"Sao có thể buông tay?”
"Ta khổ cực tu luyện mới có được thực lực, nền tảng chân chính thuộc về bản thân, bảo đảm lớn nhất cho thành tựu Truyền Thuyết, sao có thể coi là hư ảo mà buông tay?"
Nghe Tề Chính Ngôn liên tiếp đặt câu hỏi, trong đầu Mạnh Kỳ chợt hiện lên ý niệm đó.
Nếu không có thực lực võ đạo, lấy gì để ứng phó cục diện các đại năng Truyền Thuyết lũ lượt trở về?
Nếu không có thực lực võ đạo, đối mặt những kẻ không có hảo ý như Kim Ngân Quỷ Đồng, chẳng phải là ngay cả sức phản kháng cũng không có?
Nếu không có thực lực võ đạo, chẳng lẽ mọi chuyện đều định dựa dẫm vào các đại nhân vật B¡ Ngạn sau lưng?
Nếu không có thực lực võ đạo, làm sao tìm kiếm manh mối, hồi sinh Tiểu Tang?
Nếu không có thực lực võ đạo, sư trưởng, bạn bè gặp nguy hiểm, chẳng phải là chỉ có thể trơ mắt nhìn, dù lòng nóng như lửa đốt, lo lắng muốn điên cũng chẳng thể làm gì?
Từng bước đi đến cảnh giới, địa vị ngày hôm nay, rất nhiều chuyện đều được xây dựng trên nền tảng thực lực võ đạo này, không có nó, mình chẳng khác nào bèo dạt mây trôi, muốn làm mà làm không được. Chỉ cần nghĩ đến thôi, cũng có thể cảm nhận rõ ràng thế nào là bất lực!
Thấy sắc mặt Mạnh Kỳ khó được biến đổi, vẻ mặt Tề Chính Ngôn trở nên nghiêm túc, ngữ khí lại càng bình thản:
“Nếu không phải chúng ta tin tưởng lần nhau, đổi là người khác đưa ra đề nghị này, ngươi có phải sẽ nghĩ đây là một âm mưu, vài ba câu đã lừa được đương thời cường giả Thiên Tiên tự phế võ đạo, rồi đễ dàng đem hắn chém giết?”
"Sự kháng cự và giãy giụa kịch liệt trong nội tâm ngươi chẳng phải đang chứng minh sự ỷ lại của ngươi vào võ đạo sao?"
"Trước kia ngươi không có võ đạo chẳng phải vẫn sống ngần ấy năm?"
"Không có võ đạo, ngươi không còn là ngươi?"
Lời nói từng câu lọt vào tai, ý niệm trong tâm hải Mạnh Kỳ phập phồng, đối kháng, phản bác lẫn nhau, dao động không ngừng. Nhưng dù thế nào cũng không thể hạ quyết tâm:
Đúng vậy, đến ngày hôm nay, mình quả thật rất ở lại vào võ đạo. Khó có thể tưởng tượng cuộc sống không có võ đạo sẽ ra sao, nếu không thể đẩy lùi lớp sương mù bao phủ Chân Linh, làm sao thấy được "chân chính bản thân”?
Đừng đùa chứ? Từng giọt từng giọt tu luyện mà có được thực lực là thật không giả, há có thể vì hy vọng hư vô mờ mịt mà buông tay? Không có võ đạo, mình đối mặt với đủ loại sự tình trong tương lai thế nào?
Nếu không nhanh chóng "Trảm ngô kiến ngã," minh bạch "Ta là ta" thì trong tình huống các đại năng Truyền Thuyết bắt đầu trở về, Thiên Tiên và phàm nhân dường như chẳng có khác biệt lớn, sao không mạo hiểm thử một chút?
Nhưng, cho dù không buông tay võ đạo, dựa vào thời gian nghiền ngẫm, biết đâu vài năm tới sẽ tìm được cơ hội đột phá? Có Nguyệt Quang Bồ Tát phù hộ, có thiện ý của Thanh Đế, chống đỡ vài năm hẳn không thành vấn đề, việc gì phải thử biện pháp vừa nguy hiểm vừa không đảm bảo này?
Giải thích nhiều như vậy, chẳng phải vì không nỡ bỏ võ đạo, đã trở thành nô lệ của võ đạo sao?
Không có võ đạo, ăt sẽ là nô lệ của người khác!
...
Trong khoảnh khắc, phải đưa ra đáp án cho vấn đề liên quan đến tiền đồ và tính mạng mình, dù Mạnh Kỳ luôn giỏi quyết đoán, có gan liều mạng, cũng lâm vào do dự, giãy giụa, miệng ấp úng, mấy lần muốn mở lời mà không thể.
Chém mất "Ngô" bên ngoài mới có thể thấy được "Ta" chân chính?
Tề Chính Ngôn khôi phục vẻ mặt bình thường, chậm rãi nói:
“Tự ngươi suy xét đi, loại chuyện này, chỉ có ngươi mới có thể quyết định.”
Nói xong, hắn không quay đầu rời đi, từng bước đi sâu vào Nam Hoang, những đốm lửa tinh túy hội tụ lại, phảng phất hình thành một dòng chảy màu đỏ hồng.
Mạnh Kỳ kinh ngạc nhìn theo bóng lưng hắn, bỗng nhiên thở dài một tiếng. Bụng đầy suy nghĩ, nếu biện pháp này có thể rõ ràng, minh xác như chém quá khứ, đoạn tương lai, chỉ cần dựa theo kế hoạch hành động, liền có khả năng thành công không nhỏ, mình đã nếm thử. Nhưng Tề sư huynh đã nói rõ, dù buông tay võ đạo, cũng không nhất định có thể hoàn toàn trảm ngô kiến ngã, chẳng khác nào uổng phí công phu, còn mất đi chỗ dựa lớn nhất, từ đó trở thành phế nhân, con đường phía trước mờ mịt, không thể đoán trước, tràn ngập biến số, khiến mình làm sao hạ quyết tâm?
Từ Truyền Thuyết bắt đầu, do pháp gần đạo, đạo không thể nói, đường xá tự nhiên cũng mờ mịt khó đoán.
Trong lúc bụng đầy tâm sự, hắn vô định bước đi, bất tri bất giác lại đến ngoài thành Quảng Lăng, sóng lớn cuồn cuộn, hoàng hôn nặng trĩu, ngàn vạn năm dường như chẳng hề đổi thay.
Đây là nơi mình cuối cùng nhìn thấy Tiếu Tang.
Nàng giãy giụa, nàng thua... Mạnh Kỳ nhắm chặt mắt, chuyện cũ rõ mồn một, rành rành trước mắt, thần tình, ngữ khí của Cố Tiểu Tang chân thật như vừa mới xảy ra.
Mở mắt, con ngươi sâu thẳm, Mạnh Kỳ xuyên qua sương mù hoàng hôn, nhìn thấy bến sông có những chiếc thuyền neo đậu lâu ngày, ánh đèn le lói, tựa như tinh tú.
Năm năm tháng tháng hoa tương tự, tháng tháng năm năm người bất đồng.
Ào ào, nước sông chảy xuôi, xưa nay không đổi, Mạnh Kỳ chậm rãi bước đến gần, trong đầu vang vọng từng màn cảnh tượng lúc trước.
Từ những manh mối có được trước mắt, Tiểu Tang chưa từng buông tay, dù bị ép đến mức phải chọn cái chết dưới tay mình, cũng để lại đường lui, chờ đợi cơ hội ngóc đầu trở lại.
Nàng chính là người như vậy, trí mưu sâu xa, hành sự khó lường, tuyệt sẽ không dễ dàng buông tay.
Yêu nữ phải là yêu nữ, là kiểu mà ngươi cho rằng nàng đã chết, không còn khả năng sống lại, rồi lại thấy nàng áo lông trắng váy lụa chân thành trở về dưới ánh đèn chập choạng.
"Tiểu Tang lưu lại chuẩn bị ở sau, dường như ký thác hy vọng sống lại lên người mình, vậy nàng vì sao tin mình có thể làm được?"
"Là biện pháp trong lúc không có biện pháp, hay là lẫn lộn cảm xúc vi diệu và sự chờ mong?"
"Là bình tĩnh của tương lai mình, hay là tin mình có thể đạt được thực lực và khả năng ứng biến?”
Mạnh Kỳ suy nghĩ miên man, cuối cùng vẫn quay về với chuyện "thực lực võ đạo," trầm ngâm rất lâu.
Trăng sáng dần lên cao, ánh trăng rải rác, trong vạn vật tĩnh lặng, thanh bào hắn phiêu đãng, bóng dáng hiu quạnh, bước qua sông, hướng bắc chậm rãi.
Lại một đêm lạc lối, khi mặt trời mọc, Mạnh Kỳ phát hiện mình đang ở bên bờ một đầm ao hồ khói sóng mênh mông, vẫn là nơi quen thuộc, vẫn là ký ức khắc sâu trong trí nhớ.
Từng là Ba Ngạn Cốc, nay là Ba Ngạn Hồ.
Nơi từng ngồi thiền mấy tháng, kiên nhẫn săn bắn, cuối cùng chém giết Lang Vương.
Trên hồ ngồi đối diện, ngươi Bạch Liên, ta thanh đăng, nào ngờ một tiếng sấm động trời.
Sóng nước lấp lánh, tắm mình trong ánh rạng đông, bên bờ có thuyền cá, cũng có lâu thuyền hoa lệ.
Mạnh Kỳ hít thở không khí mát lành trên hồ, hồi tưởng lại đủ điều trước đây, xung quanh có du khách qua lại.
"Nơi này là Ba Ngạn Cốc?"
"Đúng vậy. Cuồng Đao chém Lang Vương ở Ba Ngạn Cốc, nơi này chứng kiến hắn lần đầu đăng lâm Nhân bảng đệ nhất, chứng kiến hắn từ Cuồng Đao trở thành Nguyên Hoàng."
"Sau này Nguyên Hoàng còn tiến hành một trận đại chiến ở đây, khiến Ba Ngạn Cốc biến thành Ba Ngạn Hồ?"
"Vâng, lúc đó hắn hóa thân Cực Ác Thiên Ma, xâm nhập địch huyệt, cùng mấy Đại Tông Sư đánh nhau kịch liệt ở đây, lại còn tao ngộ mai phục, nhưng dưới dính nhân quả nào có may mắn thoát khỏi, cuối cùng đại thắng."
"Thật là nơi tràn ngập những hành động vĩ đại của tiền nhân, ngươi giúp ta chụp ảnh, ta muốn lưu làm kỷ niệm."
"Trước ngươi không phải vẫn lo sợ bất an sao, sao bỗng nhiên lại thả lỏng tâm tình?"
“Hắc hắc. Nhân Hoàng có di tộc tương trợ, nghe nói các đại năng Truyền Thuyết không ít, căn bản không sợ Yêu tộc và La giáo, chúng ta việc gì phải lo buồn vô cớ? Mau mau mau, chụp ảnh chung cho ta và Ba Ngạn Cốc, trước có Cuồng Đao vô địch, nay có danh kiếm tách nhập!”
Nghe những lời đó, Mạnh Kỳ không nhịn được mỉm cười, đây chính là "mình" trong mắt người khác?
Ba Ngạn Cốc trong ký ức của mình, trọng điểm và những gì họ nói hoàn toàn khác nhau.
Họ chỉ để ý đến thực lực, chiến tích của mình, còn mình, ngoài những điều đó, trước mắt còn hiện lên thiếu nữ bệnh trạng mặc bạch y, má ửng hồng, cổ linh tinh quái...
Bởi vì đây là trải nghiệm của mình.
Bởi vì thủy chung không thể quên.
Tâm tình bỗng nhiên thả lỏng. Khóe miệng Mạnh Kỳ giữ nụ cười, chậm rãi rời khỏi Ba Ngạn Cốc, như một du khách vô danh, đi khắp đại giang nam bắc, trở về những nơi trong ký ức, truy tìm bản thân.
Vạn dặm độc hành, báo tin Thiếu Lâm, dựa vào thực lực, gây chấn động bằng chiến tích. Mà khó quên là sự thấy chết không sờn, những cảm xúc khẳng khái nhiệt huyết.
Đêm trăng vội vã lên đường, cõng người bị thương, một kiếm một người, dựa vào thực lực, đạt được sự ưu việt, quán triệt trong lòng là khoái ý ân cừu thống khoái.
Trong Thiếu Lâm Tự, thực lực thấp, khó quên là sư phụ, là tiểu sư đệ...
Từng chút từng chút, lột bỏ vẻ ngoài, soi rọi nội tâm, Mạnh Kỳ đần trở nên yên tĩnh, tựa như vầng minh nguyệt lặng lẽ treo cao trong trời đêm.
Không có võ đạo, mình sẽ là mình như thế nào?
Dừng ở vách đá, nhìn nước biển xanh thẳm, vỗ vào vách núi, tạo nên bọt trắng xóa, Mạnh Kỳ đột nhiên thở hắt ra, trong lòng đã có quyết định.
Đến lúc này, dường như hắn mới hiểu được lời sư phụ Huyền Bi thường nói "Buông xuống," cái gọi là "phá pháp ngã."
Vậy thì thử xem đi!
Không có võ đạo, chăng lẽ mình không phải là mình?
Một bước bước ra, đạp lên biển khơi, đạp lên bọt sóng, từng bước tiến lên, khi hừng đông, hắn đến một tòa tiên đảo mây mù lượn lờ, cất cao giọng nói: "Ngọc Hư Tô Mạnh, cầu kiến Hỗn Nguyên tiên tử."
Sau một khoảng dừng ngắn ngủi, từ sâu trong mây mù vọng ra giọng Bích Cảnh Tuyền của Hỗn Nguyên tiên tử:
"Tô chưởng giáo đến có chuyện gì?"
Mạnh Kỳ chắp tay nói: "Tô mỗ có một chuyện muốn nhờ tiên tử giúp đỡ, ngày sau nếu may mắn sống sót, tất có hậu báo."
"Chuyện gì?” Bích Cảnh Tuyền không đáp ứng cũng không từ chối.
"Xin tiên tử dùng Hỗn Nguyên Kim Đấu tước đi một thân tu vi của Tô mỗ." Mạnh Kỳ nghiêm mặt nói.
"Ngươi điên rồi?" Bích Cảnh Tuyền thốt lên, rồi trầm mặc, dường như đoán được điều gì, rất lâu sau mới nói, "Ngươi thật sự muốn làm như vậy?"
Mạnh Kỳ mỉm cười nói: "Không khứ ngô, sao kiến ngã?"
"Trên đường võ đạo luôn có những nguy hiểm như vậy, không đối mặt với cái này, cuối cùng cũng phải đối mặt với cái khác."
Bích Cảnh Tuyền không nói gì nữa, từ sâu trong mây mù bay ra Hỗn Nguyên Kim Đấu, kim quang giáng xuống, Hoàng Hà trận thành, chuyển động xoay tròn, nhất lãng nhất dũng, định trụ Nê Hoàn của Mạnh Kỳ.
Mạnh Kỳ không vận chuyển Thái Thượng Vô Cực Nguyên Thủy khánh vân để chống đỡ, cảm nhận đạo lực của mình bị tước đi nhanh chóng, cảm nhận Pháp Thân khổ luyện mà thành dần dần rút đi, dung hợp quy tắc, một lần nữa trở thành nhục thể phàm thai, chỗ dựa quen thuộc dường như tay chân, thực lực võ đạo hết thảy biến mất, chỉ để lại chư quả chi nhân cùng mình đồng tại, nhưng không có thực lực, làm sao vận chuyển được nó?
Không có võ đạo sẽ là trải nghiệm như thế nào?
Trống rỗng, kinh hãi mơ hồ, không có một chút cảm giác an toàn.
Hỗn Nguyên Kim Đấu bay trở về, khóe miệng Mạnh Kỳ bỗng nhiên run rẩy, không có võ đạo, thật đúng là trải nghiệm không tốt.
Nhất định là "xấu hổ” viết hoal
Y bào của mình là do đạo lực biến thành, những thứ còn lại cất trong Tuyệt Đao, hôm nay không có thực lực, không lấy được quần áo, cũng không duy trì được trên người.
Vì thế, trước Tam Tiêu đảo xuất hiện một kẻ cuồng bại lộ...
Bích Cảnh Tuyền dường như không đoán trước được tình huống này, ngây người nửa ngày, mới ném ra một bộ quần áo đệ tử nam bình thường.