Tạm thời bỏ mặc? Ra tay từ xa, quấy rối thoáng qua?
Thiếu Huyền và Hi Nga nhất thời cảm thấy như nghe chuyện hoang đường. Theo họ, dù Di Lặc chưa trùng tu đến đỉnh phong Truyền Thuyết, nhưng việc nghênh đón bản tôn giáng lâm, khôi phục cảnh giới và thực lực Thượng Cổ đại thần thông, vẫn nguy hiểm hơn Ngưu Ma Vương đã khôi phục đến Tạo Hóa. Dù là nhãn lực, kiến thức, nội tình thần thông, thậm chí pháp bảo thần binh, hay khả năng khám phá hư ảo, thực chứng đạo mình, Di Lặc đều hơn Ngưu Ma Vương. Nếu không, Di Lặc đã chẳng được Phật Tổ và A Di Đà Phật đồng thời dự báo là lãnh tụ chư tịnh thổ Phật môn tương lai, với quả vị Đại Bồ Tát, được mọi người tôn xưng Đông Lai Phật Tổ.
Ngưu Ma Vương còn không bằng, huống chi Giao Ma Vương, Bằng Ma Vương và đám Đại Thánh còn sót lại sau nhiều năm bị phong ấn ở Linh Sơn.
Dù Yêu tộc có ưu thế về số lượng, cũng không nên hoàn toàn bỏ mặc Di Lặc. Trong Phật quốc dưới lòng đất ít nhất còn có Pháp Hoa Lâm, Đại Diệu Tướng hai vị Truyền Thuyết, cùng vô số Bồ Tát La Hán có thể kết thành Vạn Phật đại trận, Thai Tàng kết giới.
Nguyên Hoàng phải tọa trấn trung ương, lo liệu khắp nơi, thường xuyên thúc giục kiếm khí Tru Tiên tứ kiếm để liên lụy đối phương, hiển nhiên không thể tập trung lực lượng đối phó Ngưu Ma Vương như vừa rồi. Vậy lấy gì để cầm chân Di Lặc, đợi viện binh đến?
Hai người trong lòng đầy nghỉ hoặc, nhưng thấy Mạnh Kỳ ngồi ngay ngắn trên Phong Thiên đài tĩnh như U Hồ, thong dong bình tĩnh, sau trăm ngàn ý niệm, họ quyết định tin tưởng, đồng thanh nói:
"Chúng ta lập tức đi Tây Vực!"
"Tốt!" Mạnh Kỳ lập tức trở nên trang nghiêm, trầm giọng nói, "Hai vị tiền bối lĩnh chiếu!"
Hắn chỉ tay, Tru Tiên tứ kiếm trong hình chiếu trận nhãn bộc phát kiếm khí, tụ thành những tờ phù chiếu màu Hỗn Độn, bay ra hai tờ về phía Thiếu Huyền và Hi Nga.
Thiếu Huyền và Hi Nga cũng nghiêm túc đáp:
"Lĩnh Nguyên Hoàng phù chiếu!”
Phù chiếu nhập thân, kiếm trận không cản trở, xem như nửa chủ nhân. Có thể ở khắp mọi nơi, không ngừng quấy rối Yêu tộc, khiến chúng không dám chia quân, không dám cấp tiến, chỉ có thể đóng vững đánh chắc. Lại còn phải lập trận pháp ở khu vực trung tâm vừa chiếm được. Nếu bị tập kích, lập tức có thể truyền tống trở về, nếu không vừa rời đi, châu đó sẽ bị khôi phục.
Mà việc lập trận pháp tốn không ít thời gian.
Nhận phù chiếu, hai vị đại năng Nhân tộc mang theo Tận Thế chi thuyền rời khỏi Phong Thiên đài, trực tiếp đến Tru Tiên môn hộ ở Tây Vực!
Cùng lúc đó, Mạnh Kỳ với thân phận Xu Cơ của kiếm trận, lần lượt truyền Nguyên Hoàng phù chiếu cho Lục đại tiên sinh, Tô Vô Danh và Giang Chỉ Vi. Về phần Pháp Thân không đến Thiên Tiên các, dù có kiếm trận gia tăng hoặc hạn chế, dù có Truyền Thuyết chi vật hỗ trợ, cũng không phải đối thủ của bất kỳ đại năng Truyền Thuyết nào, nên không cần thiết phải xuất chiến.
Ngay cả Giang Chi Vi, Tô Vô Danh và Lục đại tiên sinh, nếu không thức tỉnh Tuyệt Đao đến cấp độ Truyền Thuyết, không mượn được Quang Âm đao, dù được Tru Tiên kiếm trận không hoàn chinh hạn chế, cũng khó lòng địch nổi một vị đại năng.
Đó chính là chênh lệch giữa Truyền Thuyết và Thiên Tiên, rất khó bù đắp. Mạnh Kỳ khi còn là Thiên Tiên mạnh nhất, dù cầm Tuyệt Đao cấp Truyền Thuyết cũng chỉ có thể bảo toàn tính mạng.
Thời Trung Cổ, nếu không có Lạc Thư thức tỉnh đến cảnh giới Truyền Thuyết, không thể dùng nó bày trận, dù chư thánh có chạm đến ngưỡng Truyền Thuyết, có những điểm đặc thù, có đông người, cũng chỉ là công phu một đao của Bá Vương, căn bản không thể cầm cự.
Chư giới đã hợp nhất. Mọi thứ lại khác.
............
Trên Hãn Hải hoang mạc, Tru liên chỉ kiếm xuyên suốt thương khung và đại địa. Kiếm khí giao thoa, ngưng ra môn hộ màu xanh.
"Xui xẻo. Hắn lại liên kết Xu Cơ của kiếm trận với Phong Thiên đài, có Cẩm Tú Sơn Hà đồ bảo hộ, chỉ có thể chinh phạt một cách bình thường, cứng nhắc." Ngưu Ma Vương di động thân ảnh, trở về trước đội ngũ Yêu tộc, phun ra một ngụm nước bọt.
Tiểu hồ ly Thanh Khâu vuốt ve Yêu Thánh thương lạnh lẽo và nóng rực xen lẫn, trầm ngâm nói: "Chỉ có thể như vậy."
Bằng Ma Vương, Giao Ma Vương không có ý kiến, ngược lại bừng bừng chiến ý, muốn cho Nhân tộc hiểu rằng mưu mẹo gian xảo vô dụng, cảnh giới và thực lực nghiền nát mọi âm mưu quỷ kế, trận pháp hạn chế.
"Lão Ngưu ta xung phong!" Ngưu Ma Vương gầm nhẹ, bước đôi chân cường tráng, một bước vào Tru Tiên môn hộ.
Tiên kiếm màu xanh hơi rung động, từng đạo kiếm khí phiêu miểu bắn xuống, khiến mọi thứ như trì hoãn, vạn vật như sa vào đầm lầy.
Ngưu Ma Vương cầm một cây hỗn thiết côn, đặt sau lưng, trên đầu bay ra mây khói, ngưng tụ thành một con đại bạch ngưu sừng như tháp sắt, nanh như lưỡi dao, ngẩng đầu gầm rú, cản kiếm khí, chỉ để lại vài vết kiếm không dễ thấy.
Có hắn chống đỡ kiếm khí, Giao Ma Vương, Bằng Ma Vương, hồ ly Thanh Khâu lần lượt tiến vào, rồi thấy phía trước một chiếc cự hạm nguy nga như núi trôi nổi, Thiếu Huyền và Hi Nga đứng ở đầu thuyền.
"Ha ha ha!" Ngưu Ma Vương ngửa mặt cười lớn, hỗn thiết côn chỉ hai vị Truyền Thuyết Nhân tộc, "Chỉ có hai người các ngươi? Muốn cản lão Ngưu ta?"
Thời Thượng Cổ hậu kỳ, hắn cũng là yêu vật khó lường tung hoành chư thiên vạn giới. Tôn hầu tử cường thế thế nào, gặp hắn cũng phải gọi một tiếng đại ca. Vì bắt hắn, Thiên Đình đã điều bao nhiêu nhân mã, Tam Đàn hải hội đại thần chém hắn bao nhiêu đầu?
Hôm nay dù suy tàn, không bằng thời thịnh, lại có kiếm trận hạn chế, cũng không phải chỉ hai Truyền Thuyết chưa đạt đỉnh phong có thể ngăn cản
Trong tiếng cười lớn, hắn đã bay lên trời, tốc độ không hề giảm bớt.
Đúng lúc này, Ngưu Ma Vương khẽ động tâm, nhìn sang bên cạnh, thấy ánh lửa chớp động, một bóng người quen thuộc xuất hiện ở gần đó, mặt như thiếu niên, xinh xắn như nữ hài, chân đạp phong hỏa luân, lưng đeo hỏa tiêm thương, cười lộ hai hàng răng trắng nõn nhỏ nhắn:
"Đã lâu không gặp!"
............
Giang Chỉ Vi thu Tuyệt Đao vào khiếu huyệt, chỉ hấp thu đao ý, diễn hóa thành kiếm quang, rồi ngồi trên không Nam Châu, tạm thời không có đối tượng để ngăn cản.
Nàng dùng Vạn Giới Thông Thức phù đeo ở cổ tay, quầng sáng chiếu vào mắt, giọng nói truyền vào tai.
Bộ khoái Lục Phiến môn tại mấy châu phía nam, các mật thám toàn bộ hành động, lặng lẽ kiểm tra thành trì hương trấn, một bên theo dõi khu vực trọng yếu, một bên thông qua diễn đàn, nắm bắt thông tin về những nơi khác, rồi tập hợp báo cáo cho Giang Chỉ Vi:
"Ninh Võ bình thường."
"Cửu La bình thường."
...
Giang Chỉ Vi kiên nhẫn chờ đợi, không hề vội vã. Sau một lúc lâu, cuối cùng có tin tức:
"Châu thành có La giáo nổi dậy, nội ứng ngoại hợp!"
Bóng dáng vàng nhạt biến mất, đã đến Châu thành.
............
Lục đại tiên sinh và Tô Vô Danh lên Ngọc Hoàng sơn, gặp chưởng môn Huyền Thiên tông Hư đạo nhân, hắn đã đến ngưỡng đột phá Pháp Thân.
"Hai vị tiền bối, Huyền Thiên tông ta luôn nhiệt tình với chính đạo, nếu có thể giúp, nhất định ra tay. Nhưng Quang Âm đao hiện tại mới thức tỉnh đến cấp độ Thiên Tiên, e là vô ích." Hư đạo nhân cười khổ nói.
Quang Âm đao luôn thần bí khó lường, ngay cả Huyền Thiên tông cũng không nắm chắc.
Quang Âm đao vẫn chỉ ở cấp độ Thiên Tiên? Lục đại tiên sinh và Tô Vô Danh nhìn nhau.
............
Di Lặc trở về giữa vòng vây của Bồ Tát Phật Đà, đài sen trắng đưới chân đột nhiên mở rộng, bao phủ toàn bộ Lưu Ly, bay vào Giang Đông. Các tín đồ Phật quốc dưới lòng đất ở châu phủ lân cận chấn động trong lòng, như có cảm ứng, đồng thanh tụng niệm tôn hiệu Phật Tổ Di Lặc tương lai.
Trong khoảnh khắc, tiếng phật hiệu vang vọng khắp nơi:
"Nam Mô cứu thế Di Lặc tôn phật!"
Theo tiếng tụng niệm của họ, Di Lặc Báo Thân đáp lại, điểm điểm Lưu Ly phân tán đến nhiều thành trì, hóa thành những tôn Kim Thân Phật Đà tươi cười khả ái trước mặt nhiều tín chúng.
Họ liên kết thành kết giới, khiến cấm pháp đại trận của từng tòa thành trì tan rã, khiến chúng sinh chi lực ở khu vực này nhanh chóng suy giảm.
Trên Cẩm Tú Sơn Hà đồ, phần tương ứng với Đông Hải dần ảm đạm, chậm rãi tan biến!
Lúc này, bốn màu kiếm quang đỏ, xanh, đen, trắng bổ đến trước mặt Di Lặc.
Cùng lúc đó, Mạnh Kỳ đang tĩnh tọa trên Phong Thiên đài bỗng có khánh vân bay ra, phân hóa thành thân hòa thượng tuấn tú, mặc niệm tôn hiệu Nguyệt Quang Bồ Tát, trực tiếp tiến vào Đông Phương Lưu Ly tịnh thổ.
Thấy Nguyệt Quang Bồ Tát, Mạnh Kỳ dứt khoát nói:
"Bồ Tát, xin hỏi Dược Sư Vương Phật ở nơi nào?"