Trên biển mây, một đạo độn quang chợt lóe rồi biến mất. Mạnh Kỳ vừa kiểm tra chiến lợi phẩm từ Linh Cảm Đại Vương, vừa suy ngẫm hai vấn đề.
Mục đích chính của việc tìm về thời gian Thiên Đình sụp đổ là để hồi tưởng lại quá trình chư thiên băng tán, tìm kiếm quỹ tích phân tán của Định Hải Châu, từ đó xác định phạm vi đại khái, làm cơ sở cho việc tìm kiếm chúng trong tương lai. Còn việc hỏi Ma Chủ đánh lên Thiên Đình vào thời điểm nào lại là do linh quang chợt lóe trong đầu hắn.
Hắn còn nhớ lần đầu tiên tiến vào Tây Du, mình từng hỏi một tiểu yêu. Nó nhập chung hai sự kiện Ma Chủ đánh lên Thiên Đình và Thiên Đình sụp đổ làm một, thậm chí còn cho rằng sự kiện trước là nguyên nhân trực tiếp của sự kiện sau. Điều này mâu thuẫn rõ ràng với những gì hắn đã suy luận về dòng thời gian thượng cổ.
Qua những chứng thực gián tiếp hoặc trực tiếp từ những người trong cuộc như Ma Phật, Sa Ngộ Tịnh, hắn cho rằng trước đó có Phong Thần chi chiến, Thiên Đình được lợi, cùng với việc Nguyên Thủy Thiên Tôn, Đạo Đức Thiên Tôn ẩn mình phía sau màn kết thành đồng minh vững chắc, từ đó áp chế triệt để Phật giáo, yêu ma và các thế lực khác, đạt đến giai đoạn thịnh vượng nhất. Nhưng thế gian vốn không có gì là vĩnh hằng, đỉnh cao thường đồng nghĩa với sự trượt dốc. Theo tu vi của Thiên Đế ngày càng tiến triển, có lẽ ông không còn thỏa mãn với việc làm quân cờ trên sân khấu cho Nguyên Thủy Thiên Tôn và Đạo Đức Thiên Tôn nữa, muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của các Bỉ Ngạn giả để vùng vẫy. Vì thế mới có Địa Phủ chi tranh và các sự việc khác, liên minh xuất hiện những vết rạn khó nhận ra.
Trong thời điểm vi diệu này, Ma Chủ đột nhiên thành tựu Bỉ Ngạn, đánh lên Thiên Đình, dùng sự vẫn lạc của mình gây thương nặng cho Thiên Đế, đồng thời vạch trần mâu thuẫn giữa Thiên Đế với Nguyên Thủy Thiên Tôn, Đạo Đức Thiên Tôn. Thế cục vì vậy mà biến đổi, Phật môn bắt đầu bố cục, Đạo gia tùy theo ứng phó. Thiên Đế đi trên bờ vực, muốn mượn lực đánh lực, tìm cách cân bằng mọi thứ. Trong sự biến ảo khôn lường đó, Yêu Hoàng Nữ Oa từ Tiên Thiên Thần Thạch sinh ra một con Tôn hầu tử, dẫn đến hàng loạt sự kiện tiếp theo, tỷ như Địa Phủ chi tranh kéo dài, tỷ như đại náo thiên cung, bức bách Thiên Đế phải nhượng bộ. Ai ngờ Thiên Đế lại trực tiếp ngả về phía Phật Tổ.
Sau đó, Phật Tổ cướp được lợi ích to lớn, rốt cuộc đạt tới cảnh giới Nguyên Thủy Thiên Tôn, bắt đầu nếm trải việc làm giảm cầu không, bố trí Tây Du chỉ sự. Mà Tây Du kết thúc không bao lâu, không rõ vì nguyên nhân gì, Thiên Đình đột nhiên sụp đổ, vài vị Bi Ngạn giả hư hư thực thực liên thủ đạp phá Cứu Trọng Thiên, Thiên Đế lấy thân tuẫn đạo, hóa thân Quang Âm Đao. Trong quá trình này, không ai biết minh hữu của ông có bị áp chế hay chưa từng ra tay.
Sau khi Thiên Đình sụp đổ là đến Phật Tổ nhập diệt, Yêu Thánh đánh lên Linh Sơn, A Nan phản bội, Vạn Phật tề trụy.
Phong Thần, Ma Chủ công thiên, Tây Du, Thiên Đình sụp đổ, Linh Sơn chi chiến. Đó là dòng thời gian sơ bộ của những đại sự thượng cổ mà hắn suy luận. Nhưng đối với tiểu yêu trong thế giới này, nếu giữa đó còn có một thời đại Tề Thiên Đại Thánh diễu võ dương oai và Tây Du chứng đạo thành Phật, chúng không thể lẫn lộn và cho rằng Ma Chủ công thiên gây ra Thiên Đình sụp đổ được.
Ký ức và dòng thời gian không giống nhau, chắc chắn có điều kỳ quái. Vì thế Mạnh Kỳ truy vấn thời gian Ma Chủ đánh lên Thiên Đình, và câu trả lời của Linh Cảm Đại Vương khiến hắn có cảm giác "quả là thế".
Trong phương thiên địa này, Ma Chủ công thiên xảy ra không đủ sáu năm trước khi Thiên Đình sụp đổ!
Khoảng cách ngắn như vậy, việc tiểu yêu mấy trăm năm sau cho rằng chúng là một sự việc hoàn toàn hợp lý. Mà Tây Du cách nay đã tám trăm năm, xa hơn Ma Chủ công thiên, mâu thuẫn với trình tự dòng thời gian mà hắn cho là đúng.
Vậy rốt cuộc ai đúng ai sai?
Mạnh Kỳ ban đầu sẽ không chút do dự kiên trì với những suy luận trước đó của mình, bởi vì điều đó đã được chính Ma Phật và Sa Ngộ Tịnh khẳng định. Mà thế giới Tây Du là do Đạo Đức Thiên Tôn rút ra một đoạn lịch sử diễn hóa thành, không biết đã thêm vào bao nhiêu sự việc giống như thật mà lại là giả, hoặc những mảnh vỡ lịch sử, xuất hiện trình tự hỗn loạn hoàn toàn có thể lý giải được, huống chi còn có người hoài nghi Đạo Đức Thiên Tôn rút ra đoạn lịch sử này để diễn Chân Thật Giới nhằm che giấu bí mật gì đó.
Nhưng một vài chi tiết khiến hắn không thể bình tĩnh:
Đối với những phỏng đoán của hắn, Ma Phật chỉ thừa nhận cấu kết Ma Chủ, phản bội Thiên Đế và Linh Sơn biến loạn, lừa Phật môn và Yêu tộc, còn những sự việc khác đều không tỏ rõ thái độ, chỉ đề cập một câu, Thiên Đế sau khi bị Ma Chủ làm cho nguyên khí đại thương thì có chút không khống chế được Tề Thiên Đại Thánh.
Và điều này tưởng chừng như vô cùng xác thực và không thể nghi ngờ chỉ đến đại náo thiên cung, nhưng nếu đào sâu hơn thì lại có quá nhiều cách giải thích. Ai có thể khăng định Tôn Ngộ Không không có lần thứ hai giao thủ với Thiên Đế sau Tây Du?
Tỷ như trong trận chiến Thiên Đình sụp đổ!
Thậm chí, Thiên Đế có xuất chiến trong đại náo thiên cung hay không vẫn còn phải bàn.
Dù sao thì thời điểm đó, thực lực của hầu tử tuyệt đối không bằng sau khi Tây Du kết thúc, còn cách Tạo Hóa viên mãn hơn phân nửa quãng đường. Thiên Đế cho dù bị hao tổn nghiêm trọng vì chuyện Ma Chủ, nhưng vẫn ở Tiên Giới, được vô số gia trì. Mà Bỉ Ngạn giả chỉ có Bỉ Ngạn giả mới có thể chống lại, dù không tốt cũng không đến mức kinh hoảng. Ma Phật cũng chỉ nói là có chút không khống chế được, cho nên Thiên Đế cố kỵ thế lực đứng sau thúc giục hầu tử đại náo thiên cung, quyết đoán thỉnh Phật Tổ đến viện. Trong tình huống này, việc ông tự hạ thân phận so chiêu với Tề Thiên Đại Thánh là điều đáng bàn.
Nếu là trong trận chiến Thiên Đình sụp đổ thì sao? Tề Thiên Đại Thánh chém ra Đấu Chiến Thắng Phật, đạt tới cảnh giới Tạo Hóa viên mãn, thậm chí có khả năng có đủ đặc thù Bỉ Ngạn. Đồng thời lại có những Bỉ Ngạn giả khác liên lụy Thiên Đế, tiện tay qua lại hai chiêu, suýt nữa bị Thiên Đế hạ bệ, cũng coi như bình thường.
Bởi vậy, lời nói của Ma Phật không thể làm chứng cứ xác thực cho việc Tây Du xảy ra sau Ma Chủ công thiên. Ngược lại là Sa Ngộ Tịnh, trình bày trình tự này một cách rõ ràng và chuẩn xác. Mà thân là đại năng truyền thuyết, ký ức sẽ không mơ hồ hỗn loạn vì lịch sử bị rút ra, vừa nghe đã thấy có giá trị tin cậy.
Bất quá ngẫm kỹ lại, dù là Tây Du, hay Ma Chủ công thiên, thậm chí khi Đạo Đức Thiên Tôn rút ra đoạn lịch sử này, Sa Ngộ Tịnh phần lớn đều chưa chứng được truyền thuyết. Mà bản thân truyền thuyết không đề cập đến thời gian trường hà, trong tình huống không có đặc thù Bỉ Ngạn, liệu khi đột phá thành công, ông có thể khôi phục những ký ức hỗn loạn và mơ hồ hay không?
Quan trọng hơn là, Sa Ngộ Tịnh là Quyển Liêm Thần Sứ của Vô Sinh Lão Mẫu, không thể tin hết. Cho dù bản thân ông không muốn lừa gạt mình, nhưng cũng không chịu nổi việc lão mẫu âm thầm động tay chân vào ký ức của ông.
Hai bằng chứng quan trọng nhất đều xuất hiện những điểm không đủ nghiêm cẩn. Một vài chi tiết càng thêm ý vị thâm trường. Tỷ như tiểu yêu trước đó đề cập, sau khi Ma Chủ công thiên, Cửu Linh Nguyên Thánh bị đánh đi trông coi Cửu U đại môn đến nay vẫn còn canh giữ ở đó. Nếu Ma Chủ công thiên xảy ra trước Tây Du, khi Đường Tăng và Tôn Ngộ Không gặp Cửu Linh Nguyên Thánh, nó rõ ràng phải trông coi Cửu U đại môn, sao có thể dễ dàng thoát ly?
Tỷ như trước khi Ma Chủ công thiên, Chân Võ Đại Đế đã thần bí mất tích, đi Sinh Tử nguyên điểm. Vậy khi Tôn Ngộ Không thỉnh cầu viện binh, người tìm đến là Cửu Thiên Đãng Ma Tổ Sư là ai?
Tuy rằng đây đều là những nội dung hắn xem trong Tây Du Ký, rất có khả năng có thêm mắm thêm muối, tỷ như Tây Du căn bản không có nạn Cửu Linh Nguyên Thánh này, cũng chưa từng thính Cửu Thiên Đăng Ma Tổ Sư, nhưng những chỉ tiết tương tự còn có một ít, đều là những sự việc sau này có thể tìm đến đại năng để chứng thực, điều này khiến hắn không thể bình tĩnh.
Nếu đặt Tây Du trước Ma Chủ công thiên thì sao?
Mạnh Kỳ lâm vào trầm tư, thôi diễn một khả năng khác:
Sau thời kỳ liên minh ngọt ngào, Thiên Đế với tu vi ngày càng tiến triển có hùng tâm trở thành tôn sư chân chính của đương thời. Phật môn cũng không muốn nhìn thấy Đạo gia thống trị chư thiên vạn giới, vì thế những ma sát nhỏ bắt đầu gia tăng, tỷ như Địa Phủ chi tranh. Trong tình huống này, Tôn Ngộ Không từ Tiên Thiên Thần Thạch nhảy ra, trở thành quân cờ trong những ván cờ và đấu tranh.
Khi đại náo thiên cung, có lẽ hắn đã được Đạo Đức Thiên Tôn tương trợ, các thần tiên liên quan đến Đạo Môn tập thể thả lỏng, khiến Thiên Đế dường như chỉ có thể tự mình ra tay. Mà một khi ra tay, "sư phụ thần bí" của Tôn Ngộ Không có thể mượn cơ hội này gây khó dễ cho Thiên Đế, đạt được mục đích nào đó. Thiên Đế thấy tình thế không ổn, quyết định thật nhanh thỉnh Tây Phương Phật Tổ, có lẽ triệt để ngả về phía Phật môn, cũng có lẽ chỉ là vạch trần việc cấu kết với Phật Tổ, tìm kiếm sự cân bằng mới.
Sau Tây Du, lại chuẩn bị không biết bao nhiêu năm, vì thế mới sinh ra sự việc Ma Chủ công thiên. Lần này, Thiên Đế thể hiện thực lực khiến người ta kinh sợ, trong tình huống không có Nguyên Thủy Thiên Tôn, Đạo Đức Thiên Tôn và Phật Tổ tương trợ, một mình đánh giết một Bi Ngạn giả?
Chỉ có Bỉ Ngạn giả mới có thể chống lại Bỉ Ngạn giả, Bỉ Ngạn giả khó có thể giết chết đối phương, thường chỉ có thể phong ấn hoặc trấn áp. Cho dù Thiên Đế trả giá cực lớn, cho dù ông có ưu thế sân nhà Tiên Giới, cho dù Ma Chủ chỉ mới đăng Bỉ Ngạn, nếu không có những cổ lão giả khác giúp đỡ, 1vs1 cường sát một Bỉ Ngạn giả, cũng đủ để chứng minh sự cường thế của Thiên Đế, đáng sợ có thể so sánh với Hạo Thiên Thượng Đế thời Thái Cổ, thực sự có uy phong hoành áp một đời.
Mà Ma Chủ vì sao lại đánh lên Thiên Đình, có lẽ là có người muốn thử điều gì đó, tỷ như Thiên Đế lúc trước vì sao có tự tin đánh cờ với hai đại Thiên Tôn, kết quả thử ra thực lực của Thiên Đế và cơ sở để ông kích sát Bỉ Ngạn giả?
Sau khi làm rõ những bí mật này, hoặc chứng thực bí mật trực tiếp liên quan đến Đạo Quả, không bao lâu, vài vị Bỉ Ngạn giả liên thủ công phá Cửu Trọng Thiên, khiến Thiên Đế tuẫn đạo, trong đó có lẽ còn bao gồm Phật Tổ?
Tuy rằng thiếu những chi tiết mấu chốt để xâu chuỗi sự việc lại, nhưng nếu thôi diễn như vậy, dường như thật sự có thể nhìn thấy mặt khác của sự việc, tìm ra những cách giải thích khác… Mạnh Kỳ khẽ hít vào một hơi, càng cảm thấy sự việc thượng cổ biến ảo khôn lường, chỉ là nghĩ thôi cũng khiến người ta sởn da gà. Mà trải qua hai lần lịch sử bị rút ra, càng hiện ra trạng thái mâu thuẫn hỗn loạn, khó có thể xác định ai là thật ai là giả.
Đối với hắn, sau này nếu muốn hồi tưởng thời gian, tiến thêm một bước, e rằng không tránh khỏi việc này.
Bất tri bất giác, hắn đã độn đến Đông Hải, mà việc kiểm kê bảo vật trong Thủy Tinh cung của Linh Cảm Đại Vương sớm đã bị quên lãng.
Độn quang hạ xuống, Mạnh Kỳ tìm đến tuần hải thủy tộc, hỏi rõ vị trí Thủy Tinh cung, trực tiếp lặn xuống.
Bên ngoài Thủy Tinh cung, hai con cua biển khổng lồ phủ phục, canh giữ đại môn. Mạnh Kỳ mỉm cười, đi tới, cất tiếng:
“Bần đạo Tô Mạnh, cầu kiến Long Vương.”
“Đây là lễ gặp mặt.”
Tay hắn vừa ném, hai chiếc kim chùy khổng lồ bay ra ngoài, rơi vào Thủy Tinh cung.
Ầm!
Địa chấn thủy diêu, Thủy Tinh cung kịch liệt chấn động, cấm pháp xung quanh sáng rồi lại tắt, tắt rồi lại sáng.
“Địch tập!” Tiếng thét chói tai vang lên, mà trong Long Cung có tiếng kinh ngạc của lão thương truyền ra: “Tử Quang Kim Khuyết Chùy? Linh Cảm thần binh?”
Mà Linh Cảm thần binh lại tàn phá như vậy, và rơi vào tay một đạo nhân thần bít
Ý niệm chớp động, Đông Hải Long Vương mạnh đứng dậy, chạy về phía Thủy Tinh cung, vội vàng bước ra nghênh đón!
Linh Cảm còn ngã, bậc nhân vật này, nhất định phải khách khí đối đãi!