Mạnh Kỳ lặng lẽ lùi lại một bước. Khi nghe Hà Cửu lên tiếng hỏi thăm, lòng hắn khẽ giật mình. Hắn bị chú ý rồi sao?
Khác với Ô Hoành Kiếm, Đông Hải Kiếm Trang có một dòng kiếm tu đặc biệt, sở hữu trực giác sâu sắc. Điều này gần giống với Giang Chỉ Vi: "Thành ở kiếm giả thành ở tâm, gió thu chưa động thiền trước sớm giác ngộ". Cho dù chỉ thoáng thấy qua hình ảnh, họ cũng không hẳn không nhận ra!
Nên làm gì bây giờ? Mạnh Kỳ không còn chút may mắn nào, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ.
Ban đầu, hắn cho rằng với mối quan hệ giữa Đông Hải Kiếm Trang và Vân gia, nếu Hà Cửu tin lời Ô Hoành Kiếm, muốn làm rõ nguyên nhân cái chết của Vân lão gia, hẳn sẽ trực tiếp đến cửa, nói rõ mọi chuyện, thoải mái kiểm nghiệm. Hắn tin Vân gia sẽ không ai phản đối. Vậy hà cớ gì phải viếng trước, giấu đầu hở đuôi, dùng sự quang minh chính đại để che đậy ý đồ dòm ngó ngấm ngầm?
Chính vì phán đoán sai lầm này mà hắn mới nhận lời thỉnh cầu của Bách Hoa phu nhân.
Hà Cứu sợ yêu cầu khám nghiệm tử thi sẽ làm người Vân gia lạnh lòng, xa lánh, hay là biết bí mật gì đó, lo lắng đánh rắn động cỏ?
Ý đồ của Hà Cửu, Mạnh Kỳ khó lòng đoán được. Nay cục diện đột nhiên trở nên nguy hiểm, hắn nhất định phải tìm cách "tự cứu"!
Nhưng lúc này dùng Bát Cửu Huyền Công đã muộn, sẽ bị nhìn ra sơ hở!
Vậy nên, không làm chuyện thừa thãi, cứ đặt hy vọng vào việc đối phương không nhìn thấu lớp "ngụy trang". Nếu tình hình xấu đi thì dựa vào Luân Hồi Phù để bỏ chạy? Hoặc dùng "Tiên Tích" liên lạc ám hiệu, thỉnh "Trường Sinh Tiên Tôn" Hà Hưu giúp che giấu?
Nhưng cách thứ nhất sẽ khiến công sức tiếp cận Tố Nữ Đạo đổ sông đổ biển, là lựa chọn cuối cùng. Còn cách thứ hai, sự việc quá đột ngột, Hà Hưu chưa chắc đã kịp phản ứng…
Trong lúc ý niệm xoay chuyển, Mạnh Kỳ đột nhiên cụp mắt xuống, nửa che hai tròng mắt, bên trong tối tăm, tỉnh tuyến di động, qua lại không dấu vết, thần bí huyền ảo.
Hắn nội liễm khí tức, không để cảm giác siêu nhiên phiêu dật lộ ra ngoài. Trong linh giác, quan cữu biến mất, đám người Vân Cửu Gia biến mất, cờ trắng nến thơm biến mất, chỉ còn Hà Cửu, Hoàng Thái Xung, Hà Hưu và Ô Hoành Kiếm.
Ngay lúc này, hắn phát hiện Hoàng Thái Xung mang theo kiếm ý nhìn sang. Vì thế, linh giác chủ động lan tràn qua!
Oanh!
Như có tiếng nổ vô thanh trong đầu vang lên, Mạnh Kỳ rốt cuộc "thấy" không được Hà Cửu, Hà Hưu và Ô Hoành Kiếm. Đồng tử "chiếu rọi" hình ảnh Hoàng Thái Xung, trên người ông ta có những sợi nhân quả. Có sợi cứng cỏi, có sợi mơ hồ, có sợi sáng lạn, có sợi ảm đạm.
Mà "trong lòng chỉ đao" của Mạnh Kỳ đường như tùy thời có thể vung ra, đem chúng Tiếp Dẫn lại đây!
Oanh!
Hoàng Thái Xung nheo mắt lại, tâm huyết dâng trào, một ý niệm kỳ diệu khó tả trào lên, dường như vị tăng nhân đối diện ẩn giấu nguy hiểm không thể nói rõ, khiến một cường giả Địa Bảng như ông cũng cảm thấy gai nhọn. Nếu còn nhìn tiếp, chuyện gì sẽ xảy ra thì khó mà nói!
Có thể khiến mình cảm thấy nguy hiểm, thực lực của hòa thượng này không thể khinh thường... Đang ở linh đường Vân gia, Hoàng Thái Xung không hề chủ quan, cũng không muốn mạo hiểm, thu hồi ánh mắt, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không nhìn Mạnh Kỳ nữa.
Thấy vậy, Mạnh Kỳ lặng lẽ thở phào. Hắn nội tàng dính nhân quả, dựa vào khí cơ nhiếp trụ Hoàng Thái Xung.
Tuy rằng nhân quả của Hoàng Thái Xung không sâu nặng như Huyền Nữ, có hy vọng ngạnh kháng, nhưng chung quy sẽ nảy sinh cảm giác nguy hiểm. Mà nơi này là linh đường Vân gia, lượng ông ta cũng không đám làm cànl
-- Nhìn trộm người khác vốn là chuyện phạm húy, nếu vì vậy mà giao thủ, lan đến linh đường, thanh danh của Hoàng Thái Xung khó tránh khỏi bị tổn hại. Là người chính đạo, lại có dự cảm nguy hiểm, ông ta chắc chắn sẽ không thâm khuy.
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, tổng hợp đủ loại nhân tố, Mạnh Kỳ cuối cùng cũng thiệp hiểm quá quan!
"Hoàng trưởng lão, có nhìn ra nguyên do của cảm giác kỳ dị không?" Hà Cửu truyền âm hỏi thăm.
Hoàng Thái Xung trầm ngâm rồi nói: "Pháp Chứng sâu không lường được, khó có thể xem xét kỹ."
"Sâu không lường được." Hà Cửu theo bản năng nhìn về phía Pháp Chứng đang khoác áo cà sa đỏ, chỉ thấy vị tăng nhân có tướng mạo trang nghiêm, tang thương bình thản.
Trong lòng không khỏi lẩm bẩm, có thể khiến Hoàng trưởng lão bát trọng thiên nói sâu không lường được, cảnh giới của Pháp Chứng đáng sợ đến mức nào, ít nhất cũng phải có thực lực Địa Bảng!
Thiên hạ rộng lớn, không thiếu cường giả ẩn cư hải ngoại hoặc ẩn độn sơn lâm, cho dù có khả năng là Tông Sư, cũng không vào Địa Bảng, thanh danh không hiện!
Đúng lúc này, Ô Hoành Kiếm thu hồi ánh mắt, nghi hoặc lắc đầu: "Không có cảm giác quen thuộc."
Hắn nhìn thấy là Mạnh Kỳ đang thầm vận dính nhân quả, khí tức đã có biến hóa vi diệu!
Hà Cửu hiếm khi nhíu mày. Chẳng lẽ mình từng gặp Pháp Chứng ở Đông Hải? Hoặc là hắn tu luyện một môn công pháp nào đó mình quen thuộc?
"Hoàng trưởng lão, Ngũ thúc, các ngươi từng nghe nói về Pháp Chứng ở Tiềm Ly Đảo chưa?" Hắn ngầm hỏi.
Hà Hưu và Hoàng Thái Xung suy tư một lát, đều lắc đầu: "Chưa từng. Có lẽ là cao tăng của một chi Phật môn ẩn mạch nào đó, mới đến Tiềm Ly Đảo hành khất chưa lâu."
Hà Cửu thu liễm tâm tư, không hỏi nữa, nhẹ nhàng gật đầu rồi cất bước về phía trước, phúng viếng Vân lão gia tử.
Mạnh Kỳ và những người khác vốn đã rời khỏi linh đường, thấy vậy tiếp tục đi ra ngoài.
Đến lúc này, Mạnh Kỳ mới thực sự yên lòng, nhanh chóng đình chỉ tâm pháp "dính nhân quả”, chỉ cảm thấy cả người mềm nhũn, đầu váng não trướng.
Với thực lực hiện tại của hắn, dù không rút đao, chỉ thầm vận tâm pháp thôi cũng không thể kiên trì lâu!
"Pháp Chứng đại sư dừng bước." Bỗng nhiên, giọng Hà Cửu từ phía sau truyền đến.
Đồng tử Mạnh Kỳ co rút lại, suýt chút nữa phát run, mồ hôi lạnh suýt nữa tuôn ra. Vẫn bị nhìn ra sơ hở?
Hắn càng nguy hiểm càng bình tĩnh, chậm rãi xoay người, hai tay tạo thành chữ thập: "A Di Đà Phật, Hà thí chủ còn có chuyện khác?"
"Cao tăng Phật môn đều sở hữu nhiều thần thông thù thắng, có thể khai Thiên Nhãn, thông tha tâm, biến chiếu đại thiên, không biết Pháp Chứng đại sư có thu hoạch gì về sự việc của Vân lão gia?" Hà Cứu đứng thăng, ánh mắt sâu thăm nhìn Mạnh Kỳ, không biết có ý gì.
Mọi người Vân gia nhíu mày. Chẳng lẽ thiếu trang chủ muốn mượn miệng hòa thượng để có được "di mệnh" của lão gia, chặt đứt mối tơ vò tranh đoạt gia chủ?
Tuy Vân gia dựa vào Đông Hải Kiếm Trang, nhưng tính độc lập tương đối cao, không hoàn toàn phụ thuộc. Nếu Đông Hải Kiếm Trang vô lý nhúng tay vào chuyện gia tộc họ, rất dễ gây ra phản ứng ngược, tạo thành vết rách, tạo cơ hội cho thế lực khác thừa cơ.
Mạnh Kỳ không rõ mục đích của Hà Cửu, cũng không biết hắn có đang thử thân phận cao tăng của mình hay không. Nghĩ ngợi một lát, hắn không đáp mà hỏi lại: "Không biết Hà thí chủ muốn hỏi về phương diện nào?"
"Ta muốn thỉnh Pháp Chứng đại sư tận tình giang hồ đồng đạo, thi triển thần thông thôi diễn sự tọa hóa của Vân lão gia, xem có chỗ nào chúng ta sơ sẩy hay không." Hà Cửu nói nước đôi, không biết là đang hoài nghi Mạnh Kỳ là hòa thượng giả, hay là đang hỏi về nguyên nhân cái chết của Vân lão gia, thậm chí tìm kiếm "di mệnh".
“Thiếu trang chủ?” Hoàng Thái Xung cũng không biết tâm tư của Hà Cửu, nghi hoặc truyền âm.
Hà Cửu hào phóng cười nói: "Bổn môn tuy rằng cũng có thuật thôi toán, nhưng so với Vương Thị Giang Đông, Phật Đạo hai môn am hiểu đạo này, vẫn còn kém xa. Khó được gặp vị cao tăng, sao có thể không thỉnh hắn thôi diễn một hai?"
Hắn cố ý nói qua loa, khiến Hoàng Thái Xung vẫn không làm rõ được mục đích thật sự của hắn.
Bách Hoa phu nhân mơ hồ có chút khẩn trương. Tả đạo ma mạch đa số không giỏi thôi diễn thiên cơ, năm đó Độc Thủ Ma Quân cũng vậy. Hiện tại Hà Cửu đang thử, phải làm sao đây?
Mạnh Kỳ cũng lo lắng bị thử, không dám chậm trễ, mỉm cười với Hà Cửu, bình thản thong dong kết thủ ấn.
Hắn âm thầm quan tưởng hình tượng Phật Đà "Duy ngã độc tôn" trong đầu, lặng lẽ mô phỏng. Quanh thân ẩn hiện điểm điểm Lưu Ly, tạo ra địa mang trang nghiêm thanh tịnh, mang đến từng trận thiện âm, khiến mọi người trong linh đường đều gật đầu. Pháp Chứng đại sư quả nhiên là một đời cao tăng.
Còn Bách Hoa phu nhân và Anh Ninh thì mở to mắt, kinh hãi không tin. Độc Thủ Ma Quân còn có thể dùng ma công nghĩ Phật pháp?
Hay là Phật Ma chỉ tại một ý niệm? Hắn rốt cuộc đã đi ra con đường mới như thế nào trên nền tảng ban đầu?
Hà Cửu nhẹ nhàng gật đầu, biểu tình không đổi, không biết có phải đã diệt hết hoài nghi hay không.
Mạnh Kỳ bưng Bảo Tướng, thương hại từ bi, kết hợp "tử nhân vong quả" vừa chứng kiến để sử dụng "Ngọc Hư Thần Toán"!
Thiên cơ triển lộ, nhân quả truy tìm, Mạnh Kỳ toàn tâm toàn ý đắm chìm vào trong, không có chút thấp thỏm hay chột dạ nào.
Điểm điểm tích tích hiện ra, kết quả mơ hồ sôi nổi mà ra. Mạnh Kỳ bỗng nhiên cả kinh, ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày, hơi thất thanh:
"Lam huyết."
Hắn nghĩ đến người chín ngón đã dùng Định Hải Châu chưa thành hình mua Đông Cực Trường Sinh Đan lúc trước. Chỗ đoạn chỉ của gã u lam trong suốt, dường như chính là lam huyết!
Hắn đã xảy ra chuyện gì với Vân lão gia tử vào lúc đó?
"Lam huyết." Hà Cửu, Hà Hưu và Hoàng Thái Xung đồng loạt lặp lại.
Đặc biệt là Hà Cửu. Từ khi Mạnh Kỳ quen biết hắn đến nay, những gì hắn thấy quen đều là thái độ hào phóng tự tin của Hà Cửu, dường như giữa thiên hạ không có việc gì khó, không có kẻ địch cần sợ hãi và kinh hoảng. Hắn hiếm khi nhíu mày, hiếm khi có cảm xúc dao động lớn. Nhưng lúc này, mày hắn nhăn sâu, biểu tình biến đổi liên tục, có kinh hãi cũng có suy tư.
Vỏn vẹn hai chữ "lam huyết" khiến người Đông Hải Kiếm Trang thất thố? Mạnh Kỳ nhìn Vân Cửu Gia, Vạn Thủ, Bách Hoa Phu Nhân, Ô Hoành Kiếm,... phát hiện họ đều đầy mặt mờ mịt, không hề có phản ứng với lam huyết.
"Lam huyết" đại biểu cho bí ẩn mà chỉ số ít người biết được, thậm chí chỉ có cao tầng Đông Hải Kiếm Trang biết? Mạnh Kỳ như có điều suy nghĩ. Có lẽ Nguyễn Gia Tam Gia cũng có chút quan tâm đến người lam huyết này…
Hà Cửu nhanh chóng thu liễm thần sắc, chắp tay ý bảo: "Đa tạ đại sư thôi diễn, không biết còn có thu hoạch khác không?"
Hắn không hề đề cập đến chuyện "lam huyết".
"Không có." Mạnh Kỳ lắc đầu.
Hà Cửu vẫn chưa dây dưa việc này, thậm chí không chú ý đến Mạnh Kỳ và những người khác nữa. Sau khi phúng viếng Vân lão gia tử, hắn trực tiếp vào ở Vân phủ, không biết có tính toán gì.
............
Trở lại khách sạn ở Tiềm Ly Đảo, Bách Hoa Phu Nhân che đi vẻ kinh ngạc, cười nói: "Thiếp thân càng ngày càng cảm thấy tiên sinh sâu không lường được. Giả sử có thời gian, không hẳn không phải một vị Ma Phật khác, hoặc tên là Phật Ma."
Mạnh Kỳ không để ý đến lời của nàng, nhìn Vạn Thủ và Anh Ninh nói: "Thân phận này đã gợi ra sự chú ý của Đông Hải Kiếm Trang, không thể giả lâu. Lão phư lập tức lấy danh nghĩa du lịch độ thế rời đi, rồi lấy bản bộ dáng trở về Chúc phủ."
"Tiên sinh đây là lão thành cẩn thận chi ngôn." Anh Ninh khen.
Lặng lẽ ra khỏi trướng, Mạnh Kỳ đổi hướng, lẻn vào thâm sơn, tìm một nơi có suối nhỏ róc rách, tẩy đi ngụy trang bên ngoài, tăng bào biến thành thanh sam.
Trước khi làm những việc này, hắn đều cẩn thận cảm ứng và kiểm tra xung quanh, xác nhận không ai theo dõi, không ai xem xét.
Nhưng ngay khi hắn định mọc tóc, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng cười nhạo:
“Nguyên lai Pháp Chứng đại sư là Độc Thủ Ma Quân giả trang.”
Ai? Mạnh Kỳ lùi lại một bước, thấy suối nước bỗng nhiên phiếm lam, giọt nước ngưng tụ, hóa thành một người khoác lam bào, bề ngoài trẻ tuổi, dung mạo yêu dị. Đứng ở đó, như vô tướng như có tướng!
Người lam huyết?
Vừa rồi suối nước rõ ràng không có vấn đề?
Bọn họ có thể hóa thành nước phổ thông?
“Ma Quân sao không mở miệng, chăng lẽ bị bóc trần ngụy trang nên tâm hư kinh hãi?” Dòng nước nổi lên, ôm chặt chung quanh.
Khóe miệng Mạnh Kỳ khẽ động. Bóc trần ngụy trang? Pháp Chứng đại sư dưới là Độc Thủ Ma Quân, Độc Thủ Ma Quân dưới là Đại Nhật Tán Nhân, Đại Nhật Tán Nhân dưới là Cuồng Đao Tô Mạnh, Cuồng Đao Tô Mạnh dưới mới là xuyên việt khách Mạnh Kỳ. Ngươi còn kém xa lắm!
Hắn không hề sợ hãi, khóe miệng cong lên, nho nhã cười nói: "Sao không trực tiếp đánh lén? Chẳng lẽ có chuyện thương lượng?"
Người kia hừ một tiếng: "Vốn chỉ là tò mò, xem ngươi nhìn ra được gì. Nhưng vừa rồi ngươi triển lộ khí tức, ngay cả bậc thang thứ nhất cũng chưa bước qua. Xem ra chỉ là từ nơi khác có được manh mối, cố ý dẫn đường. Như vậy, ta không cần hồi báo, thỉnh cường lực giúp đỡ."
Hắn dừng một chút, vẻ mặt trở nên châm chọc ngạo mạn:
"Với thực lực của ngươi, cần gì ta đánh lén?”