"Hà?"
Năm đạo quang hoa đỏ, xanh, vàng, trắng, đen dựng đứng sau lưng Thái Ly, xao động không yên, cho thấy nội tâm hắn đang dậy sóng. Rõ ràng, hắn không ngờ tới kẻ ẩn giấu khí tức, một gã Thiên Tiên Nhân tộc lại chính là "Nguyên Hoàng" Tô Mạnh.
Xem ra tiểu hồ ly Thanh Khâu chưa hề bàn bạc chuyện này với hắn.
Trong mắt Mạnh Kỳ, Hỗn Độn xoay ngược, Ngân Hà sinh sôi, vô số điểm tinh quang bay múa, đánh tan tầm mắt của Thái Ly, thoải mái tự đắc, không chút gợn sóng.
Khí tức Thái Ly dao động, trong lòng kinh ngạc. Không chỉ kinh ngạc vì sự xuất hiện của Mạnh Kỳ, mà còn khiếp sợ trước cảnh giới sâu không lường được của đối phương.
Mới có mấy năm, hắn đã thực sự có vài phần khí chất của một truyền thuyết!
"Thái Ly?" "Phượng Hoàng Yêu Thần" Huy Quang nhìn lại, kỳ quái trước vẻ thất thần của Thái Ly, "Hắn phát hiện ra điều gì sao?"
Thái Ly thu hồi ánh mắt, nhìn sâu Yêu Thánh truyền nhân Thanh Khâu một cái, thanh âm trầm chậm nói: "Không ngờ chỉ vài năm không gặp, các ngươi đã đến mức này."
Thực ra, hắn đã đoán trước được cảnh giới của ba vị Yêu Thần này, giờ dùng lời này để che giấu sự thất thố vừa rồi.
"Câu thông 'ta khác' suy cho cùng là công phu mài giũa, chỉ cần có đủ thời gian, luôn có thể tích lũy đầy đủ. Mà thứ chúng ta không thiếu nhất chính là thời gian." "Côn Bằng Yêu Thần" Phi Tưởng cười hắc hắc, lời nói khiêm tốn nhưng ngạo ý lộ rõ.
Khó nhất trong việc câu thông “ta khác” là giai đoạn đầu, tu luyện tâm linh, nâng cao thần thức để đủ sức cảm ứng được mối liên hệ vi diệu. Trong vô vàn thế giới bao la, tìm được "ta khác” trong cõi u minh là cửa ải khó khăn đối với rất nhiều Thiên Tiên. Bọn họ thường không thể vượt qua, chỉ có thể hy vọng vào việc đạt được “Thái Ất Phân Thần đan”, linh dược tiên phẩm để phụ trợ. Mà sau khi đã cảm ứng được chút ít "ta khác”, khi câu thông phải thừa nhận trải nghiệm, tính cách và cảm xúc của đối phương, sự cọ rửa đối với tâm linh. Chỉ cần sơ sẩy sẽ dẫn đến hỗn loạn ký ức, tẩu hỏa nhập ma. Yêu cầu đối với tâm linh còn cao hơn cả khi Huyền Nữ trùng kích ứng thân.
Đợi đến khi thích ứng được tất cả, có kinh nghiệm, việc còn lại chỉ là tích lũy số lượng, công phu mài giũa, xem thời gian có đủ hay không.
Huy Quang khẽ gật đầu: "Quan trọng là khám phá 'Ta này là ta'."
Tam đại Yêu Thần đều đã tích lũy số lượng "ta khác" đến gần mức độ chất biến. Một khi khám phá "Ta này là ta", liền có thể đẩy ra cánh cửa truyền thuyết.
"Thân ở trong Định Hải Châu diễn hóa chư thiên, cảm ứng được 'ta khác' trong cõi u minh chẳng phải dễ dàng hơn sao? Tựa như ăn Thái Ất Phân Thần đan?" Mạnh Kỳ mỉm cười lắng nghe, trong lòng suy nghĩ khác.
Định Hải Châu diễn hóa chư thiên về bản chất chỉ hơi kém Cửu Trọng Thiên, giáng lâm lên vạn giới, có đặc chất của truyền thuyết, việc giúp đỡ cảm ứng "ta khác” dường như là chuyện đương nhiên. Đương nhiên, tại Chân Thật giới, Phong Thần thế giới, Tây Du thế giới, do Nguyên Thủy Thiên Tôn, Đạo Đức Thiên Tôn cố ý cách ly, Định Hải Châu diễn hóa chư thiên không thể giống Cửu Trọng Thiên, bao trùm vạn phương, không chỗ không ở, mà chỉ có thể giới hạn ở một chỗ, cho đến khi phong ấn Yêu Hoàng điện được cởi bỏ, có thể lưi tới lẫn nhau, mới tính là đặt chân vào mạt kiếp.
"Có lẽ các bậc kỳ tài trong Tâm Thánh các, chư thánh thời Trung Cổ là cảm ứng 'ta khác' trước, rồi mới khám phá 'Ta này là ta'?"
Trong lúc Mạnh Kỳ suy tư, tiểu hồ ly Thanh Khâu thấy tứ đại Yêu Thần đã đến đông đủ, liền mở miệng, thận trọng nói: "Linh Sơn bị A Nan nghịch chuyển Vạn Phật đại trận tàn phá, hình như Cửu U, vô cùng nguy hiểm, các vị cần phải cẩn thận."
Nàng từng tiến vào Linh Sơn một lần, khi hoàn thành nhiệm vụ luân hồi. Nhưng không xâm nhập sâu, chỉ bồi hồi bên ngoài. Sau khi trầm ngâm một chút, nàng căn cứ vào di lưu của Yêu Thánh, nửa suy diễn, nửa phỏng đoán nói: "Bên trong rất có khả năng đụng phải chấp niệm di thuế cấp Truyền Thuyết, thậm chí cấp Tạo Hóa, tỷ như Ca Diếp, tỷ như Văn Thù, Phổ Hiền, tỷ như Bất Động Minh Vương, Biến Chiếu Kim Cương, tỷ như A Súc Như Lai, Bảo Sinh Như Lai, tỷ như Thi Khí, Câu Lưu Tôn đẳng Cổ Phật, cùng với các Đại Thánh đã vẫn lạc."
"Vạn Phật đồng trụy, có di thuế cấp Truyền Thuyết, thậm chí cấp Tạo Hóa là chuyện bình thường. Nhưng trong tình huống không có người thao túng, chỉ dựa vào một chút chấp niệm, Kim Thân dù cường cũng không thể so sánh với lúc cường thịnh, chắc chắn không đạt được cấp độ Truyền Thuyết, có gì đáng ngại?" "Kỳ Lân Yêu Thần" Lạc Già bình tĩnh nói.
Yêu Nguyên thiên truyền thừa xa xôi, đối với chuyện Linh Sơn cũng không xa lạ, đồng dạng có Yêu Thánh lưu lại vài câu.
Huy Quang cũng vậy, lạnh nhạt nói: "Loại di thuế này, trừ phi tử cực phản sinh, trùng sinh linh trí, nhiều lắm chỉ cần cẩn thận đặc chất Truyền Thuyết hoặc Tạo Hóa của bọn chúng, tránh bị các thủ đoạn phản chiếu ngoại giới ảnh hưởng."
Là những Yêu Thần chí cường chỉ cách Truyền Thuyết một bước, bọn họ không hề sợ hãi di thuế chi vật, phân phân đưa ra lý giải và kinh nghiệm, ẩn ẩn tranh giành vị trí chủ đạo toàn cục.
Mạnh Kỳ buồn cười nghe, hắn đã xâm nhập Linh Sơn, trực diện di thuế của Ca Diếp, Văn Thù. Cảm giác như "Ta chỉ lẳng lặng nhìn các ngươi trang bức".
"Cũng là các ngươi vận khí tốt, nếu Ma Phật không bị ta chém đứt nanh vuốt, vẫn còn có thể lộ ra một tia lực lượng, Phật Đà, Bồ Tát, Đại A La Hán di thuế dưới sự thao túng của nó, không phải dễ đối phó trên lý thuyết như vậy đâu?
Chính mình còn phải bỏ qua thi hài Hoàng Tuyền, mới có thể vòng qua Ca Diếp!
Hơn nữa Linh Sơn ngày nay mang đủ đặc chất Cửu U, gia tăng rất nhiều cho oan hồn ác quỷ, cương thi di hài. Lần trước do Ma Phật thao túng, chính mình chưa thể nhìn ra đặc thù này, lần này lại đến, có lẽ sẽ phải thể hội sự lợi hại."
Thấy Lạc Già, Huy Quang và các Yêu Thần tự tin tràn đầy, khinh thường di thuế, Thanh Khâu nghĩ nghĩ, ngược lại nói: "Có thể khiến Vạn Phật đồng trụy, cho dù trải qua vạn cổ, cũng nhất định còn tàn lưu khu vực nguy hiểm, các vị cũng phải cẩn thận."
Đối với những lời này, tứ đại Yêu Thần không có dị nghị. Dù kiêu ngạo, bọn họ cũng không dám coi thường Linh Sơn, nơi đã có rất nhiều Đại Thánh ngã xuống.
Cuối cùng, Thanh Khâu cường điệu nói: "Trên đỉnh Linh Sơn trấn áp một tà ma cực kỳ đáng sợ, tuyệt đối không phải lực lượng di thuế có thể ngang ngửa. Khi chúng ta thu lấy Kim Cô bổng, giải cứu Đại Thánh còn sót lại, tuyệt đối không được ảnh hưởng đến phong ấn phía bên kia."
Nghe Thanh Khâu nói trịnh trọng, Huy Quang và Phí Tưởng hai mặt nhìn nhau, khẽ nhíu mày nói: Là tà ma gì"
"A Nan rơi vào Ma Đạo." Thái Ly trầm giọng nói.
"A Nan rơi vào Ma Đạo?" Vẻ mặt Huy Quang biến ảo, vừa sợ, vừa e ngại, lại nghiến răng nghiến lợi. Yêu Thánh hận ý khắc sâu trong huyết mạch.
Vẻ mặt Phi Tưởng và Lạc Già trở nên trịnh trọng. A Nan, kẻ suýt chút nữa hủy diệt Phật môn và Yêu tộc, thế nhưng còn sống, thế nhưng lại bị trấn áp ở Linh Sơn!
Trong năm Thượng Cổ hắn đã có tiêu chuẩn Tạo Hóa, nếu không cẩn thận thả nó ra, đó chính là tai ương ngập đầu của Yêu tộc!
Lúc này, Thanh Khâu bổ sung: “A Nan sau khi rơi vào Ma Đạo, đã đăng lâm Bi Ngạn, bị Phật Tổ trấn áp ở Linh
"Hả? "Tin tức này kinh sợ hơn tin tức trước, khiến tam đại Yêu Thần phân phân mất sắc mặt. A Nan thế nhưng đã độ hết khổ hải, trở thành Bỉ Ngạn, mà Phật Tổ, người đã thành tựu Đạo Quả rồi biến mất không thấy, lại tự mình ra tay trấn áp nó?
Mạnh Kỳ không chút gợn sóng, nhìn thấy khóe miệng tiểu hồ ly Thanh Khâu hơi hơi gợi lên, có một tia tự đắc tươi cười. Trong lòng hắn có chút tán thưởng đối với thủ đoạn nhỏ của nàng.
"Không phải các ngươi tam đại Yêu Thần mắt cao hơn đỉnh sao? Không phải tự cho mình rất cao sao? Không phải đều muốn chấp chưởng Yêu Thánh thương sao?
Vậy thì thả tin tức Ma Phật A Nan ra để chấn động các ngươi, đè một chút khí thế của các ngươi!"
Sau vài câu giới thiệu đơn giản, không khí trong Yêu Hoàng điện lặng lẽ thay đối. Tam đại Yêu Thần đề phòng sâu sắc, không còn âm thầm tranh phong, mơ ước Yêu Thánh thương, cẩn thận thảo luận về hành trình Linh Sơn, thảo luận về việc làm thế nào để thu lấy Kim Cô bổng.
"Thực ra các ngươi không cần lo lắng Ma Phật, ta còn hảo hảo đứng ở chỗ này đã chứng tỏ bản thân hắn khó bảo toàn..." Mạnh Kỳ oán thầm một câu, mỉm cười lắng nghe, phát hiện bọn họ thế nhưng nắm giữ pháp môn khiến Kim Cô bổng "Tiểu tiểu tiểu tiểu tiểu".
Sau khi thương nghị thỏa đáng, Thanh Khâu và Thái Ly, những người đã lặng lẽ chiếm được vị trí chủ đạo, dẫn đầu. Tam đại Yêu Thần và Mạnh Kỳ theo sau, thông qua Yêu Hoàng điện, đến Nam Hải của Tây Du thế giới, bay đến Tây Ngưu Hạ Châu, đi đến vị trí Linh Sơn nguyên bản.
Trên đường đi, tam đại Yêu Thần mang những tâm tư khác nhau, vẫn chưa để ý đến Mạnh Kỳ, một gã Thiên Tiên Nhân tộc bình thường.
Sau khi hạ xuống trước tấm biển miếu đổ nát "Đại Lôi Âm tự" mà Mạnh Kỳ từng có được, tiểu hồ ly Thanh Khâu nhìn nhìn sắc trời, chờ đợi canh giờ, chờ đợi vị trí tinh thần biến hóa.
Không biết qua bao lâu, nàng bỗng nhiên vươn hai tay ra, chín chiếc đuôi hồ ly hỏa hồng sau lưng hiện lên, kết ra một đám ấn pháp Phật môn, biến ảo ngàn vạn, thiện âm sâu xa.
"Chỗ ta tâm an, Linh Đài có sơn!" Ấn pháp hoàn tất, nàng mở miệng, phát ra lời nói như sấm rền.
"Linh Sơn nơi nào tìm? Linh Sơn ở trong lòng!"
Phật quang sáng lên, phía trước xuất hiện cánh cổng hư ảo mông lung, Lưu Ly chuyển động, thu nạp Yêu Thần và Mạnh Kỳ vào bên trong, khiến hắn lại thấy được địa giới Linh Sơn quen thuộc.
Bước qua mấy chục dặm một bước, Lăng Vân Độ cuồn cuộn chảy xiết hiện ra trước mắt. Vài vị Yêu Thần thị lực mạnh mẽ, đã nhìn thấu phía trước, thấy được Kim Cô bổng chống trời tiếp đất nguy nga, thấy được đóa đóa Thanh Liên sinh lạc, đạo đạo lôi đình minh diệt, một hoa một thế giới, một lôi một vũ trụ.
Trong khi bọn họ kinh hãi than trước cảnh tượng này, Mạnh Kỳ lại nhìn Lăng Vân Độ rộng bảy tám dặm, nảy ra một ý tưởng kỷ quái.
"Nếu Kim Hoàng nói Đường Tăng có vấn đề, vậy nhục thể phàm thai mà hắn rút đi theo sông ngòi đi về đâu?
Còn có thể tìm được hay không?"