"Liên quan gì tới ngươi? Liên quan gì tới ta?” Đúng vậy, bản thân “Ta khác" hoặc là mô phỏng ấn ký, hoặc là hình chiếu không có linh trí. Tự thân vốn độc nhất vô nhị, căn bản không cần suy xét đến việc ký ức và tình cảm trùng kích từ vô số ”la khác” mà lạc lối.
Một khi đã như vậy, những "Ta" hoàn toàn giống "Ta" khác có quan hệ gì với bản thân? Hắn là hắn, ta là ta!
Nghe tiếng hét lớn này, Mạnh Kỳ như thể xé tan một lớp sương mù, thứ sương mù mang tên "tri kiến chướng", trước mắt bỗng nhiên sáng tỏ, ý niệm thông suốt, không còn trở ngại. Chàng mơ hồ cảm nhận được bản tính chân như, thể xác và tinh thần hoạt bát, thật khó mà diễn tả.
Bất quá, đây chỉ là dọn sạch sương mù, mở ra con đường. Còn việc làm sao để "tới gần", để "đạt tới" vẫn còn đầy rẫy gian nan, hiểm trở và những ngã rẽ lạc lối.
Hắn trầm tư một lát, nhoẻn miệng cười, từ từ đứng dậy, chắp tay:
"Đa tạ tiền bối chỉ điểm."
"Câu hỏi thứ ba là, nếu quá khứ tiền bối trải qua đều là mộng cảnh, phu nhân là mộng, Họa Mi sơn trang là mộng, kiếm trong tay là mộng, vậy nên đối diện thế nào?"
"Ảo thuật thông thường chắc chắn không thể ảnh hưởng đến tiền bối, nhưng nếu thân ở trong mộng cảnh A Di Đà Phật thì sao? Những gì ngươi thấy, ngửi, chạm, cảm nhận được đều là phản hồi từ mộng cảnh, nhìn như chân thật, bản chất lại hư ảo. Trang Sinh mộng hồ điệp, rốt cuộc là Trang Sinh mộng thấy bướm, hay là bướm mộng thấy mình hóa thành Trang Sinh?"
Mạnh Kỳ đem nghi vấn "Brain in a Vat" (Bộ não trong bể) thay hình đổi dạng mà nói ra. Nói xong, chàng xoay người, bước xuống sơn đạo, không chờ đợi Lục đại tiên sinh trả lời.
Bên đường, gió nhẹ thổi lay, hương hoa cỏ thoang thoảng, bóng dáng trâm gỗ càng lúc càng xa.
Lục đại tiên sinh đặt trường kiếm bên cạnh, ánh mắt lấp lánh, môi mấp máy, nhưng vẫn không thể thốt ra đáp án của mình, cứ vậy nhìn Mạnh Kỳ từng bước rời khỏi phía sau núi.
...
Ra khỏi Họa Mi sơn trang, Mạnh Kỳ ngơ ngác nhìn quanh, không biết nên đi đâu, ý niệm chợt lóe. Theo bản năng, chàng tiến về hướng Tây Nam, đợi đến khi hồi thần, đã đứng trước một ngọn núi như thanh kiếm khổng lồ chắn ngang trời.
Nơi này là sơn môn của Tẩy Kiếm Các!
Mạnh Kỳ kinh ngạc đứng trước núi, rồi đột nhiên bật cười, trong lòng quả nhiên vẫn còn chút vướng bận chuyện kia.
Câu nói đó đã để lại trong lòng chàng một ấn tượng vô cùng sâu sắc:
"Bình sinh duy ái bảy thước kiếm, trảm ngô kiến ngã ngã phi ngã."
Chàng không hề che giấu khí tức, Giang Chỉ Vi đã xuất hiện ở chân núi, phía sau là sơn hoa rực rỡ, cỏ cây như tranh.
Nàng mặc y phục vàng nhạt, tóc đen búi hờ, vài sợi buông lơi, rạng rỡ chói mắt, dường như chưa từng thay đổi, mỉm cười nói: "Sao không báo trước một tiếng đã đến đây?"
"Bất chợt nổi hứng, tùy tâm mà đến," Mạnh Kỳ mặc thanh bào, đầu cài trâm gỗ, tiêu sái ôn hòa, mỉm cười đáp lấp lửng.
Giang Chỉ Vị khẽ cười một tiếng: Ngươi xưa nay vô sự không đến Tam Bảo điện, nói đi, có chuyện gì?”
Ánh mắt nàng mỉm cười, mang vẻ như "Ta còn lạ gì ngươi".
"Ừm," Mạnh Kỳ trầm ngâm một chút rồi nói, "Ngươi từng ngâm 'Trảm ngô kiến ngã ngã phi ngã', trảm là trảm cái 'Ngô' nào, kiến là kiến cái 'Ngã' nào?"
Giang Chỉ Vi giật mình, rồi bật cười: "Thì ra ngươi đang tự hỏi 'Ta này là ta'?"
Sau đó, nàng trở nên nghiêm túc hơn, nghiêm mặt nói: "'Ngô' chỉ 'Ta' của ngoại tại, bao gồm nhục thân, kinh nghiệm, võ đạo, tình cảm... 'Ngã' còn lại là bản tính chân như."
“Từ khi bản tính chân như rời khỏi đại đạo, liền bị hậu thiên vấy bẩn, mắt bị ngũ sắc làm mê, tai bị ngũ âm làm hoặc, mũi bị ngũ vị làm nhiễm, tâm bị kinh nghiệm cùng tình cảm che giấu, khó thấy được tướng mạo vốn có."
"Chém mất không phải là chém đi, không phải vứt bỏ, mà là nhìn thấu giới hạn của chúng, minh bạch sự hư ảo của chúng, từ đó soi rọi thấy chân ngã."
Mạnh Kỳ có điều ngộ ra, khẽ nhíu mày suy tư.
Giang Chỉ Vi thấy vậy, nghĩ ngợi rồi dùng lời lẽ dễ hiểu hơn để nói lên tâm đắc của mình: "Tuy rằng ta ngồi tử quan, nhưng 'Trảm ngô kiến ngã' cũng chỉ mới bắt đầu có manh mối. Đây là nghi nan võ đạo sau khi xỏ xuyên qua Ngoại Cảnh. Nói đơn giản, ánh mắt nhìn thấy sự vật bị giới hạn trong bản thân ánh mắt. Nếu không đạt tới tuệ nhãn của Phật Tổ, soi phá hết thảy hư ảo, thấy vạn sự vạn vật, thì luôn có chỗ bỏ sót, chứng kiến cũng không phải tất cả đều chân thật. Hoàn toàn tin tưởng vào 'mắt thấy' rất dễ phạm sai lầm, thuộc về 'Ta không còn là ta', bị ngoại tại mê hoặc, không thấy được tướng mạo vốn có của sự vật."
"Tương tự, khi chưa đạt đến cảnh giới cuối cùng, tai có giới hạn, mũi có giới hạn, những sự tình ta trải qua, kinh nghiệm và võ đạo ta có được cũng đều có giới hạn. Hoàn toàn ỷ lại vào kinh nghiệm, sẽ bị kinh nghiệm vây khốn, nhận thức về sự vật sẽ bị lệch lạc. Hoàn toàn ỷ lại vào võ đạo, sẽ bị võ đạo trói buộc, ngày càng trở nên quá khích và cực đoan."
"Nhận rõ chúng, khám phá chúng, chém mất sự hư ảo mà chúng mang lại, mới có thể mở ra nhà giam, nhìn thấy Chân ngã.”
Mạnh Kỳ gật gật đầu nói: "Nói thì dễ, nhưng thực sự làm thì chắc chắn vô cùng gian nan. Từ khi sinh ra đến nay, mỗi việc chúng ta làm đều ít nhiều chịu ảnh hưởng của 'Ngô', ỷ lại vào nó sớm đã thành thói quen và bản năng, căn bản không cảm thấy có vấn đề gì, đương nhiên cũng không thể khám phá được điểm này."
Chàng minh bạch ý của Giang Chỉ Vi, cũng biết việc mình cần làm là "Trảm ngô kiến ngã" để thấy được chân ngã, lập tức có thể tự chứng truyền thuyết!
Trên núi hoa nở rộ, dưới chân núi hai bóng hình đối diện, một vàng nhạt, một tố thanh, trao đổi kinh nghiệm về "trảm ngô kiến ngã", không khí hài hòa, như thơ như họa, gần như có cảm giác thần tiên quyến lữ.
Mạnh Kỳ ngẩng đầu nhìn Giang Chỉ Vi, nhìn con đường quen thuộc mà xa lạ kia, bỗng nhiên cười nói: "Trước đây, khi Lục đại tiên sinh đề cập đến 'chênh lệch một ý niệm', ta đã từng nghĩ, nếu lúc ấy không nghe đại ca giật dây, đến Tẩy Kiếm Các khuyên ngươi, mập mờ bày tỏ tâm ý, thì kết cục có phải sẽ khác đi không?"
Vật đổi sao dời, chàng đã có thể thản nhiên đối điện với vấn đề này.
Giang Chỉ Vi mím môi, vuốt vuốt sợi tóc, tươi cười rạng rỡ, chân thành nói: "Cho dù không có Cao Lãm giật dây, sau do dự ngươi cũng nhất định sẽ đến. Chỉ là chưa chắc đã theo kịp, mà dù ngươi đến lúc nào, câu trả lời của ta cũng sẽ không thay đổi."
Ánh mắt nàng sáng ngời, như sao giữa trời đêm, trầm tĩnh và kiên định:
"Đây chính là ngươi, đây chính là ta."
Mạnh Kỳ thở dài một hơi, mỉm cười nói: "Quả vậy, đây chính là ngươi, đây chính là ta."
Ngước mắt nhìn phong cảnh trên núi như ca, muôn sắc hoa tươi đung đưa, chàng phảng phất thấy được bóng dáng Giang Chỉ Vị ngày càng xa năm xưa, mrủm cười chắp tay sau lưng, cất bước tiến lên, đi lên con đường này.
Giang Chỉ Vi mang theo nụ cười, đi theo bên cạnh, như nắm tay lững thững.
Hai người không nói gì, hết thảy đều ở trong im lặng. Vàng nhạt phiêu dật, tố thanh tiêu sái, cứ vậy chậm rãi đi tới đỉnh núi, phảng phất Tẩy Kiếm Các là nơi không người.
Nhìn biển mây trắng xóa trước mắt, thừa ánh dương quang, hùng vĩ đẹp đẽ, Mạnh Kỳ cười một tiếng, tiêu sái rời đi.
Giang Chỉ Vi lẳng lặng nhìn biển mây, giây lát, cũng khẽ cười một tiếng, tà áo phiêu phiêu, cất bước trở về.
Vạn cổ đến nay, biển mây chưa đổi.
...
Chân đạp mây tầng, thân hứng cương phong, Mạnh Kỳ vừa đi vừa nghĩ, gạt bỏ những ý niệm khác, tùy ý mà đi.
Bất tri bất giác, chàng phát hiện mình đã đến Nam Hoang, thấy được một vùng đất hân hoan hướng tới phồn vinh, thấy được một thánh địa võ đạo đang trưởng thành, mà nơi sâu thẳm của Nam Hoang dường như ẩn chứa những luồng khí tức cổ lão mà mạnh mẽ.
"Ma hồi thế gian, Thánh Giả lại tùy?" Mạnh Kỳ bỗng nhiên nhớ lại những lời đã nghe từ rất lâu trước đây.
Có phải là những Ma Thánh chuyển thế trở về?
Trong lúc ý niệm phập phồng, Tề Chính Ngôn xuất hiện trước mắt chàng, trường bào bình thường, dung nhan bình thường, trừ hai viên tinh thần giữa mi tâm và Ma Hoàng trảo kì quỷ ở tay trái, thật sự không có gì khác biệt. Nhưng mỗi cử chỉ lại ẩn chứa đại thế mênh mông, thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức.
"Lòng có nghi nan?" Tề Chính Ngôn gọn gàng dứt khoát mở miệng.
Mạnh Kỳ khẽ gật đầu, thuật lại những lời của Lục đại tiên sinh và Giang Chỉ Vi, cuối cùng hỏi: "Vậy nên 'Trảm ngô kiến ngã' như thế nào?"
Tề sư huynh có kiến thức của Ma Chủ, hẳn là có thể trả lời được đôi điều.
T Chính Ngôn nghĩ ngợi rồi nói: Nếu muốn "Trảm ngô kiến ngã, vậy hãy thử thật sự chém một chút' xem sao. Thứ ngươi dựa vào lớn nhất, ở lại lớn nhất hiện tại là gì, chém mất' nó, thể nghiệm một chút.”
"Ta dựa vào lớn nhất, ỷ lại lớn nhất là gì?" Mạnh Kỳ nhíu mày tự hỏi.
Nguyên Thủy Thiên Tôn? Không phải, mình vẫn luôn đề phòng Ngài, sao có thể hoàn toàn ỷ lại vào Ngài?
Bá Vương Tuyệt Đao? Trước khi nó thức tỉnh đến cấp độ truyền thuyết, mình cũng đâu phải không có nhân sinh...
Trong lúc suy nghĩ miên man, chàng nghe thấy Tề Chính Ngôn bình thản nói:
“Thứ ngươi dựa vào lớn nhất, ở lại lớn nhất là võ đạo của ngươi. Không có võ đạo thì không có Nguyên Hoàng, không có võ đạo thì không có ngươi hiện tại.”
Mạnh Kỳ hít sâu một hơi, ý niệm phập phồng, muốn phản bác, nhưng lại không nói nên lời.
Đúng vậy, ở cái thế giới cường giả như mây, thực lực vi tôn này, thứ mình dựa vào và ỷ lại lớn nhất chính là võ đạo. Nguyên Thủy không thể cậy, Đạo Đức không thể dựa vào, chỉ có thực lực của bản thân mới chân thật không giả!
Lúc đối mặt với Ma Phật, tình cảnh tuyệt vọng đến mức nào, mình đã không cầu thần khấn phật, từng bước tu luyện võ đạo, ma luyện thanh đao trong lòng, cuối cùng trảm phá trói buộc.
Tề Chính Ngôn hai mắt nhìn chằm chằm Mạnh Kỳ, trầm giọng nói:
"Cho nên, ngươi có thể chém mất thứ ngươi dựa vào và ở lại lớn nhất này không?”
"Hơn nữa, cho dù buông tay, chưa chắc đã thành công. Đến lúc đó, ngươi chỉ là một người thường không có thực lực, muốn khôi phục lại càng thêm khó khăn."
"Khi đó, ngươi vẫn là Nguyên Hoàng sao? Vẫn là Tô Mạnh sao? Còn có thể duy trì tính tình và tác phong như hiện tại không? Có phải là không có võ đạo thì không có ngươi?"
"Ngươi có dám buông tay nó không?"