Cổ thụ giới vực, nơi máu tươi của Thái Cổ hoàng giả tưới đẫm, tràn ngập những điều quỷ dị. Thần không biết quỷ không hay, một thân ảnh Huyền Hoàng cổn bào xuất hiện, chuỗi ngọc trên mũ miện che khuất gương mặt, lặng lẽ nhìn Sa Ngộ Tịnh. Dù Sa Ngộ Tịnh thân là truyền thuyết, từng trải qua những đại sự ở Tây Du, vẫn không khỏi cảm thấy rợn người. Bảo trượng trong tay ông khẽ rung, những vòng đồng va vào nhau, tạo thành tiếng động, bao quanh thân thể hóa thành Chân Long, ngăn cách một phương thế giới tự thành thiên địa.
Đúng lúc này, thân ảnh đế giả kia đột nhiên bước lên một bước, đôi mắt xuyên thấu qua chuỗi ngọc trên mũ miện, lóe lên ánh sáng nhạt.
Sa Ngộ Tịnh còn chưa kịp phản ứng, thần thức đã mơ hồ một cách quỷ dị. Thân thể, cả thiên địa lẫn bảo trượng, đều bị áp súc một cách khó hiểu, trong nháy mắt hóa thành một lớp giấy mỏng manh, như bức tranh vẽ tỉ mỉ, tả thực. Những bức tranh tương tự chồng chất lên nhau, đều là hình chiếu của ông ở những vũ trụ khác nhau, trùng hợp lẫn nhau, như một quyển tranh liên hoàn.
Quyển tranh liên hoàn tiếp tục thu hẹp, các thân ảnh người giấy bị nén thành một khối lớn bằng cái đấu, như dòng nước tràn về phía vị đế giả tang thương, quỷ dị kia, rơi vào tay hắn, tụ lại thành một quyển sách bình thường.
Trên bìa quyển sách ấy, bốn chữ Lưu Ly vàng lấp lánh:
“Sa Ngộ Tịnh truyện!”
Chỉ trong chớp mắt, một vị đại năng Truyền Thuyết đã biến thành một quyển sách ghi lại cuộc đời cùng những hình chiếu của ông!
Phù Tang cổ thụ giới vực quả thật quỷ dị và kinh khủng!
Đột nhiên, quyển sách tỏa sáng, tự động lật trang, đến phần Linh Sơn, bốn chữ “Thần bí thi hài” nổi bật lên, di chuyển ra ngoài, nở rộ ánh sáng vô lượng, chiếu thẳng vào mắt vị đế giả.
Vị đế giả đội mũ miện che mặt giơ tay trái lên, che trước mắt, phát ra tiếng rên rỉ hư ảo, như Kim Sơn đổ, ngọc trụ sụp, lùi lại một bước, ầm ầm vỡ tan như ảo ảnh.
Quyển sách rơi xuống đất. Trong ánh sáng vô lượng, nó phình to ra, vô số văn tự bay ra, tụ lại thành từng đạo thân ảnh người giấy. Từng đạo người giấy như bong bóng thổi phồng, hiện ra Sa Ngộ Tịnh và vô số “Ta khác” của ông.
Các “Ta khác” trở về vạn giới. Sa Ngộ Tịnh sờ sờ túi vắt bên hông, may mắn cảm khái:
“Nhờ có lão mẫu liệu sự như thần.”
Loại địch nhân quỷ dị, không thể xác định cấp bậc này thật sự rất đáng sợ. Dù ông và Chưởng Đăng liên thủ, nếu không có lão mẫu chỉ điểm trước và chuẩn bị từ nhiều năm, cũng sẽ biến thành sách, có lẽ còn rơi vào tay trẻ con, bị chúng lật xem, kể lể, cuối cùng xé thành từng mảnh vụn, không còn dấu vết.
Đôi mắt nhạt màu của ông nhìn lại, nơi vừa rồi vị đế giả đứng là đỉnh của một cây Phù Tang cổ thụ, lá dâu bao quanh một trái cây, trong suốt, màu sắc u ám, phản chiếu mọi vật xung quanh như một chiếc gương cổ quái.
Sa Ngộ Tịnh hít sâu một hơi, trang nghiêm tụng niệm:
“Vô Sinh lão mẫu, Chân Không gia hương.”
Đóa đóa Bạch Liên hiện lên, bao quanh tay phải của ông. Ông đưa tay về phía quả cây, muốn hái lấy nó.
Một khi thành công, ông sẽ lập tức phá hủy tòa mồ xanh và đống bạch hoa mà Thánh Nữ đời trước để lại, xóa bỏ mọi chuẩn bị của nàng, sau đó nhanh chóng độn về Chân Không gia hương.
Quả này quan trọng, một khi xuất thế, sẽ có rất nhiều kẻ dòm ngó!
...
Trước Phù Tang cổ thụ, bốn màu đỏ, xanh, đen, trắng tuôn trào, như nước sôi ùng ục. Chưởng Đăng thần sứ cùng Thiếu Huyền, Hi Nga dốc toàn lực, không còn che giấu, khiến hư không xung quanh tan rã, thiên địa quy tắc hỗn loạn, địa hỏa phong thủy tàn phá, tạo nên cảnh tượng hỗn mang, đại rách nát thuở ban sơ.
Tận thế chi thuyền được bao phủ bởi những đạo Huyền Hoàng chi khí, thấm đẫm thánh đức thủy quang. Nó vừa chống lại địa hỏa phong thủy, vừa kiên cường chống chọi sự hủy diệt, ngao du trong biển đỏ, xanh, đen, trắng, tiến gần Chưởng Đăng thần sứ.
Hi Nga toàn lực khống chế “Tận thế chi thuyền”, Thiếu Huyền thì dung hợp thần thông võ đạo và Bá Vương Tuyệt Đao, chém ra những nhát đao vừa mang vương đạo, vừa mang bá đạo, khiến ánh lửa của Du Tử đăng chao đảo, khiến tay phải của Chưởng Đăng thần sứ, nơi phản chiếu công kích như gương, xuất hiện những vết cháy đen, khẽ run rẩy.
Dù mạnh mẽ, dù bày ra Thập Phương Du Tử Lưu Ly giới, nhưng đối mặt “Tận thế chi thuyền” và Bá Vương Tuyệt Đao, những thần vật không phân biệt phải trái, đối mặt hai vị đại năng Truyền Thuyết ngang cơ, Chưởng Đăng thần sứ cũng cảm thấy khó khăn, bị đối phương từng bước ép sát.
Khi Tận thế chi thuyền sắp đến nơi, đến gần Phù Tang cổ thụ, sắc mặt Chưởng Đăng thần sứ không đổi, ánh mắt càng thêm ngưng trọng. lay phải hắn đột nhiên giương lên, thay trời đổi đất, Tụ Lý Càn Khôn!
Thiên địa u ám, địa hỏa phong thủy tan biến, Tận thế chi thuyền bay vào trong tay áo của Chưởng Đăng thần sứ.
Hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống, đặt Du Tử đăng ở tay phải, ánh đèn thu liễm, ngưng tụ thành vô số mặt Lưu Ly tinh thể, bao phủ hoàn toàn tay áo.
Oanh long long!
Tay áo lay động, phập phồng.
Oanh long long!
Bên ngoài vang vọng tiếng sấm, tay áo cấp tốc phình to.
Ầm vang!
Tiếng sấm và tiếng nổ lớn cùng vang lên, Tử Điện và cự hạm cùng bay ra, phá tan tay áo, đánh nát ánh đèn Lưu Ly.
Giờ khắc này, ánh sáng vô lượng mới chiếu xuống từ Phù Tang cổ thụ.
Thấy Thiếu Huyền và Hi Nga thoát khốn, đến gần Phù Tang cổ thụ, biểu tình Chưởng Đăng thần sứ thoáng biến đổi, bỗng thở dài, phun ra một đạo sóng trắng, trực tiếp thổi tắt Du Tử đăng!
Ánh đèn vừa tắt, tam giới chìm trong bóng tối. Thiếu Huyền và Hi Nga chợt thấy mình ở trong bóng tối vô biên, khó phân biệt trên dưới, trái phải, trước sau, khống chế Tận thế chi thuyền cũng không tìm thấy đường ra.
Phù Tang cổ thụ ở ngay trước mắt, nhưng lại không thể nhìn thấy, chỉ còn lại một khoảng không vô cùng cao. Chưởng Đăng thần sứ nhìn xuống với ánh mắt hờ hững, lộ ra vài phần cảm khái!
............
“Bần đạo Nguyên Thủy!”
Mạnh Kỳ kinh hãi, một tia nhận thức còn sót lại suýt chút nữa sụp đổ.
Trong lòng hắn luôn lo lắng, sợ thoát khỏi Ma Phật, lại rơi vào lòng bàn tay của Nguyên Thủy Thiên Tôn. Khi chế tạo và hấp thu những hình chiếu "ta khác", hắn luôn cố gắng cân bằng hai bên, tìm kiếm lối thoát.
Giờ khắc này, trong bản tính Tiên Thiên của hắn, lại xuất hiện một vị đạo nhân thần bí tự xưng "Nguyên Thủy"!
Chẳng lẽ đã đến thời khắc cuối cùng?
Chẳng lẽ vị Bỉ Ngạn giả cổ lão nhất và cường đại nhất kia luôn ẩn mình trong bản tính của mình?
Những kinh nghiệm, ký ức, mảnh vỡ nhận thức của Mạnh Kỳ xoay chuyển, tạo thành những hình thức tư duy khác nhau, không ngừng suy điễn, lóe lên những tia lửa trí tuệ.
Chứng Truyền Thuyết, gặp bản thân, nhìn thấy thân ảnh của những nhân vật lớn trong bản tính Tiên Thiên là chuyện bình thường. Trong những điển tịch Thượng Cổ còn sót lại đến nay, có ghi chép về những hiện tượng tương tự.
Trong đó, thân ảnh thường thấy nhất là "Linh Bảo Thiên Tôn", tượng trưng cho "có" từ có đến không, bao hàm sự kết thúc của thiên địa, cũng là linh quang Tạo Hóa của vạn vật. Bản nguyên, bản tính từ đó mà ra, sau khi trảm ngô gặp ta, hồi phục Tiên Thiên, "nhìn thấy" thân ảnh của ngài là điều dễ hiểu.
Tiếp theo là thân ảnh của "Đạo Đức Thiên Tôn". Tiên Thiên chi "Ta" trực tiếp xuất phát từ đại đạo, gần gũi đại đạo nhất, mà Đạo Đức Thiên Tôn là hóa thân của đại đạo, tồn tại ban đầu của chư thiên vạn giới, vừa vặn đối ứng với "gần gũi đại đạo nhất". Không ít đại năng Thượng Cổ khi đột phá Truyền Thuyết đã "gặp" ngài trong bản tính Tiên Thiên.
Sau đó là Đại Bồ Tát, Đại La Hán của Phật môn. Khi chứng Phật Đà quả vị, họ sẽ thấy một tôn Như Lai Kim Thân, nhưng dung mạo của tôn Như Lai này lại là dung mạo của chính họ.
Nhưng chưa từng nghe nói khi chứng Truyền Thuyết lại thấy thân ảnh "Nguyên Thủy Thiên Tôn”!
Vị Bỉ Ngạn giả cổ lão nhất này muốn bước ra từ sau màn, lên trước đài sao?
Cảm giác nguy hiểm trào dâng, Mạnh Kỳ bản năng muốn rời khỏi trạng thái này. Nếu là trước đây, hắn đã tuân theo linh cảm chính xác của mình, không chút do dự thực hiện hành động này.
Nhưng sau khi buông tay võ đạo, hắn đã hiểu ra tu vi không thể bằng, dự cảm không thể dựa vào. Dù chúng đã nhiều lần chứng minh sự chính xác, nhiều lần giúp hắn tránh được nguy hiểm sinh tử, nhưng không thể hoàn toàn tin tưởng và ỷ lại chúng, chúng vẫn có thể sai lầm.
Quan sát xung quanh, Mạnh Kỳ không vội rời đi, chợt nhận ra có điều không đúng.
Nếu Nguyên Thủy Thiên Tôn ra tay, với năng lực hiện tại của hắn, dù cố gắng thế nào cũng khó thoát khỏi kiếp nạn.
Một khi đã như vậy, không bằng trực diện đối mặt, làm rõ ngọn nguồn!
Tìm kiếm, Mạnh Kỳ phát hiện đạo nhân tang thương kia vô cùng hư ảo, cảm giác có chút giống bản thân!
Bản thân?
Trong đầu Mạnh Kỳ chợt lóe lên tia chớp, ầm vang rung động, soi sáng bóng tối, hiểu rõ nguyên do.
Hắn có đủ đặc thù Bi Ngạn, chứng kiến đương nhiên khác với Truyền Thuyết khác.
Mỗi một bản tính Tiên Thiên nếu theo thời gian hồi tưởng, trải qua tam hồn thay đổi, hồi phục ban sơ, chẳng phải chính là đến từ vạn vật khởi đầu, cho nên có thể chứng kiến "Nguyên Thủy".
Chính cái gọi là, tâm gặp Như Lai, người đều Nguyên Thủy!
Nếu hắn chưa thể trảm ngô gặp ta, vừa rồi đã căn cứ kinh nghiệm, nhận thức và bản năng, đưa ra quyết định sai lầm. Một khi rời đi, trong vài thập niên sẽ không còn hy vọng chứng Truyền Thuyết!
Hắn nhìn tôn "Nguyên Thủy đạo nhân" kia, bật cười:
"Nguyên lai là ta!"
Tôn "Nguyên Thủy đạo nhân" kia cũng cười:
"Nguyên lai là ngươi!"
Một bước bước ra, thân ảnh biến mất, Mạnh Kỳ ngồi vào vị trí của Nguyên Thủy đạo nhân vừa rồi!
Hắn chợt thấy cả người trong suốt, cảm nhận được rõ ràng sự cộng hưởng ở nơi vô cùng cao.
Thưở ban sơ, sinh linh đều là Truyền Thuyết, ở nơi vô cùng cao, chiếu hình vạn giới. Sau có dị biến, hình chiếu trở thành "ta khác”, bản ngã tùy theo hạ thấp bản chất. Hôm nay, sự cộng hưởng rõ ràng kia chính là vị trí mà bản thân vốn nên ở.
Đặc thù truyền đến, bản chất tương thích, từng đạo nhân quả liên tuyến hiện lên, đều nối tiếp những hình chiếu "ta khác". Chúng hóa lượng thành chất, kết thành một đóa Bỉ Ngạn kim liên ức vạn hào quang nở rộ.
Đài sen màu vàng chở "Chân ngã" của Mạnh Kỳ, phá tan những trói buộc, bay về phía nơi cao vô cùng kia.
Mạnh Kỳ hai tay kết Vô Cực ấn, khóe miệng mỉm cười, trầm thấp lên tiếng:
"Chân trần vượt nghìn núi, không khất tiên cùng phật."
"Cuối đường gặp Nguyên Thủy, mới biết ta là ta!”
Thanh âm vang vọng, hư không chấn động. Nguyệt Quang Bồ Tát thấy trên người Mạnh Kỳ bay ra những đạo dị thải, hạ xuống trong Chân Thật giới.
Mà giữa không trung Chân Thật giới, mây khói hiện lên, tầng tầng lớp lớp, tràn đầy tàn phá và tĩnh mịch, nơi cao nhất mông lung, khó mà trông thấy.
"Tiên Giới hoành không?" Nơi bí mật nào đó, Ma Sư Hàn Quảng đột nhiên đứng lên, ngạc nhiên nhìn ra bên ngoài: "Đây là dị tượng tự chứng Truyền Thuyết!"