thiên địa, không hứng thú với chuyện trên đất liền, nên ít khi xuất hiện, dù thường xuyên ở Đông Hải, cũng khó có khả năng nghe nói về chúng."
Nói đến đây, hắn liếc nhìn Hoàng Thái Xung: "Đông Hải Kiếm Trang khi khai phái thực ra có bảy chi mạch, có dòng dõi thế gia, cũng có hình thức môn phái. Trong đó, một mạch thế gia vì khó sinh con, lại gặp tai ương, nên mấy đời trước đã tuyệt tự, truyền thừa hòa vào Kiếm Trang.
Còn một mạch khác, tu luyện 'Vô Tướng Kiếm Cổ', coi như tự mở lối riêng trên con đường kiếm đạo. Đáng tiếc, họ quá thiển cận, sau khi tình cờ gặp Lam Huyết Nhân, đã nảy sinh hứng thú sâu sắc với sự huyền bí của cơ thể chúng, cho rằng cơ thể đó là kiệt tác của tạo hóa, vô cùng phù hợp với công pháp của họ, có thể giúp vượt qua nhiều cửa ải khó khăn. Vì thế, họ thông qua một nghi thức kỳ quái và những phương pháp thần giao cách cảm, trải qua ba đời, cuối cùng trở thành Lam Huyết Nhân, nhưng vẫn giữ lại một số đặc tính của con người, nhờ đó mà tiến triển tu luyện cực nhanh.
Có thực lực liền sinh dục vọng. Bọn họ mưu đồ khống chế các chi mạch khác, hoàn toàn nắm quyền Kiếm Trang, gây ra không ít âm mưu. Nhưng cuối cùng tà không thắng chính, sự việc bại lộ, bị năm chi mạch còn lại liên thủ đánh bại, đuổi khỏi Kiếm Trang, sau này liên tục mượn sức Lam Huyết Nhân để gây sóng gió."
Khi Hà Cửu kể lại, Hà Hưu không hề biến sắc, còn Hoàng Thái Xung thì mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không nói một lời, như người ngoài cuộc.
Xem ra chuyện năm đó không đơn giản như lời Hà Cửu kể... Mạnh Kỳ suy nghĩ sâu xa, nhưng chuyện ai đúng ai sai trong mấy chi mạch của Đông Hải Kiếm Trang không liên quan gì đến mình, không cần thiết phải truy tìm đến cùng: "Không biết vị thí chủ lão nạp gặp phải là Lam Huyết Nhân thuần túy, hay là Lam Huyết Nhân tu luyện Vô Tướng Kiếm Cổ?"
"Sau khi chết có thể ngưng tụ thành thủy lam chi thạch, đó là Lam Huyết Nhân thực sự." Hà Cửu khẳng định.
Hoàng Thái Xung từ trạng thái nhập định khôi phục lại, sờ sờ mái tóc thưa thớt, nghi hoặc hỏi: "Lam Huyết Nhân thực sự cho rằng đại dương là trung tâm của vũ trụ, đất liền và bầu trời chỉ là nơi hoang vu hẻo lánh, chưa từng để ý, vì sao đột nhiên lại dính líu đến chuyện của Vân gia? Chuyện này chẳng khác nào một phú ông có bạc triệu lại đi mưu đoạt cái chén vỡ của ăn mày, thật không hợp lý."
"Đại kiếp sắp đến, mạt pháp tiến tới, có điều khác thường mới là lẽ thường." Mạnh Kỳ giả bộ ra vẻ.
Hà Cửu trầm ngâm: "Cũng có thể có người giật dây, dùng lợi ích khác dụ dỗ Lam Huyết Nhân giúp đỡ. Lúc trước, có một bằng hữu phát hiện cái chết của Vân lão gia tử rất quỷ dị, suýt chút nữa bị Tả Đạo Độc Thủ Ma Quân diệt khẩu. Như vậy xem ra, sau lưng Lam Huyết Nhân còn có đám ma đầu."
"Chỉ sợ bọn chúng triệt để hợp lưu với tà ma ngoại đạo." Hoàng Thái Xung có chút lo lắng.
"Không ngờ còn có tả đạo tà ma... Độc Thủ Ma Quân tái xuất giang hồ?" Mạnh Kỳ nghiêm trang cùng họ thảo luận về "Độc Thủ Ma Quân", cuối cùng hỏi: "Nhưng vị tiểu thí chủ đi theo các vị phía trước có gặp Độc Thủ Ma Quân?"
"Chính là." Hà Cửu không giấu giếm.
"Không biết hắn hiện đang ở đâu? Có lẽ còn có điều gì hắn chưa chú ý?" Mạnh Kỳ vẻ mặt trang nghiêm hỏi.
Hà Cứu lắc đầu: "Hắn đã rời khỏi Vân phủ, không biết trốn đi đâu."
Mạnh Kỳ thất vọng nhưng không lộ ra, ngược lại hỏi chi tiết về việc Độc Thủ Ma Quân chặn giết.
Nói chuyện được một lúc, Hà Hưu xen vào: "Với cảnh giới và thực lực của Vân tiền bối, cho dù Đại Tế Ti Lam Huyết Nhân cũng không thể vô thanh vô tức giết hại ông ấy."
"Trừ phi có người của Vân gia giúp đỡ..." Hà Cửu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng trong trẻo chiếu rọi Vân phủ, bên dưới không biết che giấu bao nhiêu dơ bẩn.
"Nam Mô A Di Đà Phật." Mạnh Kỳ niệm một tiếng phật hiệu, miêu tả "tình hình đại khái" giao chiến giữa mình và Lam Huyết Nhân.
Hà Cửu và Hoàng Thái Xung nhìn nhau rồi nói: Tam Huyết Nhân có thể hòa vào trong nước, khó phòng bị. Hoặc là mỗi khi gặp nguồn nước, đều dùng kiếm khí sát trừ một lần, hoặc là điều chế được vật đặc biệt, thả vào trong nước. Nếu đã xác nhận là bọn chúng, ta sẽ bảo Vân gia dùng 'Sát Thủy' để phòng ngừa đánh lén."
"A Di Đà Phật, Lam Huyết Nhân đã bại lộ, lại biết Hà thí chủ ở đây, chắc chắn sẽ không khinh suất, e là đã sớm rút lui. 'Sát Thủy' không có tác dụng gì, vẫn nên phòng bị tả đạo tà ma thì hơn." Mạnh Kỳ nhắc nhở.
"Đại sư nói rất đúng, nhưng cẩn tắc vô áy náy." Hà Cửu cười nói.
Mạnh Kỳ đứng lên, thu hồi thủy lam chi tâm, hai tay chắp lại: "Các vị thí chủ có đề phòng là tốt rồi, không uổng công lão nạp đi chuyến này. Lam Huyết Nhân không xuất hiện, chuyện nội bộ Vân gia lão nạp không tiện nhúng tay, vậy xin cáo từ."
Thái độ không muốn can thiệp vào chuyện của Vân gia của hắn khiến Hà Cửu và những người khác có chút tán thưởng, đứng dậy tiễn.
Lần này, Mạnh Kỳ kiểm tra các nguồn nước, sát trừ vài lần, sau đó biến trở lại thành Độc Thủ Ma Quân, lặng lẽ quay trở lại, tiến vào Chúc gia.
Bách Hoa Phu Nhân và Anh Ninh đã sớm chờ đợi ở đó, có chút nghi hoặc về việc "Pháp Chứng Đại Sư" bái phỏng Hà Thiếu Trang Chủ trước đó.
Mạnh Kỳ giản lược kể lại chuyện Lam Huyết Nhân, chậm rãi bước đến bên giường, nhìn ra ngoài những bông hoa đang nở rộ, mỉm cười: "Lam Huyết Nhân đã bại lộ, sự tình có biến, Đông Hải Kiếm Trang sẽ không kéo dài lâu, ngày mai e là sẽ phải xác định gia chủ, các ngươi đã chuẩn bị xong chưa?"
"Chuyện này có hơi gấp gáp." Bách Hoa Phu Nhân thầm nghĩ, còn không phải tại ngươi nói ra hai chữ "Lam Huyết", nếu không thì chúng ta đã có thể thong thả bố trí!
Anh Ninh thì vẻ mặt ngây thơ hiếu kỳ, cúi đầu nói: "Thế gian lại có Lam Huyết Giả không phải người, không phải ma, không phải yêu, hơn nữa còn khống thủy nhập vi, giống như quyến tộc của Thủy Tổ."
Thủy Tổ chính là biệt danh của Thượng Cổ Thủy Thần, nhưng vì Chân Võ tồn tại, quyền lực bị suy yếu, thực lực kém xa Lôi Thần.
"Không biết ai cấu kết với Lam Huyết Nhân..." Bách Hoa Phu Nhân đau khổ suy tư.
Lúc này, nàng nhìn thấy Mạnh Kỳ mặc thanh bào, chắp tay sau lưng bước xuống lầu, hai bên tóc mai điểm bạc dưới ánh tà dương ẩn hiện kim hồng, tăng thêm vẻ tang thương.
Đi đến bên hồ sen, Mạnh Kỳ quay lưng về phía Bách Hoa Phu Nhân và Anh Ninh đang đi xuống, lạnh nhạt nói: "Có Hà Gia chi pháp, Lam Huyết Nhân trong Vân Gia không còn chỗ ẩn thân. Cho nên, giờ phút này, ai trong viện có Lam Huyết Nhân, người đó chính là kẻ âm mưu cấu kết, tựa như vậy..."
Khi nói chuyện, hắn chậm rãi ngồi xổm xuống, hai tay đột nhiên lóe điện mà cắm vào trong nước.
Nhẹ nhàng xé một cái, trong nước hiện ra những dòng u lam.
Mạnh Kỳ như rửa tay vỗ vỗ, lại đứng lên, phảng phất như không có chuyện gì, chỉ là trong tay có thêm một khối thủy lam chi thạch to bằng đầu ngón tay.
Ánh mắt Bách Hoa Phu Nhân và Anh Ninh đều ngưng lại, không thể tin được trong nước vốn không có gì khác thường lại có sự biến hóa như vậy!
Vừa rồi nghe Mạnh Kỳ miêu tả khả năng Lam Huyết Nhân hóa thủy, các nàng chỉ hơi cảnh giác, bởi vì chưa tận mắt chứng kiến, thiếu cảm giác trực quan, không thể cảm nhận được sự đáng sợ của việc "phàm thủy đều là địch", nhưng hiện tại, hô hấp của các nàng trở nên nặng nhọc, sự sợ hãi đối với Lam Huyết Nhân tăng lên, mà Độc Thủ Ma Quân có thể thoải mái đối phó Lam Huyết Nhân càng trở nên sâu không lường được!
Ta đều có thể biến thành nửa Lam Huyết Nhân, còn có thể không nhận ra "dị thường" của nước sao? Mạnh Kỳ nhìn thủy thạch trong tay, mỉm cười lắc đầu.
Tuy rằng đây không phải là cửu biến chính thống, chỉ là mô phòng, không thể đạt được tám phần tỉnh túy của Lam Huyết Giả, nhưng chưng quy là sau khi thăm dò rõ hơn phân nửa hư thực mà biến hóa, cho dù khống chế thủy hành chỉ lực yếu kém, nhưng chống đỡ và cảm ứng vẫn rất hiệu quải
"Xem ra Hà Cửu còn chưa thông báo cho người bên ngoài Vân Phủ." Mạnh Kỳ tự cảm thán rồi thuận miệng nói.
Bách Hoa Phu Nhân thu liễm cảm xúc, nhìn Anh Ninh rồi cười quyến rũ: "Lam Huyết Nhân quả thật quỷ dị, nhưng chung quy khó thoát khỏi pháp nhãn của tiên sinh. Tiên sinh đại tài như vậy, tiểu nữ có chút không xứng."
Nàng dừng một chút, sóng mắt lưu chuyển nói: "Không biết tiên sinh có nguyện gia nhập môn phái của chúng ta không? Bổn môn tuy rằng không mạnh, nhưng tổng có vài phần mặt mũi, nguyện ý giúp tiên sinh phân trần với Diệt Thiên Môn và La Giáo, hóa giải oán hận."
Hô, quả nhiên là Tố Nữ Đạo... Nghe đến câu này, Mạnh Kỳ nhẹ nhàng thở ra, có cái mặt mũi gánh xuống việc này chỉ có thể là một trong Tà Ma Cửu Đạo!
“Có thể hóa giải cừu hận với Diệt Thiên Môn và La Giáo?" Mạnh Kỳ thích hợp biểu hiện ra một tia vui sướng, rồi trâm ngâm nói: "Không biết là môn phái gì?”
Bách Hoa Phu Nhân cười: "Đợi chuyện lần này xong, sẽ tường cáo với tiên sinh. Về phần chuyện hậu sự của Vân Gia, không cần tiên sinh phí tâm, chúng ta sẽ tự mình thương lượng với Vân Cửu Gia."
"Tốt." Mạnh Kỳ gật đầu, bỗng nhiên nói một câu: "Tốt nhất nên tiết lộ chi tiết về Lam Huyết Nhân cho Nguyễn Tam Gia."
"Vì sao?" Bách Hoa Phu Nhân và Anh Ninh không hiểu sao đề tài lại chuyển sang hướng này.
Chẳng lẽ nói cho các ngươi ta phát hiện Nguyễn Tam Gia rất chú ý đến Lam Huyết Nhân? Tiện tay giúp đỡ một chút? Mạnh Kỳ không động thanh sắc nói bừa: "Quan hệ giữa Nguyễn Gia và Vân Gia luôn không tốt, nay lại phái Nguyễn Tam Gia đến, ắt có mưu đồ, có lẽ đã có một vị đích mạch nào đó cấu kết với bọn họ, không bằng tiết lộ việc này, đánh rắn động cỏ, tránh cho bị cắn một ngụm mà không hay biết."
“Nói có lý." Bách Hoa Phu Nhân dường như nghĩ đến điều gì khác, vẻ mặt ẩn chứa kinh hi.
Nhìn các nàng cùng nhau rời đi, Mạnh Kỳ nửa điểm không suy nghĩ các nàng đến tột cùng duy trì ai, Vân Cửu, hay là Vân Thập Tam, chuyện này không hề liên quan đến mình. Hiện tại, mình chỉ còn một mục tiêu là tìm đến Ô Hoành Kiếm, làm rõ chuyện ma ngân!