“Trong tương lai?”
Trong vô biên Lưu Ly giới, Phật quốc gần như viên mãn, Mạnh Kỳ ngồi dưới gốc song thụ khô héo, nhìn Nguyệt Quang Bồ Tát, như tự nói, tự hỏi.
Nguyệt Quang Bồ Tát trang nghiêm, giọng nói vang vọng: "Thanh Đế tự mở đạo lộ, con đường Bỉ Ngạn của hắn khác biệt với người khác. Cái mà ngươi gặp phải, khi thì là Thanh Đế, khi thì là Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn, đều là những kẻ chưa thoát khỏi dòng sông thời gian, nhưng dựa vào đủ loại bí pháp sống đến hiện tại, hành tẩu trên thế gian. Sau khi mượn tay ngươi đánh thức Dược Sư Như Lai, đạp ra bước ngoặt quan trọng, hắn bắt đầu thống nhất quá khứ. Hiện giờ, hắn đã dựa vào Thuần Dương Tử, Đông Dương Thần Quân, Dược Sư Như Lai, Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn cùng Thanh Đế để hồi tưởng lại từ Thượng Cổ chi sơ, kỷ nguyên chi thủy. Kế tiếp, tự nhiên là muốn nắm giữ một phần tương lai, như vậy mới có thể chân chính đăng lâm Bỉ Ngạn."
"Cho nên hắn ở trong tương lai..."
Không phải suy đoán, mà là sự thật!
Nghe Nguyệt Quang Bồ Tát giải thích cặn kẽ, Mạnh Kỳ lại có thêm nhận thức mới về con đường của Thanh Đế. Nếu không chém ra Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn cùng Dược Sư Vương Phật, không hóa thân Thuần Dương Tử cùng Đông Dương Thần Quân, không bỏ quên quá khứ, mê hoặc với "Ta là ai, ai là ta”, thì với cảnh giới của hắn, dựa vào ngủ say để sống đến hiện tại hoàn toàn không thành vấn đề. Nhưng cứ như vậy, từ Thượng Cổ đến nay đều thuộc về trải nghiệm và hồi ức của tự thân, chỉ có thể chứng tỏ hắn sống đủ lâu, chứ không hề liên quan đến việc hồi tưởng quá khứ.
Kẻ tự mở đạo lộ đều đáng kính!
"Vậy làm sao để tìm được hắn?" Mạnh Kỳ có chút đau răng nói. Với đặc thù Bỉ Ngạn của mình, hắn chỉ có thể cảm ứng được dòng sông thời gian cọ rửa, mượn đó thao túng vận mệnh ở biên độ nhỏ, làm gì có thủ đoạn đến tương lai?
Ngay cả Thất Sát Bi, cũng chỉ có thể trở về quá khứ!
Quan trọng hơn là, tương lai không cố định, có vô số dòng chảy. Không đạt đến Đạo Quả thì căn bản không thể nắm giữ toàn bộ. Ai biết Thanh Đế đi theo dòng chảy nào, tương lai nào!
Nguyệt Quang Bồ Tát trầm mặc một hồi, bỗng nhiên lộ ra một tỉa tiếu ý.
...
Tận Thế Chi Thuyền phiêu đãng giữa hạo hãn hoang mạc trên không. Thiếu Huyền và Hi Nga vốn định đáp lời trịnh trọng, cần nhờ Tru Tiên kiếm trận suy yếu và hạn chế để kéo dài thời gian với Ngưu Ma Vương và các Thượng Cổ Đại Thánh. Trong lòng họ đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận khổ chiến, dù có thể xuất quỷ nhập thần, tùy thời tẩu thoát, cũng không dám chủ quan.
Nhưng hôm nay, chỉ thấy thiếu niên chân đạp Phong Hỏa Luân, tay cầm trường thương, thân quấn lụa, gần như đồng thời xuất hiện ở bốn phương Đông, Nam, Tây, Bắc, hiện ra ba đầu sáu tay. Thương hất Tinh Hà, luân đốt Tam Muội. Lăng đãng giữa không trung, một mình hắn sinh sinh áp chế Ngưu Ma Vương, Bằng Ma Vương, Giao Ma Vương và các Thượng Cổ Đại Thánh. Hơn nữa, trừ Ngưu Ma Vương, các Đại Thánh còn lại chỉ có thể kết trận chống lại, vô cùng chật vật.
Nhìn Na Tra nhẹ nhàng thoải mái, anh tư thoăn thoắt, Thiếu Huyền và Hi Nga bỗng thấy mình vô dụng.
Ngưu Ma Vương càng đánh càng thêm buồn bực, nghẹn khuất. Hắn nhớ ngày xưa nếu không phải Thiên Đình chúng thần vây công, thì với mỗi Na Tra thật đúng là khó mà bắt được hắn. Không phải hắn khoác lác, hắn và Na Tra thế nào cũng là một đẳng cấp. Cho dù hôm nay hắn chưa khôi phục lại đính phong trạng thái, Na Tra cũng mới thức tinh gần đây.
Nhưng đáng ghét là, Tru Tiên kiếm trận hạn chế đủ loại thần dị của hắn, trong đó quan trọng nhất là khả năng xuất quỷ nhập thần. Vì thế, thành ra cục diện Na Tra muốn đánh thì đánh, muốn đi thì đi. Hơn nữa, hắn còn có thể gần như đồng thời công kích đám huynh đệ của mình, bức bách những kẻ mà thực lực trước mắt chỉ đạt đến truyền thuyết như họ vào tình thế nguy hiểm.
Lão Tam hai cánh mở ra, tốc độ vô cùng biến thái, nhưng đối mặt với khả năng xuất quỷ nhập thần thì căn bản vô dụng!
Về phần Thanh Khâu, Huy Quang và Lạc Già, Na Tra quen đến mức chẳng thèm liếc nhìn họ, càng miễn bàn đến việc động thủ.
Trong giao chiến cùng cấp độ, Tru Tiên kiếm trận áp chế gần như khiến chiến cuộc nghiêng về một phía, khiến Ngưu Ma Vương nhớ lại cảnh tượng bị Na Tra thiêu đến oa oa kêu to, chặt đứt vô số cái đầu.
Lần này, không có thần tiên Thiên Đình vây công, nhưng có Tru liên kiếm trận.
Thái Cổ đệ nhất sát trận không phải chỉ là hư danh, cho dù nó không hoàn chỉnh!
...
Hạo hãn băng lãnh lực lượng từ "Bảo Bình" trút xuống, thôn phệ Tử Điện kiếm quang, biến bốn phương tám hướng thành Cực Hàn Chi Địa hôn ám, băng sơn như đao, băng lăng tự kiếm, phập phù trôi nổi, gần như có phong thái của Thượng Cổ hàn băng sát trận.
Cực Hàn Chi Địa vừa hiện, Giang Chỉ Vi không thể xuất quỷ nhập thần xung quanh ba đại thần sứ nữa, chỉ có thể thoắt ẩn thoắt hiện ở bên ngoài, từ các góc độ chém ra kiếm quang, vung vẩy kiếm pháp, nhưng không thể phá vỡ phòng ngự của Phụng Điển, Chưởng Đăng và Bảo Bình. Hơn nữa, cô thường xuyên bị thần thông diệu pháp đột kích bất ngờ, suýt chút nữa thì né tránh không kịp. May mắn Tuyệt Đao cảm ứng sâu sắc, khiến cô nhận ra trước, mới miễn cưỡng tránh thoát. Vì thế, cô chỉ có thể quấy rối một chút, nhìn các thần sứ mở ra cấm pháp của châu thành, phá hủy Lục Phiến Môn và mấy đại nha môn, phá đi tượng trưng cho sự thống trị của Đại Chu, đồng thời khiến đám giáo chúng La giáo còn tiềm ẩn khống chế nơi này.
Nếu chỉ có một vị thần sứ, cô còn miễn cưỡng có thể ngăn cản, nhưng hôm nay chênh lệch quá lớn.
Đúng lúc này, một bóng người chợt lóe lên trước mắt cô, xuất hiện một nam tử vừa quen thuộc lại xa lạ, giống như sư phụ, nhưng lại có thêm cảm giác thâm trầm, chuyên chú. Tóc lại hoa râm loang lổ.
"Là...?" Cô truyền âm qua.
Nam tử trầm giọng nói: "Lục Vô Danh."
Lục Vô Danh? Giang Chỉ Vi mờ mịt.
Mà Chưởng Đăng thần sứ cũng chú ý tới địch nhân mới xuất hiện, ánh đèn chiếu rọợi, xua tan hư ảo. Bỗng nhiên, hắn cười ha ha nói: "Hợp Thể bí thuật? Tô Vô Danh và Lục Đại? Cho dù các ngươi Truyền Thuyết đặc thù bù đắp, hỗn hợp sau tương đương toàn bộ, nhưng truyền thuyết quan trọng nhất là gì? Hôm nay ngươi không ngươi, ta không ta, không có lực lượng cùng đặc thù mà thôi, cùng tiểu cô nương bên cạnh không có bản chất khác biệt!"
Là sư phụ và Lục tiền bối thi triển Hợp Thể bí thuật tạo ra ngụy Truyền Thuyết? Giang Chỉ Vi vừa né tránh một kích từ xa của Phụng Điển thần sứ, vừa bừng tỉnh đại ngộ. Nhưng nghe ý của Chưởng Đăng thần sứ, sau khi Hợp Thể ngay cả ngụy Truyền Thuyết cũng không đạt được, không có đặc thù và lực lượng?
Lục Vô Danh vẻ mặt đạm mạc, không nói gì. Đầu tiên là thoắt ẩn thoắt hiện né tránh, tiếp theo nâng kiếm trong lòng bàn tay, thôi phát ra ngũ tuệ cửu thức, mông mông thanh quang, dọc theo Cực Hàn Chi Địa Xu Cơ biến hóa, một đường trảm tướng đi vào, lại thế như chẻ tre, có thể so với uy lực của Tuyệt Đao, nhưng lại có thêm cảm giác hiểu rõ biến hóa, hiểu rõ hết thảy vi diệu.
Kiếm quang sắp chạm đến thân thể, Bảo Bình thần sứ mới kịp phản ứng, hai tay chấn động, phát ra hào quang, hóa thành một đóa Bạch Liên, nâng đỡ đạo kiếm quang này.
"Đại Trí Tuệ Kiếm!" Hắn nói nhỏ một câu.
Đáng đề phòng không phải là tên Hợp Thể không có lực lượng và đặc thù, mà là thanh Đại Trí Tuệ Kiếm này!
Tương truyền thanh Đại Trí Tuệ Kiếm này là bội kiếm của Văn Thù Bồ Tát, tượng trưng cho trí tuệ của Phật môn, viên mãn vô ngần, soi rọi hết thảy. Cứ tưởng nó đã thất lạc ở Linh Sơn, không ngờ lại có thể tái kiến!
Có thanh tuyệt thế chi kiếm này, Lục Vô Danh tựa hồ không còn là kẻ không có lực lượng và đặc thù.
Tử Điện kiếm quang cũng theo đó đánh tới, đồng dạng chém về phía Bảo Bình thần sứ, thà thương mười ngón tay, còn hơn đoạn một ngọn!
Chưởng Đăng thần sứ đang định thôi phát Du Tử Đăng, bày ra kết giới, phụ trợ đồng bạn, bỗng nhiên cảm giác được hàn ý thấu xương, không phải hàn ý do băng lãnh mang đến, mà là dự triệu của cực đoan nguy hiểm.
Hắn trực tiếp bình đi một trượng, sau đó thấy một đoạn mũi thương hỏa diễm, đâm ra từ hư không, xuyên qua vị trí hắn vừa đứng, trúng ngay sau lưng Bảo Bình thần sứ đang đỡ Tử Điện kiếm quang.
Phốc!
Bảo Bình thần sứ bị xỏ xuyên qua, chợt nhiên thành hỏa đoàn, hóa thành tro tàn. Chưởng Đăng thần sứ và Phụng Điển thần sứ đều thấy một thiếu niên tuấn tú chân đạp Phong Hỏa Luân.
"Na Tra!" Họ thốt lên.
Xuất quỷ nhập thần!
Trong ánh lửa, thân ảnh Bảo Bình thần sứ tái hiện, một lần nữa ngưng tụ, có chút chật vật. Nếu không phải đặc thù truyền thuyết "Hình chiếu bất tử, thân mình bất diệt” cùng thần thông bảo mệnh của bản thân, e là đã chết đến không thể chết thêm.
Na Tra hoành thương trước ngực, khóe miệng khẽ nhếch, biến mất tại chỗ. Nhưng mặc kệ Chưởng Đăng, Bảo Bình hay Phụng Điển, đều không khỏi rùng mình, tựa hồ tùy thời sẽ nghênh đón một thương trí mạng.
Không thể tiếp tục như vậy! Họ liếc nhau, nhất định phải dùng đến thủ đoạn áp đáy hòm!
...
Di Lặc từng bước tiến gần, sắp đến Quảng Lăng, tan rã cấm pháp của tất cả thành trì ven đường cùng sức mạnh của chúng sinh, khiến một phần Cẩm Tú Sơn Hà Đồ tiêu tán.
Đang lúc tiếng tụng niệm "Nam Mô Cứu Thế Di Lặc Tôn Phật” vang vọng phía trước thành trì, Di Lặc Báo Thân chuẩn bị hưởng ứng thì bỗng nhiên hơi biến sắc, tay phải mạnh mẽ chỉ về bên trái, hư không rơi xuống Bạch Liên, hóa thành đài sen.
Sau đó, một đoạn mũi thương lóe ra, đâm vào đài sen, hỏa diễm bùng lên, tro tàn rơi rắc.
Di Lặc thấy Na Tra, tựa hồ rốt cuộc hiểu ra căn nguyên của vi diệu dự cảm trong lòng.
Đúng lúc này, một đạo hắc ảnh chui ra, xuyên thấu Phật quốc, hiện ra bên cạnh Di Lặc, mở rộng đại khẩu, lộ ra răng nanh sắc nhọn, một ngụm liền cắn tới.
Di Lặc chỉ kịp hơi nghiêng người, tránh được cổ, nhưng vẫn bị đạo hắc ảnh này cắn trúng bả vai, cắn nát Kim Thân.
Đến lúc này, Pháp Hoa Lâm và Đại Diệu Tướng mới nhìn rõ đạo hắc ảnh này, đây là một con hắc khuyến da lông bóng loáng, uy mãnh!
Đóng cửa, thả Hao Thiên!
Hao Thiên Khuyển chiến đấu trực diện chỉ thuộc về tiêu chuẩn truyền thuyết bình thường, nhưng đánh lén, cắn người thì độc bộ chư thiên vạn giới. Lúc trước Dương Tiễn dựa vào chiêu này thắng không biết bao nhiêu trận đấu, Mạnh Kỳ tự nhiên muốn phát huy sở trường của nó.
Vì thế, hắn mới bỏ qua Di Lặc phía này, do chính mình và Na Tra kiềm chế chú ý, Hao Thiên Khuyển bạo khởi làm khó dễ.
Một ngụm đắc thủ, Hao Thiên Khuyển suýt nữa kéo Di Lặc từ trên đài sen xuống, nhưng Di Lặc dù sao cũng không phải Đại Bồ Tát tầm thường, thời khắc mấu chốt, trong miệng phun ra một viên xá lợi Lưu Ly phiếm bạch lãng, đánh về phía Hao Thiên Khuyển, bức nó lui lại.
...
Nắm chắc chiến cuộc, Mạnh Kỳ không vui sướng vì Tương Lai Phật Tổ bị chó cắn, bởi vì hắn hiểu rõ, mặc kệ Di Lặc, Ngưu Ma Vương hay thần sứ La giáo, đều sẽ có hậu thủ!
Quan trọng hơn là, sự tình phát triển đến hiện tại, phản ứng của các đại năng, đại thần thông giả còn lại gần như không có, thật quỷ dị.
Tỷ như Ma Quân thuộc Lục Đạo, Thất Sát Đạo Nhân, Thủy Tổ đám người hoàn toàn không có động tĩnh.