Nơi đó là Côn Luân Sơn?
Nơi đó là Ngọc Hư Cung?
Vị kia là đại năng Truyền Thuyết duy nhất trong chư giới?
Hai người mình từng có duyên tiến vào tiên gia thánh địa triều kiến Nguyên Hoàng Tiên Tôn, lại có mắt không tròng, chỉ coi thường, không hề để ý rồi rời đi. Hôm nay tiên tích phiêu diêu, mây mù lượn lờ, đã chẳng biết nơi đâu... Kinh ngạc nhìn ngọn núi linh tú cách đó không xa, Vu Bán Sơn và Tề Cẩm Tú trong lòng cảm xúc ngổn ngang, tràn đầy ảo não, uể oải và thất lạc.
Đêm đó, bóng đêm mông lung, sao to như đấu, đạo quan bình thường, tinh quái canh gác, thanh bào đạo nhân một mình thưởng liên. Tất cả đều tầm thường, cứ như cảnh tượng có thể thấy ở Tiên Giới, ai ngờ đó lại là tiên duyên mà thế nhân khó cầu!
Núi hoang gặp tiên, thăng cấp nhanh chóng, những câu chuyện tương tự đếm không xuể, đời đời truyền tụng. Nhưng thiên hạ rộng lớn, có mấy ai có được chân chính tiên duyên, lại còn là đại năng Truyền Thuyết vị cư thượng tầng tiên ban, vượt xa Nhân Tiên trên thiên địa?
Vậy mà hai người mình lại bỏ lỡ tiên duyên...
Trong lúc ý niệm chập chờn, Vu Bán Sơn hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói: "Cẩm Tú, đừng thất vọng. Ta và muội mới vào Tiên Giới, trước mắt không nhận ra Tiên Tôn cũng là tình thế. Nếu cứ vậy buông tay lại khiến đại năng xem thường, chi bằng trước tìm hiểu, làm rõ tình hình, sau đó lại lên Côn Luân Sơn, tìm kiếm Ngọc Hư Cung trong mây sâu."
Tề Cẩm Tú nghe vậy sửng sốt, chợt dùng sức gật đầu: "Được!"
Người yêu mà nàng hằng mong ước chính là Vu Bán Sơn với tâm tính kiên định, không dễ dàng buông tay như vậy!
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, thu trọn phong cảnh núi non linh tú vào đáy mắt.
Tiên duyên bỏ lỡ, còn có thể tìm lại được không?
Lúc này, đồ nhắm rượu được mang lên, hai người ăn lót dạ, Vu Bán Sơn trầm ngâm nói: "Hôm nay ai cũng dùng Vạn Giới Thông Thức Phù, xem ra đây là vật rất quan trọng ở Tiên Giới, hơn nữa không khó có được. Chúng ta muốn hiểu rõ tình hình cơ bản ở Tiên Giới, trước dựa vào mắt thấy tai nghe, sau đó phần lớn phải mượn dùng nó."
Mới đến, không dám tỏ ra khác thường, hỏi thăm bình thường cũng có nhiều điều không thể hỏi. Thật sự không tiện.
"Nhưng đến đâu để có được Vạn Giới Thông Thức Phù?" Tề Cẩm Tú nhìn ra ngoài cửa sổ, tùy ý nhìn xuống ngã tư đường, dễ dàng chú ý đến một cửa hàng, bởi vì nó có tấm biển bắt mắt, đề:
"Vạn Giới Thông Thức Phù Chuyên Doanh."
Thế này... Tề Cẩm Tú há hốc miệng, ngỡ như đang mơ.
Thật dễ dàng tìm kiếm!
Đầu đường cuối ngõ đâu đâu cũng thấy!
Thật uổng công nàng còn lo lắng tìm ở đâu!
Giây lát, hai người đùng xong bữa trưa, rời khỏi tửu lâu, thắng vào cửa hàng kia. Họ thấy vô vàn những phiến đá cỡ bàn tay với đủ loại kiểu dáng. Có loại mang cảm xúc đồng thiết, có loại vàng óng ánh tôn quý, có loại khắc đầy hoa văn.
"Là những thứ kỳ lạ mà người trong tửu lâu cầm... Hóa ra đây là Vạn Giới Thông Thức Phù..." Vu Bán Sơn âm thầm gật đầu, bừng tỉnh.
Tề Cẩm Tú ngó nghiêng xung quanh, nhìn không xuể. Nhìn quen rồi lại cảm thấy vài loại Vạn Giới Thông Thức Phù rất đẹp, khiến người muốn cất giữ.
Không vội hỏi han, Vu Bán Sơn chọn quan sát, phát hiện Vạn Giới Thông Thức Phù được chia thành ba bảy loại, đánh dấu giá khác nhau, từ vài lượng bạc đến mấy trăm, mấy ngàn không chừng.
"Xem ra uy lực khác nhau." Vu Bán Sơn truyền âm cho Tề Cẩm Tú, "Nhưng không biết thần vật bậc này, nếu mua, có yêu cầu gì khác không."
T Cẩm Tú nghĩ nghĩ nói: “Muội thử đò hỏi xem.”
Nàng vẫy tay gọi tiểu nhị, giả vờ hỏi chi tiết, dùng kinh nghiệm giang hồ nhiều năm để nói bóng gió, đại khái làm rõ yêu cầu của các cấp bậc Vạn Giới Thông Thức Phù.
"Bán Sơn, ta và huynh không có thân phận Tiên Giới, không có hộ tịch, không mua được Vạn Giới Thông Thức Phù hoàn chỉnh. Chỉ có thể chọn hai loại rẻ nhất này, chỉ có công dụng liên lạc từ xa, trao đổi võ đạo và mua bán hàng hóa. Hơn nữa dễ hư hỏng." Tề Cẩm Tú truyền âm cho Vu Bán Sơn.
Vu Bán Sơn gật đầu nói: "Với chúng ta hiện tại là đủ rồi."
Nói đến đây, hắn thở dài: "Vạn dặm sơn hà thu bé trong lòng bàn tay, cách xa chân trời vẫn có thể trực tiếp đối thoại. Với thế giới của chúng ta, đây là thần vật trong thần vật, nhưng ở Tiên Giới ai cũng có, dễ dàng có được, hao tổn lại cực ít!"
Càng hiểu Tiên Giới, hắn càng kinh ngạc và rung động. Mọi thứ vượt xa những ảo tưởng trước đây về Tiên Giới. Những điều chưa từng nghe, những việc chưa từng thấy, những thần công và tiên bảo có thể gây ra tỉnh phong huyết vũ lại rẻ mạt đến vậy!
Hai người lấy ra phần lớn bạc, mua hai viên Vạn Giới Thông Thức Phù, sau đó tìm khách sạn thuê phòng, đóng chặt cửa sổ, tụ tập lại, bắt đầu kích hoạt một viên.
Ánh sáng lay động, trước mắt Vu Bán Sơn và Tề Cẩm Tú xuất hiện hình ảnh như màn nước, bên tai vang lên âm thanh nhẹ nhàng dễ nghe.
Trên hình ảnh có hai lựa chọn, một là hình chiếu ra ngoài, hai là hiện ra trong mắt. Vu Bán Sơn không chút do dự chọn cái thứ nhất, sau đó thấy cảnh tượng biến đổi, mây mù làm nền, núi non ẩn hiện, lại có vài phần giống Côn Luân Sơn vừa thấy.
Từng hàng chữ theo đó hiện lên:
“Hoan nghênh sử dụng Vạn Giới Thông Thức Phù. Tân thủ có thể chọn dẫn đường bên dưới, còn lại tự nhảy qua.”
"Tân thủ tuyển hạng: Giới thiệu Vạn Giới Thông Thức Phù; Làm thế nào để có được thường thức hiện tại; Làm thế nào để vận dụng Vạn Giới Thương Thành..."
Vu Bán Sơn và Tề Cẩm Tú nhìn nhau, trong mắt đều là kinh ngạc. Vạn Giới Thông Thức Phù quả thật có linh tính như vậy, hơn nữa tương đối hữu hảo.
Nghĩ nghĩ, họ không hẹn mà cùng chỉ vào "Giới thiệu Vạn Giới Thông Thức Phù".
"Sản phẩm này dựa trên Vạn Giới Thông Thức Cầu do Nguyên Hoàng Tiên Tôn ở Ngọc Hư Cung, Côn Luân Sơn chế tạo. Có thể liên thông các nơi của Chân Thật Giới và các vũ trụ tầng tầng bên dưới. Chỉ cần có Vạn Giới Thông Thức Phù, biết được số của đối phương, dù không ở cùng một giới cũng có thể trao đổi trực tiếp, như đang đối diện..."
"Sản phẩm này mang theo Vạn Giới Thông Thức Thiên Địa, có thể cung cấp cho mọi người trao đổi võ đạo, thảo luận các vấn đề, có được tư liệu tu hành, mua bán vật phẩm cần thiết."
Một tràng giới thiệu này khiến Vu Bán Sơn và Tề Cẩm Tú có chút choáng váng. Những tiên bảo thần vật mà họ biết cũng không hơn gì, thậm chí còn không bằng. Tỷ như, họ từng ảo tưởng Tiên Giới dùng phi kiếm truyền thư, dù cách vạn dặm vẫn có thể thường xuyên trao đổi. Ai ngờ Vạn Giới Thông Thức Phù có thể khiến chân trời như trước mắt, trực tiếp đối thoại!
Tiên bảo thần vật như vậy lại rẻ đến mức khó tin!
Và tất cả những điều này đều do Nguyên Hoàng Tiên Tôn ở Ngọc Hư Cung, Côn Luân Sơn tạo nên. Vị thanh bào đạo nhân gặp trong đêm tối!
Trầm mặc hồi lâu, Tề Cẩm Tú rời khỏi phần giới thiệu, chọn mục thứ hai trong phần hướng dẫn tân thủ, hy vọng học được cách có được thường thức hiện tại. Sau đó, nàng thấy trên quầng sáng có rất nhiều nội dung, tỷ như "Giới thiệu Lục Đại Thánh Địa", "Giới thiệu Cao Nhân trong Tiên Ban", "Video dạy học Tinh Hỏa Đại Pháp"... Dựa vào văn tự bên cạnh có thể phán đoán, chúng liên thông đến các địa điểm khác nhau. Cần gì thì bấm vào đó, quả thật đảo lộn những gì hai người tưởng tượng về Vạn Giới Thông Thức Phù.
Không hề nghi ngờ, Vu Bán Sơn trước hết chọn phần giới thiệu Lục Đại Thánh Địa. Rất nhiều văn tự lập tức hiện lên:
"Đạo Môn Thánh Địa: Côn Luân Sơn Ngọc Hư Cung, chưởng giáo 'Nguyên Hoàng' Tô Mạnh, đã tự chứng Truyền Thuyết, duy nhất trong chư giới, đương thời đệ nhất nhân. Ông là đích truyền của Thượng Cổ Ngọc Hư, tu luyện 'Nguyên Thủy Kim Chương', có lời đồn đãi rằng ông là Nguyên Thủy Thiên Tôn chuyển thế, dưới trướng có hai vị đệ tử, một vị Hộ Cung Thiên Vương..."
Đương thời đệ nhất nhân, Nguyên Thủy Thiên Tôn chuyển thế? Thông qua phần giới thiệu Tinh Hỏa Đại Pháp, Vu Bán Sơn và Tề Cẩm Tú đều biết đại năng Truyền Thuyết mạnh mẽ và tôn quý đến mức nào, hiểu rõ địa vị của Nguyên Hoàng Tiên Tôn trong chúng tiên, nhưng không ngờ lai lịch của ông lại lớn như vậy, hư hư thực thực là Nguyên Thủy Thiên Tôn chuyển thế!
Ở thế giới của họ, Nguyên Thủy Thiên Tôn là Sáng Thế thần linh, Đạo Tổ Thiên Tôn, vị cư trên toàn bộ tiên thần. Dùng cách miêu tả của Tinh Hỏa Đại Pháp thì là nhân vật Bỉ Ngạn. Mà Nguyên Hoàng Tiên Tôn lại là chuyển thế của Ngài?
Trong sự chấn động, Tề Cẩm Tú đột nhiên nghĩ đến một chuyện. Lúc trước nàng đi đạo cung trả lễ, phát hiện tượng Nguyên Thủy Thiên Tôn có thay đổi rõ rệt, nghe nói là rất nhiều đạo nhân cùng mơ thấy dung mạo đương thời của Thiên Tôn, vì thế thay mới.
Hôm nay so sánh, lại thật sự có vài phần giống thanh bào đạo nhân tối hôm quai
Chẳng lẽ thật sự là Nguyên Thủy Thiên Tôn?
Nàng cảm thấy hồn bay phách tán, vội vàng kể chuyện này cho Vu Bán Sơn, mang đến sự chấn động và kinh ngạc tương tự.
Rất lâu sau, Vu Bán Sơn mới trầm giọng nói: "Đợi lát nữa sẽ lên núi, hy vọng vẫn còn tiên duyên, có thể thấy Ngọc Hư Cung."
"Ừ." Tề Cẩm Tú cũng không muốn buông tay lần này.
Trước mắt họ, văn tự tiếp tục hiện lên:
"Hai đại thánh địa Phật Môn: Đông Phương Lưu Ly Tịnh Thổ và Phật Quốc Dưới Đất. Người trước có hư hư thực thực Tạo Hóa, ít nhất có Truyền Thuyết Nguyệt Quang Bồ Tát trấn áp. Thủ lĩnh của người sau nghe đồn là Di Lặc hàng thế, hôm nay không biết đến cảnh giới nào."
"Thánh Địa Tả Đạo: Chân Không Gia Hương của La Giáo, đã thức tỉnh ba vị đại năng Truyền Thuyết..."
"Thánh Địa Yêu Tộc: Yêu Hoàng Điện phiêu diêu vô tung, nghe nói rất nhiều Đại Thánh Thượng Cổ trở về, trước mắt có thể ra tay không chỉ hai vị..."
"Thánh Địa Nhân Đạo: Đại Chu Trường Nhạc, dưới trướng đương thời Nhân Hoàng Cao Lãm có hai đại Truyền Thuyết, trước mắt đang xây dựng 'Phong Thiên Đài'. Nếu thành công, ngày sau có thể dùng nhân đạo thống thiên, trực tiếp sắc phong Nhân tộc làm thần linh, khống chế quyền lực thiên địa..."
Có được đủ loại thường thức, Vu Bán Sơn và Tê Cẩm Tú có cái nhìn tổng quan về Tiên Giới, hiểu rõ họ tự xưng là Chân Thật Giới, càng hiểu rõ Côn Luân Sơn Ngọc Hư Cung là thế lực ai cũng biết, đáng tiếc tự thân vào bảo địa mà không biết.
Lúc này, trời bắt đầu tối, Vu Bán Sơn nghĩ nghĩ nói:
"Cẩm Tú, chúng ta bây giờ lên Côn Luân Sơn."
Việc này không nên chậm trễ!